Tô Minh nhìn Bàn Tử bằng ánh mắt như nhìn thằng ngốc, chẳng nể nang gì mà nói thẳng: “Bàn Tử, tao không nghe nhầm đấy chứ, mày lại đòi đi xem thi biện luận à? Cái thứ nhàm chán đó thì có gì hay ho mà xem.”
Nhắc đến thi biện luận, chẳng qua chỉ là màn đấu võ mồm của hai bên, trông thì có vẻ kịch tính.
Nhưng thực chất chỉ là cãi cùn để bảo vệ quan điểm của mình mà thôi, hơn nữa rất nhiều cuộc thi biện luận y hệt mấy bà ngoài chợ đang cãi nhau, đặc biệt là đám con gái, người một câu ta một câu, cực kỳ đáng sợ, sức chiến đấu và lực sát thương phải gọi là max level.
Mấy trò này thời đại học nhiều vô kể, về cơ bản trường nào cũng có, nói là để rèn luyện khả năng ngôn ngữ và tư duy logic cho sinh viên, chứ theo Tô Minh thì toàn là rảnh rỗi sinh nông nổi.
Muốn cãi nhau thì cứ mỗi thằng một cái bàn phím, hẹn chỗ rồi solo phím với nhau một trận cho nó sướng.
“Mà tao nhớ không nhầm thì mày mới là đứa thích ngủ nướng nhất phòng mình mà, sao hôm nay tự dưng bất thường thế, có phải mày đi tỏ tình với em nào rồi bị từ chối không?” Tô Minh nói.
Triệu Thiếu Ba ở bên cạnh lên tiếng: “Tô Minh, mày đừng trêu Bàn Tử nữa, mày tưởng nó muốn đi thật à? Là lớp trưởng bảo hôm nay ký túc xá mình với ký túc xá bên cạnh, cả hai phòng đều phải đến hội trường làm khán giả, đến đó còn phải điểm danh nữa.”
“Chứ không thì sao hôm nay Bàn Tử lại đổi tính đổi nết thế này, bình thường chưa đến giữa trưa thì thằng cha này còn lâu mới dậy.” Triệu Thiếu Ba không chút nể nang vạch trần Bàn Tử, khiến cậu ta ngượng chín mặt.
Tô Minh lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra lại dính phải một quy tắc ngầm khác ở đại học, đó là vấn đề khán giả cho các hoạt động kiểu này.
Ai cũng biết lên đại học rồi thì đứa nào cũng chỉ thích bay nhảy, hoạt động thì nhiều không đếm xuể, nhất là những hoạt động do trường tổ chức, nói thẳng ra là có rất nhiều cái cực kỳ nhàm chán, chẳng ai thèm đi.
Nhưng để cho có mặt mũi, nhà trường lại dùng đến chiêu trò khá bỉ ổi là bắt ép sinh viên đi làm khán giả. Về cơ bản thì đây là chuyện thường ngày ở huyện, nếu cứng đầu không đi thì có khi còn bị trừ điểm chuyên cần.
Thường thì chỉ có sinh viên năm nhất, năm hai là xui xẻo dính phải mấy vụ này.
Nhưng chuyện đó chẳng dọa được Tô Minh. Tâm lý của cậu bây giờ còn già dặn hơn cả mấy ông anh năm cuối, đến lớp cậu còn chẳng thèm đi, huống chi là cái trò đi xem biện luận này, không đi thì làm gì được nhau.
Tô Minh vốn chẳng có ý định đi xem, bèn nói: “Tao nói thật, mấy chuyện này chúng mày nghiêm túc là chúng mày thua đấy.”
“Khán giả đông như thế, thiếu mấy đứa mình cũng chẳng sao, đi chỉ tốn thời gian thôi, không đi cũng chẳng chết ai đâu, tin tao đi.”
“Tô Minh, mày tưởng bọn tao muốn đi lắm à, chẳng phải là vì nể mặt mày sao.” Vương Đào nói một câu.
“Nể mặt tao? Cái quái gì vậy?”
“Lần này tham gia thi biện luận có cả Trầm Mộc Khả đấy, chính là cô bạn gái hoa khôi của mày đó. Người một nhà cả, mày nói xem bọn tao có thể không đến cổ vũ được không.” Vương Đào giải thích.
Tô Minh vỗ trán cái bốp, lại có chuyện này sao, cậu hoàn toàn không biết Trầm Mộc Khả cũng tham gia thi biện luận. Chả trách dạo này cô cứ nói là có việc, chắc là đang chuẩn bị cho cuộc thi này.
