Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 1892: CHƯƠNG 1889: THẢM ÁN TRẠI NUÔI HEO

"Tô Minh, ông vội vàng thế, định đi đâu đấy?" Tên béo đó vẫn còn đang nằm ườn trên giường, động tĩnh của Tô Minh quá lớn khiến hắn tỉnh giấc nên bèn lên tiếng hỏi.

"Đến cục cảnh sát!" Tô Minh vừa thay quần áo vừa đáp.

"Cái gì?"

Gã béo này mất bình tĩnh ngay, vội vàng nói: "Tô Minh, ông làm gì mà phải đến cục cảnh sát? Không phải tối qua đi thuê phòng rồi bị cảnh sát tóm đấy chứ?"

"Biến!"

Tô Minh bực bội lườm tên béo một cái rồi đi thẳng ra ngoài.

May mà bây giờ đã có xe, Tô Minh ra ngoài cũng tiện hơn nhiều, anh lái xe thẳng đến cục cảnh sát thành phố Ninh Thành.

Nơi này Tô Minh đã đến không ít lần, nếu xét theo hồ sơ phạm tội thì anh đã được coi là tái phạm. Mấy người trong cục cảnh sát đều đã nhẵn mặt Tô Minh, chẳng những không ngăn cản mà khi thấy anh còn chủ động chào hỏi.

Không phải nhân viên đồn cảnh sát mà vẫn có thể đi lại tự nhiên ở đây, e rằng cũng chỉ có mình Tô Minh.

"Cốc cốc cốc..."

Quen đường quen lối tìm đến văn phòng của Lạc Tiêu Tiêu, Tô Minh gõ cửa hai cái, cũng không khách sáo mà đẩy thẳng cửa bước vào.

Lạc Tiêu Tiêu nghe tiếng gõ cửa, vừa định nói "mời vào" thì ngẩng đầu lên đã thấy Tô Minh bước vào, liền nói một câu: "Đến nhanh phết nhỉ."

"Uống chút trà đi..."

Vừa nói, Lạc Tiêu Tiêu vừa đứng dậy, dùng cốc giấy dùng một lần rót cho Tô Minh một ly trà.

Tô Minh nhận lấy uống một ngụm, cười nói: "Sao nào, hôm nay tìm tôi đến đây, không lẽ bà thật sự mời tôi uống trà đấy chứ? Tôi không tin bà lại rảnh rỗi làm chuyện nhàm chán như vậy đâu."

"Dĩ nhiên là không, mời cậu đến uống trà làm gì, còn tốn trà của tôi nữa chứ." Lạc Tiêu Tiêu không nhịn được liếc xéo Tô Minh một cái, sau đó nói: "Tìm cậu chắc chắn là có chuyện rồi."

"Lại gặp phải vụ án nào không giải quyết được hay sao?" Tô Minh đoán ra ngay, nếu Lạc Tiêu Tiêu thật sự gặp chuyện khó khăn thì chắc cũng chỉ có thể là chuyện này.

Lạc Tiêu Tiêu khẽ gật đầu, nói: "Bị cậu nói trúng rồi, đúng là gặp phải một vụ án rất kỳ quái, đến giờ vẫn chưa lần ra chút manh mối nào."

"Vụ gì thế, không lẽ lại là ma ám à?" Tô Minh cười trêu.

"Cậu đừng nói nữa Tô Minh, tôi cảm thấy rất có thể là ma ám thật đấy, nếu không thì chúng tôi không thể nào điều tra bao lâu mà vẫn không có một chút manh mối nào." Lạc Tiêu Tiêu lại nói với giọng rất nghiêm túc.

"Không phải chứ?"

Tô Minh hơi kinh ngạc, chuyện ma ám thường không hay xảy ra, tuy ma quỷ có tồn tại thật nhưng rất hiếm gặp, nếu không thế giới này đã loạn từ lâu rồi.

Ngay sau đó Tô Minh nói: "Bà mau kể tôi nghe xem, rốt cuộc là chuyện gì?"

"Ở khu Tây Cương có một trại nuôi heo, mấy ngày trước, hơn trăm con heo trong trại đột nhiên chết thảm, không rõ nguyên nhân." Lạc Tiêu Tiêu nói sơ qua.

"Phụt..."

Tô Minh suýt nữa thì phun cả ngụm trà ra ngoài, thầm nghĩ Lạc Tiêu Tiêu đang đùa chắc, mới nãy còn nói nghiêm túc như vậy, nào là ma ám các kiểu, ai ngờ lại là chuyện heo trong trại chết, chuyển cảnh gắt thế.

Thế là Tô Minh nói: "Cục trưởng Lạc, bà đang đùa tôi đấy à, heo chết thì có nhiều nguyên nhân lắm."

