Dương Tiểu Văn xoay người, sải bước đi thẳng vào văn phòng bán hàng của tòa nhà, bước chân nhanh như có gió.
Ai tinh mắt cũng nhìn ra được, đi nhanh như vậy rõ ràng là Dương Tiểu Văn đang cực kỳ tức giận.
Vừa vào đến văn phòng bán hàng, Dương Tiểu Văn chẳng thèm để ý ở đây có bao nhiêu người, quát thẳng một tiếng: "Trần Thông, ra đây cho tôi!"
Trần Thông chính là tên của gã quản lý kinh doanh kia. Gã vẫn đang tán gẫu với vợ chồng Vương tổng, mặt mày tươi cười nịnh nọt, rõ ràng là chẳng bị ảnh hưởng chút nào bởi chuyện vừa rồi.
"Ai gọi tôi đấy?"
Giọng của Dương Tiểu Văn vang như sấm. Tiếng quát của hắn vừa dứt, cả văn phòng bán hàng với mấy chục con người đang có mặt đều im phăng phắc, tất cả đều sững sờ nhìn Dương Tiểu Văn, thầm nghĩ gã này là ai, không lẽ bị thần kinh mà vào đây la lối om sòm?
Gã quản lý kinh doanh cũng nhíu mày, rõ ràng là hắn nghe có người gọi thẳng tên mình như vậy nên trong lòng có chút khó chịu. Nhất thời hắn vẫn chưa nhận ra đây là giọng của Dương Tiểu Văn, dù sao bình thường hắn cũng không tiếp xúc với Dương Tiểu Văn nhiều lắm, chỉ thỉnh thoảng đi họp ở công ty chính mới gặp qua.
Nhưng khi gã quản lý ngẩng đầu lên nhìn, vẻ mặt hắn lập tức cứng đờ. Đậu má, đây không phải là Dương Tiểu Văn sao? Sếp trực tiếp của mình sao lại đến đây?
Gã quản lý nào dám đứng ngây ra đó nữa, vội vàng chạy lon ton lại như một con cún, đến bên cạnh Dương Tiểu Văn rồi rối rít nói: "Dương tổng, sao ngài lại đến đây ạ?"
*Bốp!*
Không nói một lời, Dương Tiểu Văn vung tay tát thẳng vào mặt gã, gầm lên: "Tao mà không đến thì mày định lật trời luôn phải không?"
Thực ra Dương Tiểu Văn không phải người nóng tính, bình thường hắn đối xử với nhân viên rất tốt, cứ nhìn vào đãi ngộ hắn dành cho Trường Mao và đám anh em kia là biết.
Nhưng hôm nay Dương Tiểu Văn thật sự đã tức điên lên, lúc nào cũng có mấy tên ngu ngốc chọc cho hắn bực mình. Lần này lại đúng là cấp dưới của mình, Dương Tiểu Văn không thể nhịn được nữa, để xả cơn tức trong lòng, hắn thẳng tay tát luôn.
Đương nhiên, còn một lý do nữa là cái tát này của Dương Tiểu Văn cũng là để cho Tô Minh và mọi người thấy, giúp họ trút được cơn giận trong lòng.
Gã quản lý bị đánh choáng váng, ôm lấy mặt, dường như không thể tin nổi chuyện gì vừa xảy ra.
Dương Tiểu Văn này định làm gì vậy, sao vừa đến đã đánh hắn? Chuyện này trước nay chưa từng xảy ra.
Nhưng đối mặt với Dương Tiểu Văn, có cho vàng gã cũng không dám hó hé. Dương Tiểu Văn không phải người thường, chỉ cần gã cãi lại một câu, Dương Tiểu Văn có thể cho gã cuốn gói ngay lập tức.
Chưa kể gã này vốn là loại người rất thực dụng.
Thế là gã quản lý lí nhí hỏi: "Dương tổng, ngài... ngài sao lại đánh tôi?"
"Mày còn mặt mũi để hỏi câu đó à?"
Dương Tiểu Văn vặn lại, lườm gã một cái sắc lẻm rồi nói tiếp: "Vừa rồi mày đã nói chuyện với vị tiên sinh này và người đi cùng anh ấy như thế nào?"
Vừa nói, Dương Tiểu Văn vừa chỉ vào Tô Minh đang đứng cạnh mình, vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống. Thật khó tin một Dương Tiểu Văn thường ngày nho nhã lịch sự lại đột nhiên biến thành thế này. Nói cho cùng, cũng là do gã quản lý kia chọc giận.
Gã quản lý liếc nhìn Tô Minh và Lưu Phương bên cạnh, lập tức nhận ra họ. Mâu thuẫn mới xảy ra chưa được bao lâu, làm sao gã có thể không nhận ra được.
