Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 1826: CHƯƠNG 1823: BAN CHÚT LỢI LỘC

Còn có thể có ý gì nữa chứ, rõ ràng là Dương Tiểu Văn không muốn nhìn thấy hắn nữa rồi. Một cấp dưới mà chọc giận lãnh đạo, lại còn phạm phải điều cấm kỵ thì sự nghiệp coi như đi tong.

Dương Tiểu Văn nói thẳng: "Bắt đầu từ ngày mai, cậu không cần đến làm nữa."

"Hít—"

Ánh mắt của nhiều người nhìn gã giám đốc kinh doanh có chút khác lạ, đặc biệt là mấy cô nhân viên bán hàng, họ không thể tin nổi giám đốc của mình chỉ trong chốc lát đã bị đuổi việc. Chuyện này cứ như xảy ra trong mơ vậy.

Sắc mặt gã giám đốc kinh doanh lúc này trắng bệch như tờ giấy. Bị đuổi việc thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát, nhiều người sẽ nghĩ, cùng lắm thì tìm việc khác là được. Ở đây không giữ ta thì có nơi khác giữ ta, là vàng thì đi đâu cũng sẽ tỏa sáng.

Nhưng vị trí giám đốc kinh doanh này cũng thuộc hàng ngũ quản lý cấp nhỏ trong ngành bất động sản, đãi ngộ cực kỳ tốt. Leo lên được vị trí này đâu có dễ dàng gì, gã ta căn bản không muốn từ bỏ.

Thế là gã vội vàng van xin: "Dương tổng, lần này thật sự là tôi sai rồi, xin ngài cho tôi thêm một cơ hội nữa đi ạ."

Dương Tiểu Văn còn chẳng thèm liếc mắt nhìn gã một cái. Người nào cũng thế, làm sai thì phải trả giá. Có biết bao kẻ cầu xin Dương Tiểu Văn, nếu ai ông ta cũng để tâm thì đến giờ chắc chẳng làm nên được việc lớn gì.

Ngay sau đó, Dương Tiểu Văn ra lệnh: "Bảo an, lôi hắn ra ngoài cho tôi. Sau này đừng để tôi nhìn thấy kẻ này xuất hiện nữa."

"Vâng!"

Hai nhân viên bảo an chờ lệnh bên cạnh lập tức xông lên, lôi sềnh sệch gã đàn ông ra ngoài.

Sau khi gã ta bị lôi đi, mọi thứ lại trở về yên tĩnh, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Dương Tiểu Văn lập tức nở nụ cười, quay sang nói với Tô Minh: "Tô thiếu, vừa rồi thật ngại quá."

"Xem như để bồi thường, cậu xem trúng căn hộ nào, tôi tặng thẳng cho cậu nhé. Lúc trước tôi đã nói muốn tặng mà cậu không chịu, nếu không thì cũng đâu xảy ra chuyện ngoài ý muốn này." Dương Tiểu Văn cười nói.

Trong trung tâm kinh doanh vẫn còn vài người, nghe thấy câu này, ai nấy đều sững sờ. Mẹ kiếp, không nghe lầm chứ? Chơi lớn vậy sao, một căn hộ mà cũng tặng không được à?

Phải biết đây là khu dân cư cao cấp, một căn hộ bèo nhất cũng phải mấy triệu, không có giá đó thì đừng hòng mua được.

Nhà mấy triệu mà cứ thế tặng không? Quả nhiên thế giới của người có tiền, người thường đúng là không tài nào hiểu nổi.

Đồng thời, ánh mắt mọi người nhìn Tô Minh cũng trở nên khác lạ. Gã trai này quả nhiên không phải người thường, có thể khiến tổng giám đốc ở đây vừa ra tay đã tặng ngay một căn hộ, nếu là người thường mới là chuyện lạ.

Tô Minh không khỏi cười khổ, thầm nghĩ gã này lại giở trò cũ. Chuyện tặng nhà này, Tô Minh chắc chắn sẽ không nhận, dù sao anh cũng không thiếu chút tiền đó.

Nhưng Dương Tiểu Văn đã nói vậy, Tô Minh ngược lại không tiện rời đi, vẫn phải mua căn nhà ở đây. Bởi vì nhà ở đây đúng là rất ổn, bản thân Tô Minh cũng khá hài lòng.