Chả trách hôm nay mấy thằng giặc trong phòng tự dưng đổi tính, đòi đi xem thi biện luận. Bình thường cả đám bị Tô Minh lôi kéo, ở trong lớp cũng thuộc dạng bất trị, làm gì có ai ép được chúng nó.
Hóa ra nghĩ nãy giờ là vì nể mặt Tô Minh, điều này khiến cậu có chút khó xử.
“Không thể nào, Tô Minh, bạn gái mày tham gia thi biện luận mà mày không biết á?” Lần này đến lượt bọn họ ngạc nhiên.
“Khụ khụ…”
Tô Minh nhất thời hơi ngượng, đành nói: “À thì… cô ấy không nói với tao. Mấy chuyện kiểu này cô ấy biết thừa là tao không có hứng thú nên không kể.”
“Mày cũng thật là, vô tâm quá đi. Thật không hiểu loại người như mày làm thế nào mà có bạn gái được, quá vô lý.”
Bàn Tử tỏ vẻ ghen tị ra mặt.
Tô Minh phấn chấn hẳn lên, nói: “Vậy thì cùng đi xem thử xem, có Trầm Mộc Khả ở đó, cuộc thi hôm nay chắc chắn sẽ rất đặc sắc.”
“Hừ…”
Ba thằng bạn cùng lúc giơ ngón giữa về phía Tô Minh, tỏ rõ sự khinh bỉ.
“À mà, cuộc thi hôm nay là giữa hai khoa nào thế?” Tô Minh hỏi.
“Không phải trong trường mình đâu, là thi với Đại học Y khoa Ninh Thành.” Triệu Thiếu Ba đáp.
“Cái gì?”
Điều này khiến Tô Minh ngẩn người, cậu không ngờ đây lại là cuộc chiến giữa hai trường. Nếu vậy thì tính chất đã khác hẳn, mùi thuốc súng xem ra càng nồng nặc hơn rồi.
“Đại học Y khoa Ninh Thành cũng có đội biện luận à? Bọn họ không phải học y sao?” Tô Minh buột miệng trêu.
“Vãi, Tô Minh mày đang kỳ thị đấy à? Người ta cũng là trường đại học danh tiếng có được không? Bọn mình chơi gì thì họ cũng chơi cái đó, đến cả giải đấu eSports người ta cũng tổ chức đấy.”
Tô Minh không nói gì thêm, chỉ không ngờ Trầm Mộc Khả lại có thể vào đội tuyển của trường, chắc chắn phải có trình độ nhất định. Trước đây cậu cũng không thấy cô nói chuyện lợi hại đến thế, có lẽ là chưa từng thể hiện trước mặt cậu mà thôi.
Cuộc thi biện luận được tổ chức trong một hội trường lớn của trường, bình thường có biểu diễn gì cũng đều diễn ra ở đây, có thể thấy nhà trường khá coi trọng sự kiện này.
Lúc họ đến, các hàng ghế trong hội trường đã có người ngồi gần hết, xem ra có rất nhiều khán giả đã tới, đa số là sinh viên Đại học Ninh Thành, nhưng cũng không thiếu sinh viên của Đại học Y khoa Ninh Thành.
Dù sao hai trường cũng cách nhau không xa, sinh viên trường Y muốn vào đây cũng rất tiện.
“Đi thôi, tao nhờ người giữ mấy ghế ở hàng đầu rồi, mình qua đó thẳng luôn.”
Tô Minh vốn nghĩ đến muộn thế này chắc chỉ có thể ngồi ở phía sau, ai ngờ Vương Đào lại có chiêu, còn nhờ người giữ chỗ hộ, xem ra cậu ta cũng quan hệ rộng phết.
“Xin chào quý vị khán giả, hôm nay trận đấu biện luận giao hữu giữa Đại học Ninh Thành và Đại học Y khoa Ninh Thành sắp sửa bắt đầu, xin mời hai đội thi đấu tiến ra sân khấu.”
Một MC trên sân khấu nói vài câu, cả hội trường lập tức sôi động hẳn lên, tiếng cổ vũ không ngớt.
Dù sao đây cũng là sân nhà của Đại học Ninh Thành, phe Tô Minh đông hơn hẳn, nhưng bên Đại học Y khoa Ninh Thành cũng không chịu yếu thế. Mặc dù được gọi là trận đấu giao hữu, nhưng mùi thuốc súng vẫn nồng nặc.