Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 19: CHƯƠNG 19: RÚT TRÚNG CHIÊU CUỐI

Không ai ngờ được, mấy vị huấn luyện viên của đội tuyển, những người thường ngày trông có vẻ quyền cao chức trọng, lại có thể lao vào choảng nhau ngay tại chỗ.

Phải biết rằng, bình thường mấy vị huấn luyện viên này ở trường đều đi đứng hất mặt lên trời. Bởi vì nếu học sinh muốn gia nhập đội tuyển, đều phải được họ đồng ý. Không đút lót quà cáp, lo lót trên dưới một chút thì đừng hòng.

Vậy mà bây giờ, họ lại tranh nhau cầu xin Tô Minh gia nhập đội của mình, thậm chí còn lao vào đánh nhau vì chuyện đó.

Khoảng vài phút sau, ba người cuối cùng cũng được can ra. Đánh một lúc cũng thấm mệt, họ dừng tay rồi đồng loạt nhìn về phía Tô Minh, rõ ràng là muốn cậu đưa ra quyết định.

"Khụ khụ..."

Tô Minh cảm thấy hơi khó xử, bèn nói: "Thưa ba thầy, chuyện là thế này ạ. Em hiện đã là học sinh lớp mười hai, phải tập trung học hành, nên em không định gia nhập bất kỳ đội tuyển nào cả."

Đùa à? Từ khi có hệ thống rút thưởng Liên Minh Huyền Thoại thần kỳ, Tô Minh đã cảm thấy cuộc sống của mình thay đổi một trời một vực, sắp bước lên đỉnh cao nhân sinh rồi. Chỉ có thằng dở hơi mới rảnh rỗi đi tập thể dục, thế nên Tô Minh từ chối thẳng thừng không chút do dự.

...

Ba vị giáo viên thể dục thoáng chút bối rối, nghĩ lại mới thấy hóa ra nãy giờ chỉ có ba người họ tự mình đa tình.

Buổi chiều tan học, vì hiện tại đang thực hiện cải cách giáo dục nên các trường trung học công lập như trường của Tô Minh không cần phải học tối. Vì vậy, Tô Minh và Giang Tiểu Quân cùng nhau đi về.

Lúc hai người đi trong sân trường, không ít người đã nhận ra Tô Minh. Rõ ràng là rất nhiều người đã thấy được màn trình diễn bóng rổ của cậu hôm nay, khiến Tô Minh lần đầu tiên có cảm giác mình là người nổi tiếng trong trường.

"Tô Minh, giờ mày nổi như cồn rồi đấy. Vừa nãy có cả đám em gái xinh tươi hỏi xin số điện thoại của mày kìa, quả này thoát ế trong tầm tay rồi!" Giang Tiểu Quân khoác vai Tô Minh, trêu chọc.

"Chết tiệt!"

Tô Minh đột nhiên vỗ vào túi quần, rồi dậm chân một cái: "Mẹ nó, giờ tao mới nhớ ra, tối qua làm mất điện thoại rồi!"

...

Giang Tiểu Quân cạn lời nhìn Tô Minh, thầm nghĩ: "Hiếm hoi lắm mới có cả đống bạn nữ muốn xin số điện thoại, kết quả mày hay lắm, làm mất luôn cả máy. Đúng là số FA mà."

"Đưa điện thoại mày đây, tao gọi thử xem," Tô Minh nói với Giang Tiểu Quân.

Tô Minh định gọi cho Tần Thi Âm, hỏi xem có phải mình đã để quên điện thoại ở chỗ cô ấy không.

Tuy chiếc điện thoại cùi bắp của Tô Minh đã đến lúc vứt đi, nhưng biết làm sao được, cậu chỉ là một thằng nghèo rớt mồng tơi, gia cảnh cũng bình thường, nên làm gì có chuyện hứng lên là đổi điện thoại mới.

Cầm lấy điện thoại của Giang Tiểu Quân, Tô Minh gọi thẳng vào số máy của mình.

"Alo, ai vậy?" Điện thoại vừa kết nối, giọng nói lạnh như băng của Tần Thi Âm đã truyền đến. Dù qua micro và dòng điện, người ta vẫn có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo trong giọng nói ấy.

Tô Minh lập tức nhận ra đây là giọng của Tần Thi Âm, trong lòng bất giác dâng lên một niềm vui khó tả, không biết là vì điện thoại của mình đúng là ở chỗ cô, hay là vì sắp được gặp lại cô.

"Tôi... tôi là Tô Minh, là người hôm qua bị cô đụng phải đây," Tô Minh vội vàng giới thiệu, sợ Tần Thi Âm không nhớ ra mình là ai.

"Tôi biết," Tần Thi Âm đáp. "Điện thoại của anh hôm qua rơi trên xe, về nhà tôi mới phát hiện."

"Cho tôi địa chỉ đi, lát nữa tan làm tôi mang qua cho anh," Tần Thi Âm nói qua điện thoại.