Nếu không phải vì tên ngốc lúc nãy, có lẽ giờ này Tô Minh đã mua xong nhà, dẫn cả nhà Hạ Thanh Thiền đi ăn cơm rồi.

Thế là Tô Minh lên tiếng: "Vẫn là để tôi tự bỏ tiền mua đi. Vừa rồi hợp đồng cũng làm gần xong rồi, chúng ta mau ký kết đi."

Mọi người nghe vậy lại càng thêm choáng váng, thầm nghĩ tên nhóc này có bị ngốc không vậy? Người ta tặng nhà cho mà lại không lấy, đó là mấy triệu bạc đấy nhé. Chẳng biết nên nói Tô Minh thẳng thắn hay là thích làm màu nữa.

Dương Tiểu Văn cũng biết tính cách của Tô Minh, chắc chắn không phải đang khách sáo, bèn nói: "Vậy được rồi, tôi cho người đến làm nốt thủ tục."

"Hay là thế này đi, tôi tặng cậu một chỗ đậu xe, coi như là bồi thường. Nếu cậu còn không nhận nữa thì thật sự là không nể mặt tôi rồi." Dương Tiểu Văn nghĩ ra một phương án dung hòa.

Dù sao hôm nay cấp dưới của mình đã làm Tô Minh mất hứng, Dương Tiểu Văn cảm thấy nếu không làm gì cả thì có hơi áy náy.

Tô Minh cũng hiểu ý của Dương Tiểu Văn. Anh nghĩ một lát, một chỗ đậu xe có lẽ sau này cũng có lúc dùng đến, nếu không nhận thì đúng là không nể mặt Dương Tiểu Văn quá.

Thế là Tô Minh gật đầu: "Được, vậy tôi xin nhận. Cảm ơn Dương tổng."

Câu này lại khiến mọi người cạn lời. Một chỗ đậu xe trong khu dân cư này ít nhất cũng phải bảy, tám chục vạn, hơn nữa còn rất khó mua. Người ta tặng không cho một cái, vậy mà cậu ta còn ra vẻ miễn cưỡng nhận lấy, đúng là người so với người tức chết mà.

Hợp đồng nhà đất phải làm theo trình tự nhất định. Dương Tiểu Văn không rành quy trình này lắm, nhưng ông ta đã gọi chuyên viên tới xử lý, cũng không cần vội, chỉ một lát sau người đã đến, lần này hiệu suất làm việc rất cao.

Tô Minh nhìn cô nhân viên kinh doanh vẫn đang nơm nớp lo sợ đứng ở một bên. Có sếp lớn Dương Tiểu Văn ở đây, ai nấy đều phải hết sức cẩn thận, ngay cả nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, sợ làm Dương Tiểu Văn không vui.

Trong lúc chờ làm thủ tục, Tô Minh rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn chủ động hỏi: "À phải rồi Dương tổng, sau khi gã kia bị sa thải, vị trí giám đốc kinh doanh ở đây bị bỏ trống rồi nhỉ?"

"Đúng vậy."

Dương Tiểu Văn hơi sững lại, không hiểu rõ ý của Tô Minh. Ông ta còn tưởng Tô Minh lo gã kia sau này sẽ quay lại làm việc, bèn đảm bảo: "Tô thiếu cậu yên tâm, đã nói đuổi là đuổi. Sau này tôi chắc chắn sẽ không để gã đó xuất hiện ở bất kỳ ngóc ngách nào trong công ty của tôi nữa."

"Không phải, ông hiểu lầm ý tôi rồi."

Tô Minh biết Dương Tiểu Văn đã hiểu lầm, liền giải thích ngay: "Ý của tôi là, trung tâm kinh doanh này cũng không thể một ngày không có người quản lý được."

"Tôi thấy cô ấy làm việc rất tốt, hay là để cô ấy làm giám đốc kinh doanh đi." Tô Minh chỉ vào cô nhân viên kinh doanh bên cạnh và nói.

Thực ra, cô nhân viên kinh doanh này đã để lại cho Tô Minh ấn tượng rất tốt. Thái độ phục vụ chu đáo, làm việc đâu ra đấy, khiến Tô Minh cảm thấy rất hài lòng.

Vì vậy, Tô Minh quyết định cho cô ấy một chút lợi lộc.

✽ Thiên Lôi Trúc ✽ AI dịch hay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!