Ngay khoảnh khắc nhận ra Tô Minh, tim gã chợt "thịch" một tiếng. Gã đâu có ngốc, thấy Tô Minh xuất hiện bên cạnh Dương Tiểu Văn là gã biết có chuyện không ổn rồi.
"Dương tổng, tôi... tôi..."
Nhận ra mình có thể đã gây họa lớn, gã quản lý lắp bắp, nhất thời không biết phải nói gì.
"Mày cái gì mà mày?"
Dương Tiểu Văn tiếp tục quát: "Tao thấy mày sắp lật trời rồi đấy, tưởng mình làm quản lý là ngon lắm hả? Đến cả bạn của tao mà mày cũng dám bảo cút, ai cho mày cái quyền đó?"
Sắc mặt gã quản lý liên tục thay đổi, hoàn toàn sợ hãi. Quả nhiên đúng như gã đoán, chàng trai trẻ này thật sự không đơn giản, lại là bạn của Dương Tiểu Văn. Đây là chuyện gã không bao giờ ngờ tới.
"Dương tổng, tôi... tôi thật sự không biết anh ấy là bạn của ngài." Gã quản lý lại lắp bắp nói một câu, thực ra đây là một câu nói nhảm.
Nếu sớm biết Tô Minh là bạn của Dương Tiểu Văn, có lẽ đã chẳng đến lượt cô nhân viên bán hàng kia, chính gã đã phải xun xoe vây quanh Tô Minh rồi. Chỉ tiếc là gã không biết sớm, thế nên mới để lộ bộ mặt thật của mình.
Nói đi cũng phải nói lại, gã có chết cũng không ngờ được, nhìn đám người Tô Minh ăn mặc bình thường mà lại có thân phận lớn như vậy.
Thực ra Tô Minh và Hạ Thanh Thiền còn đỡ, hai người trẻ trung, nhan sắc thì khỏi bàn, quần áo trên người tuy không phải hàng hiệu xa xỉ nhưng cũng rất thời trang.
Vấn đề chủ yếu là ông Hạ và bà Lưu, dù sao cũng là thế hệ trước, lại là người nhà quê, bình thường đâu có chú trọng đến chuyện ăn mặc.
Lần này đến Ninh Thành, hai vợ chồng cũng đã cố ý ăn diện một chút, nhưng dù vậy, trong mắt người thành phố lớn vẫn có chút quê mùa.
Gã quản lý này vốn là kẻ chuyên trông mặt mà bắt hình dong, gặp người nào nói giọng đó. Thấy nhóm Tô Minh, gã đoán chắc chỉ là một đôi vợ chồng trẻ bình thường, cả nhà dành dụm mãi mới có tiền đi mua nhà, loại người này trước đây gã đã gặp không biết bao nhiêu lần.
Hơn nữa, gã còn cố ý nhìn ra bãi đỗ xe bên ngoài, chẳng có chiếc xe sang nào cả, vừa hay Tô Minh lại lái chiếc xe phổ thông hơn hai mươi vạn của Trường Mao.
Nhưng lần này gã đã nhìn lầm, lại đụng phải một Tô Minh không chơi theo lẽ thường, chỉ có thể tự trách mình xui xẻo.
"Vị này là?"
Vương tổng vẫn luôn đi cùng gã quản lý, thấy gã bị chửi xối xả rồi còn bị ăn một cái tát thì có chút chướng mắt, bèn lên tiếng hỏi, vì ông ta vẫn chưa biết Dương Tiểu Văn là ai.
Sắc mặt gã quản lý biến đổi, vội nói: "Vương tổng, đây là Dương tổng của chúng tôi, là tổng giám đốc của Văn Thành Địa Sản."
Sắc mặt Vương tổng cũng thay đổi. Lần này thì ông ta thật sự không dám coi thường Dương Tiểu Văn nữa. Hóa ra gã trai này lại là tổng giám đốc của Văn Thành Địa Sản, xem ra là một nhân vật lớn.
Chỉ thấy Vương tổng mỉm cười, rồi nói với Dương Tiểu Văn: "Dương tổng, nể mặt Vương này một chút, đừng chấp nhặt với quản lý Trần làm gì."
"Thật ra lần này cũng không thể trách cậu ấy. Vừa rồi cậu ấy vẫn luôn tiếp tôi xem nhà nên không có thời gian, đây không phải lỗi của cậu ấy." Gã này mở miệng giải vây thẳng cho gã quản lý.
Dương Tiểu Văn ngạc nhiên nhìn gã, hỏi: "Ông là ai?"
—[ Thiên Lôi Trúc . com ]— Dịch truyện bằng AI