"Chết đột ngột như vậy, hoặc là do bệnh đột phát, ví dụ như dịch tả heo gì đó, hoặc là có kẻ muốn trộm heo, không biết dùng thủ đoạn gì mà giết hết cả lũ heo." Tô Minh nói một cách tùy tiện.

Chỉ là heo chết thôi mà, đối với Tô Minh, đây chẳng phải chuyện gì to tát, trên thế giới này mỗi ngày có không biết bao nhiêu con heo chết, nếu không thì mọi người lấy đâu ra thịt heo mà ăn.

"Tô Minh, những gì cậu nói đều là những điều cơ bản nhất, chúng tôi dĩ nhiên nghĩ tới rồi."

Lạc Tiêu Tiêu liếc Tô Minh một cái rồi nói tiếp: "Dịch tả heo là không thể nào, chủ trại heo nói một ngày trước khi chết, đàn heo đó vẫn hoàn toàn bình thường."

"Còn chuyện có người muốn trộm heo thì càng vô lý, cậu có biết lũ heo đó chết như thế nào không? Toàn bộ máu trong người đều bị hút cạn, chỉ còn lại trơ khung xương và lớp da, chết thảm không tả xiết." Lạc Tiêu Tiêu nói.

"Cái gì?"

Tô Minh cũng sững sờ, nếu theo lời Lạc Tiêu Tiêu nói thì đây đúng là không phải chuyện nhỏ, chuyện này cũng quá ảo rồi, máu toàn thân bị hút cạn, chỉ nghe thôi đã thấy rợn người.

Lạc Tiêu Tiêu nói: "Lúc chúng tôi điều tra cũng không thể tin đây là sự thật, nhưng đúng là như vậy, trên người heo gần như không có vết thương nào, nhưng máu thì lại biến mất sạch, rõ ràng là bị thứ gì đó hút đi."

"Chẳng lẽ là ma cà rồng?" Tô Minh thầm đoán, nghĩ đi nghĩ lại hình như cũng chỉ có thứ này là hợp lý nhất.

"Tôi cũng từng nghĩ vậy, nhưng ma cà rồng dù sao cũng là truyền thuyết phương Tây, tôi thấy khả năng không lớn, nên mới nghi ngờ có phải là ma ám không." Lạc Tiêu Tiêu nói.

"Cái này khó nói."

Tô Minh suy tư một lát rồi lên tiếng: "Không thể kết luận bừa bãi như vậy được, tôi thấy khả năng không lớn, hình như không có loại ma nào lại đi hút máu heo, mà còn hút nhiều như vậy cùng một lúc."

"Nhưng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra chứ, vì chuyện này mà chủ trại heo và các nhân viên đều hoang mang lo sợ."

Lạc Tiêu Tiêu nói: "Cậu phải biết một con heo giá không hề rẻ, loại heo trưởng thành một con có thể bán mấy ngàn tệ, hơn một trăm con heo này, tổn thất quá lớn."

"Trong trại vẫn còn hơn hai trăm con heo nữa, nếu tất cả lại gặp nạn thì chắc ông chủ đó có nước nhảy lầu mất." Lạc Tiêu Tiêu cũng rất đau đầu.

Chuyện này nếu nói không quản thì chắc chắn là không được, dù sao tài sản của người dân cũng đang bị đe dọa, hơn nữa vụ việc này cũng có chút máu me và kỳ quái.

Nhưng nếu muốn quản thì bây giờ lại chẳng biết phải làm thế nào, không có một chút manh mối nào.

Điều tra hai ngày nay vẫn dậm chân tại chỗ, cứ kéo dài thế này cũng không ổn, thế là Lạc Tiêu Tiêu liền nghĩ đến Tô Minh, muốn tìm anh hỏi thử, biết đâu Tô Minh lại biết chuyện gì đã xảy ra, mấy chuyện ly kỳ cổ quái này, Tô Minh biết khá nhiều.

"Chuyện này chắc là xảy ra vào ban đêm, các bà có cử người đến mai phục không?" Tô Minh hỏi.

"Có!"

Lạc Tiêu Tiêu gật đầu: "Để trấn an người trong trại, hai ngày nay mỗi tối chúng tôi đều cử hai người đến canh gác đàn heo, nhưng hai ngày qua lại không có thêm con heo nào chết cả."

Tô Minh cũng không biết nói gì, tóm lại, điều anh không biết thì vẫn là không biết, thế là anh nói: "Thôi được, tôi đi với bà qua đó xem sao, đợi xem tình hình thế nào rồi tính tiếp, tôi chỉ nghe bà kể thôi thì cũng chẳng có manh mối nào cả."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!