"Phiền vãi chưởng!"
Sau hơn mười tiếng bay đường dài, Tô Minh đã đến M quốc, hạ cánh tại sân bay quốc tế của thành phố Mã Tắc Lạc.
Đây là địa điểm do Bạch Hoa sắp xếp. Vốn dĩ cũng chẳng có nơi nào cụ thể để đi, thôi thì cứ đến thành phố Mã Tắc Lạc này, ít nhất về mặt địa lý thì cũng khá thuận tiện. Nếu muốn tìm hiểu tin tức, đây cũng là một lựa chọn không tồi.
Chỉ có điều, điều khiến Tô Minh đau đầu là, lúc xuất phát từ Kinh thành bên châu Á là rạng sáng, mà khi đến M quốc bên này vẫn là rạng sáng, suy cho cùng là do chênh lệch múi giờ.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, Tô Minh cũng chẳng biết đi đâu, đành ngồi chờ ở sân bay. Sân bay quốc tế kiểu này lúc nào cũng đông người, gần như đủ mọi màu da đều có.
Sau một chuyến bay dài, người bình thường sẽ rất mệt mỏi, nhưng với Tô Minh thì vẫn ổn. Có điều, ở sân bay thì Tô Minh cũng không dám ngủ thật.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tô Minh đúng là hơi đói thật. Đồ ăn trên máy bay không ngon nên hắn cũng chẳng ăn được bao nhiêu, giờ giữa đêm bụng lại réo cồn cào. Giá mà bây giờ có tí đồ nướng thì đúng là hết sảy.
Chỉ tiếc là ở sân bay thì làm gì có mấy món đó. Tô Minh tìm một vòng, cuối cùng nhìn thấy một tiệm đồ ăn nhanh quen thuộc, McDonald's!
Vào làm hai cái hamburger với một ly Coca-Cola, Tô Minh cũng thấy tạm no. Trước khi đi, Bạch Hoa đã giúp hắn đổi rất nhiều đô la Mỹ, nên không có chuyện thiếu tiền tiêu.
Cứ thế ngồi lim dim ở đó, Tô Minh cảm thấy chán không chịu nổi. Mãi mới chịu đựng được đến sáng.
Tô Minh đã chỉnh lại giờ trên điện thoại theo giờ địa phương của Mã Tắc Lạc. Lấy điện thoại ra xem, đã hơn tám giờ sáng, Tô Minh nghĩ giờ này chắc Benjamin cũng dậy rồi.
Thế là hắn không nói hai lời, bấm số gọi cho Benjamin. Ở M quốc vẫn phải tìm Benjamin thôi, không như lần trước đến đây, ít nhất còn có Tô Khải Sơn đi cùng.
Lần này chỉ có một mình Tô Minh, trình độ tiếng Anh của hắn cũng khá là nát. Nếu để hắn một mình ra ngoài, có khi vừa bước chân ra khỏi cửa là chẳng biết phải làm gì nữa.
Vậy nên Tô Minh quyết định tìm thẳng Benjamin, vừa hay cũng cần cậu ta giúp mình tìm hiểu tin tức. Đã một thời gian không liên lạc, nếu bây giờ Benjamin không ở M quốc thì đúng là toang thật.
"Sư phụ, sao thầy lại gọi cho con? Giờ này bên châu Á phải là nửa đêm rồi chứ?" Benjamin bắt máy, giọng đầy ngạc nhiên.
Tô Minh không ngờ thằng nhóc này còn nhớ cả giờ giấc bên châu Á. Hơn nữa, nghe giọng Benjamin có vẻ còn hơi mệt mỏi, hắn liền nói: "Tôi đến M quốc rồi. Cậu chưa tỉnh ngủ à, sao nghe uể oải thế?"
"Thầy đến M quốc rồi á? Lần này thầy đến đây làm gì vậy?" Benjamin hỏi.
Mấy chuyện này làm sao Tô Minh nói thẳng ra được, chẳng lẽ lại bô bô bảo, ‘Cậu chuẩn bị đi, tôi qua đây để giết người’ à?
"Cậu đến gặp tôi một chuyến đi, tôi có chút việc cần cậu giúp. Đợi gặp mặt rồi tôi sẽ nói rõ tình hình cụ thể," Tô Minh nói.
