Ăn xong bữa canh thịt dê, trời cũng đã về chiều. Bước ra khỏi quán, ánh nắng ấm áp chiếu lên người, lại thêm cơ thể vừa toát mồ hôi, đúng là chill phết.
"Chiều nay chúng ta đi đâu giờ, bình thường cậu có kế hoạch gì không?" Tiểu Ba lên tiếng hỏi.
Đi chơi mà không biết đi đâu, đúng là một chuyện khá oái oăm.
Tần Tiểu Khả lườm cậu ta một cái rồi nói: "Tớ biết đi đâu chắc, hay là vào thành phố đi, chúng ta đi dạo, đi hát hò hay làm gì cũng được."
Vừa nghe nói vào thành phố, Tô Minh lại thở phào nhẹ nhõm. Lũ giặc con này mà chịu ngồi yên trong thành phố chơi, không đòi đến mấy chỗ khỉ ho cò gáy là hắn đã tạ ơn trời đất rồi.
"Anh rể, anh ngồi xe em đi, chúng ta qua đó trước!" Tiểu Ba nói.
Lũ nhóc quậy này cứ thích tranh giành sự chú ý của Tô Minh, nghe thấy Tiểu Ba nhanh chân giành trước, một đứa khác liền không vui, nói ngay: "Anh rể, ngồi xe em này, thằng Tiểu Ba kỹ thuật lái cùi bắp, lái xe cứ như đang chơi xe điện đụng vậy."
"Mày đừng có nói người ta, kỹ thuật của mày thì hay ho lắm chắc? Năm ngoái con Mẹc ba mày mua cho chẳng phải bị mày tông cho nát bét rồi sao, anh rể nên ngồi xe em, lão tài xế như em đây lái xe là ổn nhất."
Tô Minh bật cười, ngắt lời bọn họ, cố tình lái sang chủ đề khác: "Đúng là ghen tị với mấy đứa thật đấy, bằng tuổi mấy đứa, anh đến cả taxi còn chả có tiền mà đi, giờ từng này tuổi rồi mà vẫn chưa có cái xe nào."
Đám nhóc quậy sao có thể không hiểu Tô Minh cố tình nói vậy. Với thực lực của Tô Minh, nếu muốn mua xe thì quá đơn giản, chỉ là chuyện búng tay một cái.
Thế là Tiểu Ba liền nói ngay: "Toàn chuyện nhỏ, anh rể mà muốn có xe thì cứ nói với em một tiếng là được, em tặng thẳng cho anh con Lamborghini này luôn."
Cậu nhóc này cũng chịu chơi thật, chiếc xe mấy triệu mà nói tặng là tặng, mắt cũng không thèm chớp lấy một cái, có điều e rằng chỉ có Tô Minh mới được đãi ngộ thế này.
Tô Minh lại thầm nghi ngờ, không biết có phải cậu nhóc này đã muốn đổi xe mới rồi không.
Đùa thì đùa vậy thôi, chứ Tô Minh cũng không đời nào lấy xe của cậu ta, nếu muốn thì tự mình đi mua là được.
Tần Tiểu Khả bỗng nảy ra một ý, bèn nói: "Đúng rồi anh rể, sao anh vẫn chưa mua xe thế, bằng lái của hai chúng ta chẳng phải lấy lâu rồi sao."
"Anh cũng đâu phải không có tiền, ở đó giả nghèo làm gì, cũng nên mua một chiếc xe đi chứ, toàn thấy anh bắt taxi, ra ngoài còn phải để em đi đón." Tần Tiểu Khả càm ràm.
Đây cũng là điều cô không thể hiểu nổi. Giới trẻ bây giờ, nếu có tiền thì chuyện mua xe gần như là chắc chắn, thế mà Tô Minh lại cứ khác người thường.
Nếu nói trước đây không có bằng lái thì còn chấp nhận được, nhưng bằng lái của Tô Minh đã có được một thời gian rồi, cộng thêm kỹ thuật của hắn thì đúng chuẩn lão tài xế, không mua xe đúng là khó hiểu thật.
"Đúng đó anh rể, anh không có xe đúng là bất thường quá, chẳng phải anh đua xe pro lắm sao?"
"Anh rể không sắm một con xe xịn thì có lỗi với danh hiệu lão tài xế của anh lắm đấy."
"Hay là để em về chôm một chiếc trong gara của ba em cho anh nhé."
"..."
Mấy đứa nhóc mỗi đứa một câu nhao nhao lên.