"Thôi đừng, không cần phiền cô đâu. Khi nào cô tan làm, tôi qua lấy trực tiếp là được," Tô Minh đáp.

Cậu cảm thấy để Tần Thi Âm cố tình chạy qua đưa cho mình cái điện thoại thì phiền phức cho người ta quá. Dù sao tan học cậu cũng rảnh, lại biết nhà Tần Thi Âm ở đâu rồi, cứ thế qua lấy là được.

"Được," phong cách của Tần Thi Âm là không bao giờ nói nhảm, cô cũng không đôi co với Tô Minh, dứt khoát nói: "Hôm nay tôi hơi bận, chắc khoảng nửa tiếng nữa sẽ về đến nhà."

Sau khi cúp máy, thằng bạn Giang Tiểu Quân liền nhìn Tô Minh với vẻ mặt đầy thô bỉ, hỏi: "Tô Minh, em gái nào thế?"

"Gái gú gì chứ, đừng có nói bậy, chỉ là một người tình cờ quen thôi," Tô Minh vội vàng giải thích. Quả thực cậu và Tần Thi Âm chỉ mới quen biết, thậm chí có thể nói là mới tiếp xúc chớp nhoáng mà thôi.

Ai ngờ thằng bạn Giang Tiểu Quân này càng nghĩ càng thấy mờ ám, nó liếc mắt đầy ẩn ý rồi nói: "Mới quen mà đã đến nhà người ta rồi á? Tô Minh, ghê nha!"

Không hiểu sao, vừa nhắc đến nhà Tần Thi Âm, trong đầu Tô Minh lại bất giác hiện lên hình ảnh tuyệt vời mà cậu đã thấy trong phòng tắm nhà cô hôm qua. Thế là mặt cậu bất giác đỏ bừng lên, lắp bắp: "Đừng... đừng nói bậy!"

"Xem kìa, mặt đỏ hết cả lên rồi mà còn chối," Giang Tiểu Quân tiếp tục trêu chọc.

Ra khỏi trường và chia tay Giang Tiểu Quân, Tô Minh ngẫm nghĩ một lát, từ trường đến nhà Tần Thi Âm đi xe buýt cũng mất khoảng nửa tiếng. Vì vậy, cậu không chần chừ nữa mà nhanh chóng bắt xe buýt đến nhà Tần Thi Âm một lần nữa.

Đến nơi, Tô Minh thấy trong nhà không có ai, đoán là Tần Thi Âm chưa về. Cậu cũng không vội, thầm nghĩ Tần Thi Âm đã nói nửa tiếng thì chắc cũng sắp về rồi, mình cứ chờ một lát vậy.

Lúc này, Tô Minh đột nhiên nhớ ra, hôm nay mình đã hoàn thành nhiệm vụ lật kèo bóng rổ, nhưng vì còn ở trường nên cậu vẫn cố nhịn không rút thưởng.

Đúng lúc này xung quanh không có ai, lòng hiếu kỳ của Tô Minh lập tức không kìm nén được nữa, cậu liền gọi Tiểu Na ra: "Tiểu Na, nhiệm vụ hôm nay của tôi hoàn thành rồi nhỉ?"

"Chính xác, nhiệm vụ buổi chiều của ký chủ đã hoàn thành, thưởng 20 điểm tích lũy," Tiểu Na ngáp một cái, đáp lại như thể vừa mới ngủ dậy.

"He he..."

Tô Minh toe toét cười. Hoàn thành nhiệm vụ có ý nghĩa gì thì không cần nói cũng biết, mỗi lần rút thưởng đều là khoảnh khắc kích thích nhất.

Tiểu Na dường như đã quá quen với cái nết của Tô Minh, lập tức hiện ra giao diện rút thưởng trước mặt cậu rồi hỏi: "Ký chủ có xác nhận muốn rút thưởng không?"

Chuyện này còn phải hỏi sao? Tô Minh vội vàng nhấn nút xác nhận rút thưởng, lập tức vô số vị tướng với tạo hình cực ngầu lần lượt lướt qua trước mắt cậu.

Tô Minh nhắm mắt lại, trong lòng thầm khấn vái ông bà, hy vọng nhân phẩm của mình sẽ bùng nổ, rút được một kỹ năng nào đó thật bá đạo.

Hơn mười giây sau, Tô Minh mở mắt ra. Giao diện rút thưởng trước mặt đã ngừng quay, hình ảnh dừng lại ở vị tướng "Vong Linh Chiến Thần - Sion".

"Chúc mừng ký chủ, nhận được kỹ năng R [Bất Khả Kháng Cự] của Vong Linh Chiến Thần." Một dòng chữ hiện lên trước mặt Tô Minh.

Thấy dòng chữ này, Tô Minh lập tức mừng như điên. Ngầu vãi, cuối cùng cũng rút được chiêu cuối rồi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!