"Lafite 1986?"
Vẻ mặt của tất cả mọi người lập tức cứng đờ, ai nấy đều nhìn Tô Minh bằng ánh mắt kỳ lạ, không ngờ thằng nhóc này lại có khẩu vị lớn đến vậy.
Hầu hết những người ở đây đều là dân thường, không rành lắm về giá cả rượu vang. Gia đình bình thường thì làm gì có chuyện vô duyên vô cớ đi uống rượu vang chứ.
Nhưng cái tên "Lafite" thì lại quá nổi tiếng, nổi đến mức dù nhiều người chưa từng uống qua, chỉ cần nghe tên thôi cũng biết chắc chắn giá của nó cực kỳ đắt đỏ.
Tô Minh, một người ăn mặc trông hết sức bình thường, vừa mở miệng đã gọi loại rượu đắt tiền như vậy, đúng là khiến người ta không thể ngờ tới.
"Thằng nhóc, mày đã uống rượu vang bao giờ chưa mà vừa mở mồm đã đòi Lafite thế?" Vương Thông lúc này biến sắc, lập tức lên tiếng hỏi Tô Minh.
Vương Thông cũng biết sơ sơ về giá của vang Lafite. Trong một khách sạn năm sao thế này, giá có khi còn cao hơn, vì khách sạn còn phải "chặt chém" thêm một khoản.
Đối với Vương Thông, một bữa ăn vài nghìn tệ ở nhà hàng kiểu này chẳng là gì, nhưng nếu phải bỏ ra vài chục nghìn tệ để mua một chai rượu vang thì hắn cũng thấy xót lắm. Hắn vẫn chưa đạt tới cảnh giới coi tiền như rác.
"Tôi đương nhiên là uống rượu vang rồi." Tô Minh thản nhiên đáp: "Dạo trước tôi vừa mới uống một chai vang Romanée phiên bản sưu tầm ở Nhà hàng Xoay Thiên Lan xong."
"Phụt..."
Lời này vừa thốt ra, không ít người đã bật cười. Mọi người không rõ chai vang "Romanée" mà Tô Minh nói là thứ gì, nhưng danh tiếng của Nhà hàng Xoay Thiên Lan thì quá lừng lẫy rồi, gần như người dân Ninh Thành nào cũng từng nghe qua.
Nhà hàng đẳng cấp đó, người thường ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới. Ở Ninh Thành có một lời đồn rằng, nếu tài sản của bạn chỉ có vài triệu tệ thì có lẽ cũng không dám bén mảng đến Nhà hàng Xoay Thiên Lan.
Bởi vì Ninh Thành có quá nhiều người giàu, vài triệu tệ ném vào đó có khi còn chẳng nổi một gợn sóng.
Thậm chí có người từng nói, ở Nhà hàng Xoay Thiên Lan, ném bừa một hòn đá cũng có thể trúng một đại gia có tài sản trăm triệu.
Vậy mà Tô Minh lại tỉnh bơ nói mình đã ăn cơm ở đó, thành ra chẳng một ai tin, tất cả đều thầm liếc nhìn hắn với ánh mắt xem thường.
Vương Thông lộ vẻ mặt cực kỳ khinh bỉ, thầm nghĩ: "Cái chỗ Nhà hàng Xoay Thiên Lan đó đến bố mày còn chưa được đến, mày ở đây mà chém gió với tao à, có hay ho không?"
"Tô Minh, cậu nhất định phải gọi chai rượu này sao?" Vương Thông mặt mày sa sầm hỏi.
Câu nói này của hắn chẳng khác nào cho Tô Minh một lối thoát. Nếu Tô Minh biết điều, nói rằng mình chỉ gọi bừa thôi rồi đổi chai khác thì mọi chuyện sẽ êm đẹp, ai cũng giữ được thể diện.
Tô Minh sao có thể không hiểu ý của Vương Thông, thầm nghĩ: "Một chai rượu vài chục nghìn tệ cũng tiếc, mày ra vẻ với tao làm gì?"
Thế là Tô Minh nói: "Thật ra ban đầu tôi định gọi chai 1982 cơ, nhưng nghĩ chắc là không có nên mới gọi chai 1986."
"Sao thế? Anh chê một chai ít quá à? Cứ gọi tạm một chai trước, lát nữa không đủ thì chúng ta gọi tiếp." Tô Minh giả vờ như không hiểu gì cả.
"Tốt, thằng nhóc mày cứ chờ đấy!"
Vương Thông thầm chửi một câu trong lòng. Hắn biết Tô Minh đang cố tình chơi mình, nhưng không thể nói là không gọi chai rượu này được, nếu không thì mất mặt lắm. Vương Thông chỉ đành cắn răng chịu đựng.
Đồng thời, hắn cũng âm thầm tính toán, lát nữa phải tìm cơ hội khiến Tô Minh bẽ mặt, nếu không thằng nhóc này lại được đà lấn tới, ra vẻ đến nghiện mất.
"Tô Minh, chai rượu này bao nhiêu tiền vậy?" Thẩm Mộc Khả có lẽ là người duy nhất trong bàn không nhạy cảm gì với giá rượu vang.
Thấy Tô Minh gọi một chai rượu mà dường như làm cho không khí cả bữa tiệc trở nên kỳ quặc, cô không nhịn được bèn hỏi nhỏ một câu.
Tô Minh mỉm cười, rồi cố tình nói lớn: "Rượu này cũng không đắt lắm, chỉ khoảng bốn, năm mươi nghìn tệ thôi. Bạn trai của bạn học cậu giàu như vậy, vài chục nghìn tệ có đáng là bao."
Thẩm Mộc Khả nghe xong thì thầm lè lưỡi, nghĩ bụng, một chai rượu bốn, năm mươi nghìn tệ mà còn bảo không đắt.
Còn những người khác thì nhìn Tô Minh với ánh mắt càng thêm quái dị, thầm nghĩ thằng nhóc này đúng là giỏi nổ thật, không biết lấy đâu ra dũng khí mà nói bốn, năm mươi nghìn tệ chẳng là gì.
Dù trong lòng Vương Thông đang rỉ máu, nhưng hóa đơn đã đưa cho phục vụ rồi, hắn chỉ có thể giả vờ không quan tâm, tiếp tục trò chuyện với đám bạn học của Ngô Tuyết Tuyết để khuấy động không khí.
Cùng lúc đó, hai người họ còn thỉnh thoảng thể hiện tình cảm, tiện thể khoe khoang sự hơn người của mình, khiến Tô Minh nhìn mà trong lòng chỉ thấy buồn cười.
Người thực sự có tiền chẳng bao giờ cần khoe khoang, ngược lại, chỉ có loại người tự cho mình là giàu có mới thích ra vẻ ta đây.
"Nào, mọi người ăn nhanh đi, nhà hàng này tôi hay đến lắm, mùi vị rất tuyệt..."
Phục vụ lục tục bưng đồ ăn lên, Vương Thông vội vàng lên tiếng, ra vẻ như mình là khách quen ở đây.
Lúc ăn cơm, Tô Minh chẳng hề khách sáo chút nào. Vốn dĩ sáng nay ngủ một mạch đến giờ đó vẫn chưa ăn gì, bây giờ đang lúc đói meo, thế là Tô Minh cầm đũa lên và bắt đầu ăn lia lịa.
Trong một bữa tiệc như thế này, mọi người ít nhiều cũng giữ kẽ một chút, vừa nói vài câu vừa gắp hai miếng thức ăn để tỏ ra mình là người từng trải.
Ấy thế mà lại lòi ra một kẻ kỳ quặc như Tô Minh, không nói một lời mà chỉ cắm đầu vào ăn, trông như ma đói đầu thai.
"Đồ dế nhũi..."
Vương Thông khinh bỉ Tô Minh ra mặt. Cái tướng ăn này vừa nhìn là biết loại chưa từng trải sự đời, thế nên hắn mới buột miệng thốt ra hai chữ, giọng cũng chẳng hề che giấu.
Cả bàn đều nghe thấy hai chữ Vương Thông nói ra, nhưng không ai lên tiếng. Tuy Vương Thông chửi người thẳng mặt là không đúng, nhưng lúc này mọi người quả thực cũng cảm thấy Tô Minh giống một tên dế nhũi chưa thấy sự đời, mà mấu chốt là tên dế nhũi này còn thích ra vẻ, khiến người ta nhìn rất khó chịu.
Tô Minh đương nhiên cũng nghe thấy Vương Thông đang chửi gì, nhưng anh cũng chẳng thèm để tâm, chỉ cần không phải chỉ mặt gọi tên thì Tô Minh cứ coi như không nghe thấy.
Còn nếu hắn dám chỉ mặt gọi tên mà chửi, hì hì... Tô Minh sẽ khiến hắn phải hối hận vì đã được sinh ra trên cõi đời này.
"Thưa ngài, chai Lafite 1986 của quý khách đã có rồi ạ, mời ngài dùng." Lúc này, người phục vụ mang chai Lafite mà Tô Minh đã gọi tới, vẻ mặt không giấu được sự vui mừng.
Chỉ riêng tiền hoa hồng từ chai rượu này, tối nay của cô ta đã không uổng công rồi.
Nhìn thấy chai rượu, tim Vương Thông như đang rỉ máu, thầm nghĩ: "Mẹ nó chứ, từ trước đến giờ mình chưa bao giờ nỡ uống loại rượu đắt tiền như vậy, hôm nay lại bị thằng khốn này chơi xỏ."
Đã gọi rồi thì không thể để cho thằng Tô Minh hả hê được. Vương Thông mở chai rượu, rót cho mình một ly trước tiên, rồi liếc Tô Minh và lại thầm chửi một câu: "Đồ dế nhũi."
"Cạch..."
Vương Thông đang định nổi đóa thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, một cô gái lạ mặt bước vào.
Cô gái này chắc là đi nhầm phòng, sau khi đẩy cửa vào và sững người vài giây, cô không nói gì mà lập tức định quay người rời đi.
Nhưng đúng lúc này Vương Thông đang bốc hỏa, hắn liền đập bàn một cái, quát lớn: "Mẹ nó, đứng lại cho tao!"
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng