Vừa nghe câu này, cơn buồn ngủ của Tô Minh bay sạch. Hắn hỏi ngay: "Sao thế? Bị đứa nào giở trò à?"
Giang Tiểu Quân vặn lại: "Bị người ta sàm sỡ là chuyện sướng thế, phải hưởng thụ chứ, sao tao lại phải tìm mày báo thù?"
Tô Minh: "..."
"Cũng phải, cái nết của mày thì cũng chẳng ai dám sàm sỡ đâu, tao nghĩ nhiều rồi."
Giang Tiểu Quân: "..."
"Nói thật đi, rốt cuộc là có chuyện gì, bảo tao báo thù cho cái gì?" Đùa một chút xong, Tô Minh nghiêm túc hỏi.
Giang Tiểu Quân nói thẳng: "Mẹ kiếp, hai hôm trước tao bị người ta đánh!"
"Cái gì? Lại có đứa dám đánh mày à? Xảy ra chuyện gì thế?" Tô Minh nghe xong thì sững sờ.
Giang Tiểu Quân tuy có hơi bỉ ổi trước mặt Tô Minh, nhưng đàn ông con trai ai chẳng vậy. Ở trước mặt anh em chí cốt thì chắc chắn là muốn lầy lội bao nhiêu thì lầy lội bấy nhiêu, muốn bựa thế nào thì bựa thế ấy.
Công tâm mà nói, Giang Tiểu Quân là người không tệ, rất biết điều, chẳng ai lại đi đánh hắn cả. Hơn nữa, tướng mạo của hắn cũng không đến mức gây thù chuốc oán, đến Tô Minh đẹp trai như vậy còn chưa bao giờ lo bị đánh nữa là.
Thế là Tô Minh ngạc nhiên hỏi: "Sao lại bị đánh?"
"Haiz, chuyện này một lời khó nói hết. Mày mau dậy đi, hai đứa mình hẹn một chỗ ăn sáng, tao sẽ kể chi tiết cho mày nghe," Giang Tiểu Quân thở dài trong điện thoại.
"Ok, tao dậy ngay đây, đợi tao một lát." Cúp điện thoại xong, Tô Minh nhanh chóng bật dậy khỏi giường.
Hai người hẹn nhau ăn sáng ở một tiệm bánh bao súp, được coi là một quán có tiếng lâu năm ở Ninh Thành. Giá cả cũng phải chăng, mỗi người tốn khoảng hơn 20 tệ là đã có một bữa sáng rất ổn áp rồi.
"Vãi, mày bị sao thế này, bị người ta đánh thật à?" Vừa thấy Giang Tiểu Quân, Tô Minh kinh ngạc thốt lên.
Bởi vì trông Giang Tiểu Quân mặt mũi sưng vù, chủ yếu là trên mặt vẫn còn vài vết bầm tím. Rõ ràng là bị đánh, tuy vết bầm đã tan đi một chút nhưng Tô Minh vẫn nhìn ra được, chắc chắn là bị đánh không hề nhẹ.
Dĩ nhiên Tô Minh cũng không quá lo lắng. Với kinh nghiệm của mình, hắn chỉ cần liếc mắt là biết đây đều là vết thương ngoài da, hơn nữa đã được bệnh viện xử lý rồi, không có gì đáng ngại.
Nghe vậy, Giang Tiểu Quân lườm Tô Minh một cái rồi nói: "Mày nói nhảm không đấy, chẳng lẽ tao còn lừa mày được à."
"Rốt cuộc là chuyện gì?" Tô Minh hỏi.
"Xem trước ăn gì đã, gọi món xong rồi nói." Là một tín đồ ăn uống, Giang Tiểu Quân rõ ràng cảm thấy ăn uống vẫn quan trọng hơn.
Gọi món xong, Giang Tiểu Quân chủ động kể: "Gần đây Long Du đột nhiên có một thằng theo đuổi, mẹ kiếp, cũng chính là tình địch của tao."
"Thằng cha này đúng là quá đáng thật, biết rõ Long Du có bạn trai rồi mà vẫn cứ làm phiền cô ấy, hoàn toàn không coi tao ra gì," Giang Tiểu Quân bực bội nói.
"Đậu đen rau muống..."
Tô Minh cũng bó tay, hóa ra lại là tình tiết cẩu huyết thế này. Nhưng mà với nhan sắc và khí chất của Long Du, nói là trăm người có một cũng không quá lời, gia thế lại tốt, có người theo đuổi cũng là chuyện bình thường. Thời buổi này, con gái chỉ cần xinh một chút là xung quanh không thiếu đàn ông vây quanh, dù sao thà nhiều còn hơn ít.
Chuyện này đúng là không có gì to tát, thế là Tô Minh cười, có chút hả hê nói: "Thế là mày tức quá, xông thẳng đến tìm thằng đó tính sổ, kết quả bị nó đập cho một trận chứ gì?"
"Mẹ nó chứ, tính tình thằng đó còn nóng hơn cả tao, thái độ thì lồi lõm vãi. Tao với nó cãi nhau vài câu là nó động thủ luôn, còn tuyên bố gặp tao lần nào đánh lần đó," Giang Tiểu Quân nhắc tới là tức đến ngứa răng.
"Mày có ngốc không thế? Phí cho cái danh đại thiếu gia nhà họ Giang. Nhục vãi, sao không tìm người xử lý nó đi? Vứt vài chục ngàn tệ ra ngoài đường, muốn tay hay muốn chân nó là tùy mày chọn mà," Tô Minh nói với giọng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Đường đường là đại thiếu gia nhà họ Giang, dù sao cũng là một trong tam đại gia tộc Ninh Thành, à không, bây giờ phải là nhị đại gia tộc rồi, vậy mà lại bị người ta đánh cho tùy tiện, đúng là mất hết cả thể diện.
Giang Tiểu Quân nói: "Thằng cha đó đâu có đơn giản như vậy. Mày không biết đâu, gã đó là quán quân tán đả toàn quốc đấy, dân luyện võ bình thường cũng không đánh lại nó đâu."
"Quán quân tán đả toàn quốc?" Tô Minh cũng hơi kinh ngạc.
"Đúng vậy, tao nghe Long Du nói, sau đó lên mạng tra thử thì đúng là có thông tin của hắn thật," Giang Tiểu Quân gật đầu.
Tô Minh liền nhìn Giang Tiểu Quân với ánh mắt đầy thông cảm, thầm nghĩ: Mày cũng thảm thật, vớ ngay phải ông tình địch là quán quân tán đả toàn quốc, bảo sao không bị đánh cho ra nông nỗi này.
Nhìn lại vết thương trên mặt Giang Tiểu Quân, thảo nào toàn là ở trên mặt, mấy tay luyện tán đả thường nhắm vào mặt mà đấm.
Hơn nữa, quán quân tán đả toàn quốc đúng là hàng real, có thực lực thật sự. Cả nước đông dân như vậy mà trở thành quán quân thì đã pro lắm rồi.
Thuê mấy thằng du côn vớ vẩn ngoài đường đi đánh nó thì đúng là chẳng có tác dụng gì, chẳng may Giang Tiểu Quân còn phải đền tiền thuốc men cho bọn nó nữa.
Giang Tiểu Quân nói tiếp: "Bây giờ mày biết độ khó của vụ này rồi đấy. Tốn ít tiền thì không sao, mấu chốt là có tiền cũng không giải quyết được vấn đề."
"Còn về lực lượng của nhà họ Giang thì tao không thể tùy tiện dùng được. Tao chỉ là gia chủ trên danh nghĩa thôi, nếu bị ông già tao phát hiện tao dẫn cao thủ trong nhà ra ngoài đánh nhau, ổng không quất chết tao mới lạ."
Giang Tiểu Quân bất đắc dĩ nói: "Hết cách nên tao mới phải nghĩ đến mày, ai ngờ gọi điện không được, nhắn tin không trả lời, hóa ra là mày đi nước ngoài."
Tô Minh gật đầu, bố của Giang Tiểu Quân quả thật khá nghiêm khắc, không cho phép cậu ta tùy tiện sử dụng lực lượng của gia tộc ở bên ngoài.
Điểm này khiến Tô Minh khá tán thưởng, có lẽ cũng là để ngăn Giang Tiểu Quân biến thành một cậu ấm ăn chơi trác táng.
"Tô Minh, mày không biết đâu, thằng cha đó trơ trẽn vãi nồi. Long Du đã có bạn trai, cũng nói thẳng là không có hứng thú với hắn, thế mà hắn cứ bám riết lấy cô ấy như đỉa đói."
"Làm tao mấy hôm nay khó chịu cực kỳ, không dám đi gặp Long Du luôn. Tao thì không sợ, nhưng Long Du lo tao bị đánh nên bảo tao cứ yên tâm dưỡng thương đã. Thằng đó chắc vẫn đang rình tao," Giang Tiểu Quân càng nói càng tức.
Tô Minh nhíu mày: "Cứ thế này mãi cũng không phải là cách."
"Chứ còn gì nữa! Thằng đó ỷ mình biết đánh nhau nên bắt nạt tao không lại nó đấy thôi. Cho nên lần này mày nhất định phải giúp tao, Tô Minh ạ. Người khác thì tao không biết, nhưng mày chắc chắn là đối thủ của nó."
Giang Tiểu Quân rõ ràng rất tự tin vào Tô Minh, dù sao cậu cũng có biệt danh là kẻ tàn nhẫn số một trường Đại học Ninh Thành. Chỉ nghe Giang Tiểu Quân nói tiếp: "Không đập cho thằng đó một trận, tao không thể nào nuốt trôi cục tức này được."
Tô Minh liếc nhìn Giang Tiểu Quân, đột nhiên nảy ra một ý, hắn cười nói: "Tiểu Quân, mày có muốn thể hiện một phen không?"