Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 1864: CHƯƠNG 1861: TRẤN HẮC PHONG

Tô Minh thật sự không ngờ tới, hắn cứ ngỡ cánh cổng dịch chuyển kết nối giữa thế giới trần tục và thế giới Cổ Võ này sẽ cho mọi người sử dụng tùy ý, ai dè sự thật lại không phải vậy, lại có một lão già ngồi đây trông coi thu phí.

Chuyện này làm Tô Minh bất giác nghĩ đến mấy cái nhà vệ sinh công cộng ngoài đường, cũng có mấy ông già bà cả ngồi ngay cửa thu phí. Không có tiền thì có tè ra quần cũng nhất quyết không cho vào.

Tô Minh lại rất muốn biết, nếu không trả tiền thì rốt cuộc sẽ có hậu quả gì, nhưng Lâm Vũ Phu đã trả tiền rồi, hắn còn nói được gì nữa.

Thứ gọi là tinh thạch kia hẳn là tiền tệ thông dụng ở đây, dân cổ võ chắc chắn sẽ không dùng mấy thứ như tiền giấy.

Sau khi ra khỏi nơi này, Tô Minh mới thực sự được chiêm ngưỡng thế giới Cổ Võ, và điều khiến hắn hơi sốc là nơi này hoang vắng đến mức một con chim cũng chẳng thấy.

Đúng là hoang sơ vắng vẻ, chẳng thấy một bóng người, nhưng Tô Minh không thể không thừa nhận rằng, môi trường ở đây tốt thật.

Trời thì xanh, không khí thì trong lành, thậm chí nguyên khí ẩn chứa giữa đất trời cũng đậm đặc hơn ở thế giới trần tục rất nhiều, không chỉ hơn một hai phần, mà còn nồng đậm hơn cả trong Di Tích Thượng Cổ lúc trước.

Chẳng trách các cổ võ giả thường ở lì trong này không muốn ra ngoài, có môi trường tu luyện tốt như vậy, người bình thường chắc cũng chẳng muốn chạy về trần tục làm gì. Ở trần tục tu luyện một năm có khi còn không bằng tu luyện nửa tháng trong thế giới Cổ Võ, sự khác biệt về nguyên khí quá lớn.

Nhưng mà không có một bóng người là sao, Tô Minh ngạc nhiên hỏi: "Vũ Phu, sao chẳng thấy ai hết vậy?"

Lâm Vũ Phu thẳng thắn đáp: "Thế giới Cổ Võ không giống như thế giới trần tục trong tưởng tượng của cậu đâu. Người ở đây không nhiều, đất đai lại rộng lớn, làm sao có thể chỗ nào cũng có người được."

"Hơn nữa, đây là nơi dẫn đến thế giới trần tục, người bình thường sẽ không đến. Thường thì một ngày có được một người đến là khá lắm rồi, cái lão già thu tinh thạch kia đúng là gặp ai chém nấy, hai mươi tinh thạch đâu phải số lượng nhỏ." Lâm Vũ Phu vừa nói, trong mắt còn lóe lên vẻ xót của.

Tô Minh hơi cạn lời, xem ra thế giới Cổ Võ này cũng hố phết nhỉ. Thế là hắn liền hỏi: "Đúng rồi, làm sao để tìm người của Âm Hồn Tông? Âm Hồn Tông ở đâu?"

Những chuyện khác, Tô Minh cũng không có thời gian quan tâm, bây giờ hắn chỉ muốn làm sao tóm được một người của Âm Hồn Tông để hỏi cách giải lời nguyền, đây mới là mấu chốt.

Lâm Vũ Phu sững người, vội nói: "Tô Minh, cậu đừng có manh động, chỗ của Âm Hồn Tông sao có thể đi thẳng đến đó được."

"Đừng nói là cậu, ngay cả tôi cũng chưa từng đến Âm Hồn Tông. Tông môn này vô cùng thần bí, thủ đoạn lại độc ác, tác phong làm việc khiến rất nhiều người không ưa, nhưng mọi người cũng chỉ biết ghét thôi chứ chẳng làm gì được chúng, vì Âm Hồn Tông quá mạnh, dù sao cũng là tông môn thượng cổ."

Tô Minh nghe mà ngớ người, nếu nói như vậy, Âm Hồn Tông này chẳng phải là kiểu người khác nhìn ngứa mắt nhưng lại không làm gì được hay sao, nói trắng ra là pro quá rồi.

"Nếu cậu thực sự đi đến Âm Hồn Tông, tôi dám chắc hai chúng ta còn chưa kịp đến gần đã bị giết chết, chưa kịp thấy một bóng người." Lâm Vũ Phu quả quyết nói.

Bất kỳ tông môn thượng cổ nào cũng đều có đại trận bảo vệ xung quanh, người bình thường sao có thể đến gần được, chắc còn chưa kịp đến gần đã bị giết trong một nốt nhạc, đến cặn cũng chẳng còn.

Tô Minh nghe mà đứng hình, sau khi vào đây mới phát hiện, mọi chuyện dường như khó hơn mình tưởng rất nhiều, thế là hắn hỏi: "Vậy phải làm sao?"

"Nếu không gặp được người của Âm Hồn Tông, chẳng phải chuyến này của mình công cốc à? Mình phải gặp được người của Âm Hồn Tông mới được." Tô Minh hơi sốt ruột.

"Tô Minh cậu đừng vội, lần này cậu cần tìm người của Âm Hồn Tông, chắc chỉ cần là đệ tử Âm Hồn Tông là được rồi đúng không?" Lâm Vũ Phu hỏi.

"Không sai!"

Tô Minh gật đầu, theo lời Tô Khải Sơn, Âm Hồn Cấm Chú này không phải là cấm chú gì cao siêu, đệ tử Âm Hồn Tông chắc đều biết, dù sao tên đệ tử Âm Hồn Tông bị Tô Minh giết ở Ninh Thành lần trước cũng chỉ mới có cảnh giới Nhập Vi Cảnh hậu kỳ mà thôi.

Ngay cả hắn cũng nắm vững được thì Tô Minh không tin đây là thứ gì cao thâm.

"Nếu vậy thì chuyện này vẫn còn cơ hội."

Lâm Vũ Phu lên tiếng: "Tô Minh, ở trấn Hắc Phong bên kia có một cái phường thị rất lớn, rất nhiều người sẽ qua đó săn đồ."

"Hơn nữa tôi nghe nói gần đây còn có cả đấu giá hội gì đó, nhiều người rảnh rỗi cũng sẽ qua đó. Tôi cảm thấy chúng ta đến đó có khả năng sẽ gặp được đệ tử Âm Hồn Tông. Dù sao Âm Hồn Tông lớn như vậy, môn hạ có ít nhất mấy ngàn đệ tử, chắc chắn sẽ có người đến phường thị ở trấn Hắc Phong tìm đồ, chúng ta cứ tóm bừa một tên là ngon rồi."

"Phường thị là gì?" Tô Minh giờ chẳng khác gì một tấm chiếu mới, giống hệt Lâm Vũ Phu lúc mới đến thế giới trần tục, cái gì cũng không hiểu, tình hình của Tô Minh bây giờ cũng tương tự.

Lâm Vũ Phu giải thích: "Cũng gần giống như chợ đen ở thế giới trần tục của các cậu thôi. Rất nhiều cổ võ giả có được đồ tốt mà không có kênh tiêu thụ sẽ đến đó để bán."

"Lâu dần, người bán đồ ở trấn Hắc Phong ngày càng nhiều, liền hình thành phường thị, mọi người có thể tự do trao đổi vật mình muốn, điều kiện tiên quyết là thuận mua vừa bán."

Nghe đến đây, Tô Minh đã đại khái hiểu ra, hóa ra là vậy.

Đi đến phường thị cũng chỉ là một phép thử mà thôi, không phải là phương pháp chắc chắn, lỡ như vận khí không tốt, có thể sẽ không gặp được người của Âm Hồn Tông, nhưng Tô Minh cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể đi thử vận may xem sao.

"Chúng ta đi bằng cách nào?" Tô Minh hỏi.

"Khụ khụ..."

Lâm Vũ Phu không khỏi hơi xấu hổ, nói: "Tô Minh, pháp bảo phi hành đắt lắm, tôi không có, cho nên... chúng ta chỉ có thể chạy bộ tới đó thôi."

Tô Minh: "..."

Chuyến này chạy đúng là mất mấy ngày trời, Tô Minh mấy lần chỉ muốn đấm cho Lâm Vũ Phu một trận. Mẹ kiếp, đúng là hại não thật, trấn Hắc Phong ở quá xa, hai người bọn họ dốc toàn lực chạy đi, cũng mất gần ba ngày, còn chạy muốn hụt hơi.

Nhưng may là Lâm Vũ Phu chỉ đường không sai, ba ngày sau, hai người đã đến được trấn Hắc Phong. Cái tên nghe không hay cho lắm, nhưng trông vẫn rất náo nhiệt.

Trên đường phố người qua lại tấp nập, Tô Minh đã mấy ngày không thấy bóng người, trong lòng bỗng dưng có cảm giác thân thuộc.

"Đi, đi ăn chút gì trước đã, mấy ngày nay chạy mệt vãi chưởng." Lâm Vũ Phu vỗ vai Tô Minh, dẫn hắn vào một tửu lầu, xem ra Lâm Vũ Phu đã từng đến đây rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!