Đúng như Tô Minh đã đoán, cha của Benjamin chắc chắn có những tài liệu này. Ngay từ khi tổ chức Max bắt đầu theo dõi gia tộc Benjamin, ông ta đã ngầm cho người điều tra về tổ chức đó.
Với thế lực hùng mạnh của gia tộc Benjamin tại nước M, dù tổ chức Max có thần bí đến đâu thì cũng có thể điều tra ra được. Chỉ là càng điều tra, ông ta càng cảm thấy tổ chức này thật sự quá biến thái, hoàn toàn không phải là đối thủ mà gia tộc Benjamin có thể chống lại. Vì vậy, dù tra được những tài liệu đó cũng chẳng có tác dụng gì.
Ai cũng có lòng riêng, cha của Benjamin cũng vậy. Nói thẳng ra, mối quan hệ giữa ông ta và Tô Minh không giống như con trai mình, Benjamin và Tô Minh thật sự có tình bạn.
Vừa rồi cha của Benjamin khuyên can vài câu, thực chất cũng chỉ là mấy lời khách sáo ngoài mặt, trong lòng ông ta vẫn hy vọng Tô Minh sẽ đi.
Bất kể cuối cùng Tô Minh có tiêu diệt được tổ chức Max hay không, đối với gia tộc Benjamin của họ mà nói, chung quy đều có lợi. Nếu Tô Minh có thể gây ra chút phiền phức cho tổ chức Max, sự chú ý của chúng sẽ nhanh chóng bị chuyển dời, nhất thời cũng không có thời gian đến gây phiền phức cho gia tộc Benjamin của họ.
Nếu Tô Minh thật sự bá đạo đến mức tiêu diệt được tổ chức Max, vậy thì càng tốt.
Thế là cha của Benjamin cũng không vòng vo, nói thẳng: "Nếu cậu thực sự cần, tôi có thể cung cấp cho cậu."
"Tốt, phiền ông cho tôi biết địa chỉ, cảm ơn rất nhiều!" Đôi mắt Tô Minh bỗng sáng rực lên.
Tô Minh cũng không quan tâm cha của Benjamin có muốn lợi dụng mình hay không, đối với cậu mà nói chuyện đó chẳng hề gì, đôi bên cùng có lợi thôi. Để báo thù cho Hung Lang, tổ chức Max này Tô Minh nhất định phải động đến.
Ông ta có thể cung cấp địa chỉ cho Tô Minh đã là quá tốt rồi.
"Trụ sở chính của Max này vô cùng bí ẩn, không ở thành phố Mã Tắc Lạc mà nằm trong một thành phố nhỏ tên là Caroti ở phía đông nước M, đó là nơi ẩn giấu của tổ chức chúng."
Tô Minh hỏi: "Thành phố Caroti đó cách đây bao xa?"
"Khoảng bốn năm trăm cây số gì đó, lái xe mất khoảng mấy tiếng. Tôi có thể cho người đưa cậu đi!" Cha của Benjamin nói.
Tuy nhiên, Benjamin lại không muốn Tô Minh đi. Hắn biết rõ đây là chuyện sơ sẩy một chút là mất mạng, thế là tiếp tục khuyên: "Sư phụ, con thấy người nên suy nghĩ lại đi, nguy hiểm quá!"
"Không cần suy nghĩ nữa!"
Tô Minh quả quyết nói: "Cậu nên biết, lần này ta đến nước M chính là vì tổ chức này, nhất định phải diệt bọn chúng."
"Thôi được..."
Benjamin cũng biết tính cách của Tô Minh, quan trọng hơn là hắn nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt cậu, rõ ràng việc khiến Tô Minh từ bỏ là điều không thể.
Thế là Benjamin gật đầu, nói: "Vậy để con đưa người đi, con còn có thể nói chuyện với người, đây là điều duy nhất con có thể giúp."
"Không được, sao con có thể đi đến đó, nơi ấy quá nguy hiểm!" Cha của Benjamin lập tức phản đối.
Ý của ông ta vốn là tùy tiện cử một người đưa Tô Minh đi là được, gia tộc Benjamin đâu có thiếu người, sao có thể thật sự để Benjamin đi được, lỡ có chuyện gì thì biết làm sao.
Ai ngờ lần này Benjamin lại tỏ ra vô cùng kiên quyết, trực tiếp nói: "Cha, con nhất định phải đưa anh ấy đi. Cha cứ để người khác đưa, ngôn ngữ bất đồng, không cách nào giao tiếp, lỡ xảy ra sai sót thì sao?"