"Sư phụ..."
Ai ngờ Benjamin ở đầu dây bên kia lại có vẻ do dự, nhất thời không biết nên nói gì.
Tô Minh nhíu mày, chuyện này không đúng với tính cách của Benjamin chút nào. Nếu là trước đây, với tính cách của cậu ta, chắc chắn đã nhảy cẫng lên đồng ý ngay rồi. Vị trí của Tô Minh trong lòng cậu ta không hề thấp, nhưng Benjamin hôm nay lại cho hắn một cảm giác rất lạ. Tô Minh liền ngạc nhiên hỏi: "Cậu rốt cuộc bị làm sao thế, sao hôm nay cứ là lạ thế nào ấy."
"Sư phụ, con nói thật với thầy, dạo này con gặp chút rắc rối, không ra ngoài được, bị người nhà cấm túc rồi," cuối cùng Benjamin cũng chịu nói.
"Cái gì?"
Tô Minh nghe mà ngớ cả người. Nếu Benjamin không ra ngoài được thì gay go rồi. Chuyến đi M quốc lần này của hắn, đất khách quê người, chỉ trông cậy vào mỗi Benjamin.
Nếu Benjamin không thể ra gặp mặt, Tô Minh báo thù cái nỗi gì nữa. Hắn liền hỏi thẳng: "Cậu gặp phải chuyện gì mà đến mức không ra ngoài được?"
"Không phải người nhà sắp đặt hôn sự cho cậu, cậu thà chết không theo rồi ra ngoài tìm được tình yêu đích thực, sau đó bị gia đình nhốt lại đấy chứ?" Tô Minh đoán bừa.
"Trời đất, sư phụ sao thầy lại có cái suy đoán cẩu huyết thế chứ? Chuyện này còn sến hơn cả phim truyền hình nữa. Có gái xinh cưới con, con ngu gì mà không chịu."
"..."
Chỉ nghe Benjamin nói tiếp: "Cũng không hẳn là con gặp chuyện, mà là gia tộc Benjamin của chúng con gặp đại sự."
"Có ý gì?"
"Gia tộc Benjamin của chúng con gần đây bị một thế lực cực mạnh nhắm vào, quan hệ hai bên căng thẳng lắm. Các thành viên quan trọng trong gia tộc dạo này gần như không ra ngoài, để phòng bị ám sát."
"Tuy khả năng đó không cao lắm, nhưng người trong nhà quá cẩn thận. Bố và ông nội con không cho chúng con ra ngoài, thật sự hết cách rồi."
Benjamin cũng tỏ ra rất bất đắc dĩ, nói: "Sư phụ, thật sự xin lỗi, lần này có lẽ con không giúp thầy được rồi. Đợi qua giai đoạn này rồi tính sau nhé."
"Cậu không đùa tôi đấy chứ?"
Tô Minh nghe mà mắt chữ A mồm chữ O. Hắn thầm nghĩ, thật hay giả vậy, gia tộc Benjamin của các người không phải trâu bò lắm sao? Một gia tộc thuộc hàng top ở phương Tây mà còn có kẻ dám uy hiếp à? Đùa chắc.
Benjamin nói: "Sư phụ, chuyện này sao con dám lừa thầy. Con đã hơn một tháng không ra khỏi cửa rồi, sắp bức con điên lên rồi đây. Vốn dĩ con đã định sang Hoa Hạ tìm thầy rồi."
Nghe vậy, Tô Minh thầm thở dài, không ngờ Benjamin lại gặp phải chuyện này. Hắn liền nói: "Nếu cậu thật sự bị uy hiếp, tốt nhất nên gặp tôi một lần, tôi đưa cho cậu một món đồ bảo mệnh."
"Hoặc là cậu cứ nói thẳng rắc rối ra, tôi giúp cậu giải quyết cũng được," Tô Minh nói thêm.
Nếu đưa cho Benjamin một viên ngọc "Phong Bạo Chi Nhãn", chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều, ít nhất có thể chống lại những đòn ám sát bất ngờ.
"Sư phụ, kẻ thù lần này của gia tộc con rất mạnh, thầy đừng dính vào chuyện này," Benjamin vội vàng can ngăn.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng