"Khoan đã, trường của mấy đứa không phải đa số toàn là con nhà có tiền mới vào được sao? Bạn học này của mấy đứa, hoàn cảnh có vẻ khác xa một trời một vực nhỉ." Tô Minh đột nhiên nghĩ đến vấn đề này.
Trường của Tần Tiểu Khả, Tô Minh đã từng đến, là một trường trung học tư thục quý tộc rất nổi tiếng ở thành phố Ninh Thành, học sinh theo học ở đây về cơ bản đều là con của gia đình không giàu thì cũng có quyền thế.
Giống như Tần Tiểu Khả và Tiểu Ba, hồi cấp hai đã có thể tùy tiện lái xe thể thao đi chơi, người bình thường sao có thể so bì được với họ.
Tiểu Ba lên tiếng giải thích: "Trường bọn em cũng có trường hợp ngoại lệ mà, có một số bạn thành tích cực kỳ tốt. Bạn học mà bọn em đang nói đến chính là dạng có thành tích xuất sắc, về cơ bản học phí và các khoản khác đều được miễn giảm."
"Ừm."
Tô Minh gật đầu, sau đó nói: "Vậy sau này nếu rảnh rỗi thì rủ thêm nhiều bạn bè đến ăn, ủng hộ quán một chút."
Dù sao canh thịt cừu cũng không đắt, Tô Minh liếc nhìn bảng giá dán trên tường, một bát chỉ có 12 tệ, mà suất lại rất đầy đặn, người bình thường về cơ bản đều có thể thoải mái chi trả.
"Anh rể, chắc anh không biết đâu, quán canh cừu này là do mấy đứa bọn em hùn tiền mở đấy." Tiểu Ba lại nói thêm một câu.
"Cái gì?"
Lần này thì Tô Minh thật sự sửng sốt, không ngờ quán canh cừu này lại do mấy đứa nhóc này bỏ tiền ra làm, anh còn tưởng chúng nó chỉ đơn thuần đến ủng hộ quán thôi chứ.
"Đây đều là ý của Tiểu Khả cả, đợt trước trong trường có thu một khoản phí đi dã ngoại mùa thu, anh cũng biết trường tư thục thu phí khá cao, một lần thu hơn một nghìn tệ."
Lúc này, một cậu nhóc khác lên tiếng: "Bạn học mà bọn em nói tên là Đình Đình, đối với cậu ấy mà nói, đây là một khoản chi không hề nhỏ, nhà cậu ấy vốn đã giật gấu vá vai, làm sao có tiền mà đóng."
"Cả lớp đều đi, nếu một mình cậu ấy không đi thì trông cũng không hay lắm, thế nên Tiểu Khả đã tự bỏ tiền túi ra đóng giúp cậu ấy khoản phí dã ngoại đó."
"Sau khi Đình Đình biết chuyện, cứ nằng nặc đòi cảm ơn Tiểu Khả, liền kéo Tiểu Khả và bọn em về nhà cậu ấy ăn cơm, lúc đó dì đã nấu món canh cừu để đãi bọn em."
"Tiểu Khả rất thích tay nghề của dì, món canh cừu nấu phải nói là tuyệt cú mèo, thế là nảy ra ý định giúp dì mở một quán nhỏ để kiếm tiền, thế là nơi này ra đời."
Tô Minh cuối cùng cũng vỡ lẽ, thảo nào, nói thật lòng thì nhìn quán canh cừu này buôn bán cũng không tệ, đáng lẽ phải kiếm được tiền, bạn học của Tần Tiểu Khả không lý nào lại có hoàn cảnh gia đình khó khăn như vậy.
Hóa ra quán canh cừu này mới mở chưa được bao lâu, có lẽ vẫn chưa thực sự bắt đầu sinh lời, chỉ có thể nói là vừa đi vào quỹ đạo.
Tô Minh không nhịn được mà nhìn Tần Tiểu Khả thêm vài lần, phát hiện cô bé quả thực đã khác xưa rất nhiều. Trước kia, Tần Tiểu Khả dường như luôn gắn liền với hai từ chảnh chọe và ngang ngược, nhưng bây giờ lại biết giúp đỡ người khác trong khả năng của mình, đây là một sự thay đổi tích cực.
"Anh rể, anh nhìn em thế làm gì, làm em ngại quá." Tần Tiểu Khả nói.
Tô Minh mỉm cười, thầm cảm thán rằng đám nhóc này đều đã dần trưởng thành, sau đó anh nói thêm: "Cái quán này mấy đứa đều bỏ tiền ra, số tiền đó cứ coi như là nhà bạn học của mấy đứa vay."
"Sau này họ làm ăn có lãi, trả lại cho mấy đứa thì cứ nhận, đừng dùng số tiền đó để góp cổ phần, hiểu không?"
Mấy đứa nhóc lập tức hiểu ý của Tô Minh, rõ ràng anh muốn nói rằng, tiền người ta tự kiếm được thì cứ để họ giữ lấy, nếu thực sự coi như góp cổ phần thì đến lúc kiếm được tiền lại phải chia cho chúng nó.
Tiểu Ba lập tức nói: "Anh rể, cái này thì anh lo xa rồi, dù có cho tiền thì bọn em cũng không đời nào lấy đâu. Cùng lắm thì bọn em chỉ nhận lại tiền vốn ban đầu nếu họ cứ nhất quyết muốn trả thôi."
"Ban đầu em định tìm cho cậu ấy một mặt bằng lớn hơn, tốt nhất là ở vị trí đẹp trong trung tâm thành phố, buôn bán chắc chắn sẽ tốt hơn bây giờ nhiều, tiếc là dì ấy nhất quyết không chịu, chỉ muốn mở một quán nhỏ như thế này thôi." Tần Tiểu Khả nói.
Tô Minh mỉm cười, anh có thể hiểu được suy nghĩ của người phụ nữ trung niên đó, đột nhiên có người cho mình nhiều tiền như vậy, Tần Tiểu Khả dám cho, chứ bà ấy còn không dám nhận.
Thế là Tô Minh nói: "Cứ từ từ thôi, ăn một miếng sao béo ngay được, em tưởng mở quán ăn dễ như em nghĩ à."
"Anh thấy chỉ là một quán nhỏ thế này mà buôn bán đã rất tốt rồi, chứng tỏ rượu ngon không sợ ngõ sâu, nuôi sống hai mẹ con họ chắc chắn không thành vấn đề."
"Đây, canh cừu đến rồi!"
Ngay lúc này, người phụ nữ trung niên đi tới, tay bưng một cái khay, bên cạnh còn có một cô bé chừng mười mấy tuổi cũng đang bưng đồ, có lẽ đây chính là cô bạn học tên Đình Đình của Tần Tiểu Khả.
Tô Minh vội vàng đứng dậy nhận lấy bát canh, sau đó thưởng thức ngay khi còn nóng, buổi sáng chưa ăn gì nên bây giờ bụng đã réo inh ỏi.
Đầu tiên, anh dùng thìa húp một ngụm canh, cảm nhận ngay một vị tươi ngon lan tỏa trong miệng, không hề có chút mùi hôi nào của thịt cừu.
Hơn nữa Tô Minh để ý thấy, thịt cừu và các thứ khác trong bát đều rất đầy đặn, không hề gian dối, mười mấy tệ mà được ăn món như thế này thì quá hời, thảo nào mới mở không lâu mà quán đã rất đông khách.
Thời tiết bây giờ đã dần chuyển lạnh, sắp vào đông, trong tiết trời se lạnh thế này mà được húp một bát canh cừu nóng hổi, cảm giác đó tuyệt đối sảng khoái.
Cả người như ấm lên, hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, còn đã hơn cả ăn lẩu.
Vừa húp canh cừu tươi ngon, vừa ăn kèm với bánh mì nướng vàng ruộm giòn tan, cái vị ngon ấy thật khó tả.
Lúc ăn, mọi người đều ít nói hẳn đi, tất cả đều im lặng thưởng thức, sợ bỏ lỡ món ngon.
"Nghe nói quán canh cừu này ngon lắm, tôi cố tình lái xe đến đây để thử..."
Tô Minh đang ăn đến toát cả mồ hôi, đúng lúc sảng khoái nhất thì một đôi nam nữ trẻ tuổi bước vào, cô gái đeo kính râm hàng hiệu, vừa vào cửa đã lớn tiếng gọi: "Phục vụ đâu, sắp xếp cho chúng tôi một phòng riêng."
"Phụt..."
Tô Minh suýt nữa thì phun cả ngụm canh trong miệng ra ngoài, mẹ nó chứ làm màu quá thể, đến cái quán ven đường nhỏ xíu thế này, bàn ghế còn chẳng có mấy cái, có chỗ ngồi đã là may lắm rồi, vậy mà còn đòi phòng riêng, thật sự tưởng mình đang đi nhà hàng cao cấp chắc.
Cái màn làm màu này đúng là quá lố rồi, hơn nữa trời hôm nay còn khá lạnh, cũng chẳng có nắng, Tô Minh thật không hiểu nổi đeo kính râm để làm gì.
Bạn học của Tần Tiểu Khả, cũng chính là Đình Đình, cuối tuần kiêm luôn vai trò phục vụ trong quán, vội chạy tới nói: "Xin lỗi hai vị, quán chúng tôi không có phòng riêng ạ."