Tô Minh cũng nghĩ đến vấn đề này, Tần Tiểu Khả nói đúng thật, cũng đến lúc mua một chiếc xe rồi. Chính Tô Minh cũng cảm thấy, thời buổi này ra ngoài mà không có xe thì đúng là bất tiện.
Mỗi lần có việc ra ngoài đều phải gọi taxi, đôi khi cần dùng xe gấp lại phải mượn của Trường Mao và Trình Nhược Phong.
Trước đây Tô Minh cũng từng nghĩ đến chuyện này, định bụng lúc nào rảnh sẽ đi mua, nhưng mỗi lần có thời gian rảnh thì hắn lại lười không muốn ra khỏi nhà, dần dà chuyện này cứ thế bị hắn gác lại.
Hôm nay vừa hay nhắc tới, Tô Minh nghĩ một lát, đúng lúc đang rảnh, chọn ngày không bằng gặp ngày, hay là hôm nay đi mua xe luôn cho rồi. Cứ kéo dài mãi, với cái tính của mình, hắn cũng chẳng biết sẽ khất đến ngày tháng nào.
Thế là Tô Minh nói thẳng: "Vậy thì hay quá, hôm nay mọi người đều rảnh, hay là chúng ta đến thẳng tiệm 4S xem thử, anh mua một chiếc xe luôn."
"Ok, vậy chiều nay chúng ta đi mua xe luôn."
Mấy đứa nhóc vốn đang không có gì làm, vừa nghe Tô Minh muốn mua xe là hứng thú ngay, dù sao cũng rảnh, đi hóng chuyện cho vui.
"Anh rể, anh định mua xe gì, Lamborghini, Ferrari hay là Porsche?" Tiểu Ba hỏi.
Tô Minh không khỏi cạn lời, thầm nghĩ trong đầu đám nhóc quậy này chắc chỉ có mấy hãng siêu xe thể thao này thôi quá.
Nhưng Tô Minh lại không có ý định mua xe thể thao, lý do rất đơn giản, xe thể thao trông thì ngầu đấy nhưng lại không thực dụng cho lắm. Tốc độ nhanh như vậy thì có tác dụng quái gì, chạy trong thành phố thì cũng bị kẹt xe như chó thôi.
Lên cao tốc thì càng vớ vẩn, quá tốc độ một cái là ăn ngay vé phạt.
Hơn nữa, loại siêu xe này một chiếc chỉ có hai chỗ ngồi, không phù hợp cho gia đình. Nếu có người muốn đi cùng, ngoài tài xế ra thì chỉ ngồi thêm được một người, như vậy rất bất tiện.
Tô Minh đã qua cái tuổi theo đuổi những thứ hào nhoáng đó rồi, vẫn nên mua một chiếc xe phổ thông thì hơn.
"Không định mua xe thể thao đâu, mua một chiếc bình thường thôi." Tô Minh nói.
"Nhưng xe bình thường thì mất giá quá anh ơi, lái ra ngoài không hợp với thân phận của anh rể đâu."
Tô Minh cười: "Anh thì có thân phận gì chứ."
"Anh rể, vẫn nên mua một chiếc đắt tiền một chút đi, xe thường không hợp với thân phận của anh đâu. Anh cũng đâu thiếu tiền, lái xe quá bình thường người ta lại chửi anh làm màu đấy." Tần Tiểu Khả cũng khuyên một câu.
Tô Minh ngẫm lại, thấy cũng có lý, dù sao bây giờ người ta thích nịnh hót nhiều lắm, Tô Minh cũng không muốn cứ mãi giả heo ăn thịt hổ, như vậy mệt mỏi lắm.
Thế là Tô Minh nói: "Được rồi, vậy đi xem thử BMW, Mẹc mấy loại này đi."
"Anh rể, anh không sao chứ?"
"Sao thế?"
Tô Minh kinh ngạc phát hiện, mấy đứa nhóc này đang dùng ánh mắt nhìn quái vật để nhìn mình, khiến hắn nhất thời không hiểu ra sao.
"Mẹc, BMW mà cũng gọi là xe xịn á, low quá đi mất." Mấy đứa nhóc nhao nhao nói.
Tô Minh vạch đen đầy mặt, nói chuyện với đám phú nhị đại này đúng là không thể nói chuyện nổi.
Có biết không hả, với người bình thường, mua được mấy chiếc xe như Mẹc đã là ngon lắm rồi, vậy mà vào miệng mấy đứa nhóc này lại chẳng ra gì. Chắc mấy người đang lái BMW, Mẹc trên đường mà nghe được chắc tức hộc máu mất.