Tô Minh trong lòng cũng rất cảm động, bèn nói: "Benjamin tiên sinh, ông cứ để cậu ấy đưa tôi đi, đưa tôi đến nơi là được rồi, tôi sẽ không để cậu ấy đến gần tổ chức Max đâu."
Nghe Tô Minh đã lên tiếng, cha của Benjamin cũng không nói gì thêm, chỉ dặn dò một câu phải cẩn thận.
Nếu làm Tô Minh tức giận, mà cậu ta không chịu đi nữa, không có người bảo kê cho gia tộc Benjamin của họ, vậy thì phiền to.
Thực ra Tô Minh nói vậy cũng là có tính toán riêng của mình. Ai biết được người của tổ chức Max có cử người đến đây không.
Nếu lúc Tô Minh rời đi, chúng vừa hay đến báo thù, lúc đó sẽ không hay cho lắm.
Những người khác trong gia tộc Benjamin không có quan hệ gì lớn với Tô Minh, việc cậu cần làm là bảo vệ một mình Benjamin là đủ. Mang Benjamin theo bên mình là an toàn nhất.
Sau khi đã bàn bạc xong, cha của Benjamin cho người mang tài liệu liên quan đến tổ chức Max tới. Thực ra, những thứ này bình thường sẽ không cho Benjamin xem.
Nhưng vì Benjamin muốn đưa Tô Minh đi, nên chắc chắn phải cho hắn xem qua vị trí đại khái. Toàn bộ tài liệu mấy trang giấy đều là tiếng Anh, Tô Minh hoàn toàn không hiểu gì.
"Tô tiên sinh, không biết hai người dự định khi nào xuất phát?" Cha của Benjamin lại hỏi.
Tô Minh đáp: "Để mai đi, sắp xếp cho tôi một căn phòng, tôi muốn nghỉ ngơi một chút."
"Được, tôi sẽ cho người đi sắp xếp ngay lập tức." Cha của Benjamin lập tức nói.
Lúc này, địa vị của Tô Minh trong gia tộc Benjamin đã không còn tầm thường nữa.
Thực ra Tô Minh muốn nghỉ ngơi không phải vì mệt. Trận chiến vừa rồi, cậu chẳng tốn chút sức lực nào, chỉ là cậu cảm thấy nguyên khí trong cơ thể mình dường như có cảm giác sắp tràn ra ngoài.
Mỗi lần có cảm giác này, gần như là lúc sắp đột phá cảnh giới.
Nghĩ lại cũng không có gì lạ, hắn đã ở Chân Nguyên Cảnh trung kỳ được một thời gian rồi. Lần trước, chủ nhân của con cương thi lông xanh kia đã bị Tô Minh hút sạch, hôm nay lại hút thêm một tên Chân Nguyên Cảnh sơ kỳ.
Mặc dù chỉ là Chân Nguyên Cảnh sơ kỳ, nhưng cộng với lượng nguyên khí đã tích lũy được một thời gian, cũng xem như gần đủ rồi.
Vì vậy, Tô Minh muốn nhanh chóng nâng cao cảnh giới của mình, nếu có thể đột phá, chắc chắn sẽ rất có lợi cho trận chiến sắp tới.
Nếu không, với tính cách của Tô Minh, e là cậu đã xuất phát ngay lập tức, chẳng muốn lãng phí thời gian ở đây!
Tô Minh đi lên lầu trong tòa lâu đài cổ của gia tộc Benjamin. Họ đã chuẩn bị cho cậu một căn phòng cực kỳ yên tĩnh. Tô Minh trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển pháp môn, để nguyên khí trong cơ thể không ngừng luân chuyển dọc theo kinh mạch.
Khi sắp đột phá, Tô Minh lại cảm thấy hơi hụt hơi. Lúc này, cậu cũng không chần chừ, lập tức lấy ra hơn mười giọt Chân Nguyên Linh Dịch, dốc hết vào miệng.
"Ầm!"
Tô Minh có thể cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ như đang nổ tung trong cơ thể mình.
Sáng sớm, tia nắng đầu tiên xuyên qua mây xanh, Tô Minh mở mắt, thở ra một ngụm trọc khí, hắn đã thành công đột phá đến Chân Nguyên Cảnh hậu kỳ.
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả