"Tút, tút, tút..."
Nghe tiếng tút dài trong điện thoại, Tô Minh ngẩn ra một lúc rồi bật cười. Anh thầm nghĩ cô nhóc Lâm Ánh Trúc này chẳng lẽ bị mình chiều hư rồi sao, lá gan càng ngày càng to, giờ còn dám ám chỉ mình một cách trắng trợn như vậy.
Mà cái câu "tùy anh muốn làm gì thì làm" này nghe có vẻ hấp dẫn vãi. Vừa nghĩ đến cảnh đại minh tinh vạn người mê nằm yểu điệu trên giường, không hề phản kháng, mặc cho mình làm loạn, đúng là kích thích thật.
Nghĩ đến đây, Tô Minh không nhịn được mà cười tủm tỉm. Thực ra chuyện tán gái này cũng phải xem trình độ. Như Tô Minh vừa rồi, chỉ buông vài câu bâng quơ đã vừa trêu được Lâm Ánh Trúc một phen, lại vừa khiến cô nàng vô cùng cảm động.
Lúc này mà hai người gặp nhau, chắc chắn lúc phục vụ Tô Minh, Lâm Ánh Trúc sẽ dốc sức hơn nhiều.
Thế mới nói, sau này đối mặt với con gái, nhất định phải có chút chiêu trò và phương pháp. Không có cô gái nào khó tán, chỉ có đàn ông không biết cách mà thôi. Chỉ cần dùng đúng phương pháp, nữ thần cũng có thể đưa lên giường.
"Vãi chưởng, Tô Minh mày biến thái thật đấy, sao lại ngồi cười một mình thế kia, mà nụ cười còn biến thái vãi, chắc chắn đang nghĩ đến chuyện gì đó không trong sáng rồi." Đúng lúc này, Bàn Tử bỗng la lên.
Tô Minh giật cả mình, lúc này mới nhận ra mình vừa mải suy nghĩ quá nhập tâm mà quên mất vẫn đang ở trong phòng ngủ, thế nên mới bật cười.
Quan trọng là còn bị Bàn Tử bắt gặp, mẹ kiếp, xấu hổ thật sự.
"Sao thế, Tô Minh biến thái cái gì?" Vương Đào và Triệu Thiếu Ba cũng lập tức xúm lại, vẻ mặt vô cùng hứng thú, không biết vừa có chuyện gì xảy ra.
Bàn Tử liền kể: "Đệt, hai người chúng mày không thấy thôi, lúc nãy Tô Minh gọi điện thoại xong, cái biểu cảm trên mặt, cái nụ cười đó phải gọi là biến thái hết chỗ nói, chắc chắn là động đực rồi."
"Thành thật khai báo, vừa gọi điện cho ai đấy?"
"Tao hình như nghe loáng thoáng cái gì mà đại minh tinh, không biết tai tao có vấn đề hay là sao nữa."
"Vãi, thật hay giả đấy Tô Minh, mày ngầu vậy luôn à, đến cả minh tinh cũng cua được? Minh tinh nào thế, nói ra cho anh em nghe với, biết đâu mấy thằng này còn quen."
Mấy tên cầm thú lại vây lấy Tô Minh, khung cảnh trông đặc biệt náo nhiệt.
Lần này Tô Minh hiếm khi nói thật, thẳng thắn đáp: "Mấy người chúng mày chắc chắn biết, người gọi cho tao là Lâm Ánh Trúc."
"Cái gì cơ?" Ba tên cầm thú lập tức đứng hình, mặt mày đứa nào đứa nấy đều ngơ ngác.
Tô Minh ngạc nhiên nói: "Trời, mấy người chúng mày mới từ sao Hỏa về à, đến Lâm Ánh Trúc mà cũng chưa nghe qua?"
"Thôi đi mày, ai mà chưa nghe tên Lâm Ánh Trúc, nổi tiếng như cồn, bài hát của cô ấy ngày nào tao cũng nghe. Mày đừng có chém gió nữa được không, đại minh tinh cỡ đó mà mày cũng cua được à?" Bàn Tử lập tức nói.
Tô Minh cười toe toét, sự thật đúng là như vậy. Thời buổi này, bạn nói thật thì người ta lại không tin, còn nếu bạn cứ úp úp mở mở, người ta lại càng nghi ngờ.
Chủ yếu vẫn là do danh tiếng của Lâm Ánh Trúc quá lớn, đã là siêu sao quốc tế rồi, nên mấy người bạn cùng phòng theo bản năng cho rằng, đại minh tinh cỡ đó và Tô Minh là người của hai thế giới khác nhau.
Nếu Tô Minh nói bừa một cô minh tinh nhỏ nào đó, có khi bọn họ lại tin.
Ba tên cầm thú trong phòng ngủ ngay sau đó liền cảm thấy chán nản. Rõ ràng là Tô Minh đang chém gió, ai rảnh mà nghe hắn nổ, thế là cả ba không còn hứng thú gì với Tô Minh nữa.
Tô Minh còn cố tình nói: "Này, đừng như thế chứ, sao không ai thèm để ý đến tao vậy, nghe tao nói hết đã được không?"
"Thôi đi, lát nữa Băng Băng nhà anh gọi điện đến rồi, không rảnh để ý đến mày đâu."
"Đúng đấy, Chí Linh nhà anh cũng sắp video call rồi, Tô Minh chúng ta có thời gian thì nói chuyện sau nhé."
"Mỹ nhân nhà anh đã đặt phòng xong, mua cả biện pháp tránh thai rồi, đang đợi anh đấy, bye bye nhé."
Tô Minh cạn lời, thầm nghĩ mấy tên bỉ ổi này đúng là đê tiện quá mức. Lên đại học mà gặp phải mấy thằng bạn như này, thật sự khiến người ta bất lực.
Ngày hôm sau, Hồ Đức Quân sáng sớm đã thông báo cho Tô Minh, buổi chụp hình sẽ bắt đầu sau mười giờ trưa.
Bởi vì Lâm Ánh Trúc bay chuyến sáng sớm hôm nay, sau khi máy bay hạ cánh còn phải đi ăn cơm này nọ, đã rất vất vả rồi, trên máy bay lại không thể nghỉ ngơi cho tốt.
Làm nghệ sĩ thực ra cũng không sung sướng như người ta nghĩ, những lúc cường độ công việc cao, cả ngày cũng quay cuồng suốt ngày đêm.
Tại hiện trường quay phim, Tô Minh cũng chỉ làm trợ lý. Trong lúc nghỉ giải lao giữa các cảnh quay, anh nói chuyện vài câu với Lâm Ánh Trúc. Nơi này đông người lắm kẻ để ý, cả hai đều cố ý kiềm chế bản thân, tránh tỏ ra quá thân mật mà bị lộ.
Hơn bốn giờ chiều, buổi chụp hình cuối cùng cũng kết thúc, Lâm Ánh Trúc có thể tự do hoạt động. Cô không nói hai lời, thay đổi trang phục rồi cùng Tô Minh chuồn ra ngoài.
Tô Minh đã sớm sắp xếp xong nhà hàng, đó là một nhà hàng cao cấp ở Ninh Thành, có không gian ăn tối vô cùng riêng tư, lại còn có thể ngắm cảnh đêm bên ngoài, không khí cực kỳ tốt.
Lúc ăn cơm, hai người luôn có chuyện không bao giờ hết để nói. Lâm Ánh Trúc cũng chỉ khi ở trước mặt Tô Minh mới có thể thoải mái như vậy, không còn chút gánh nặng hình tượng nào.
Nhưng bữa ăn kết thúc rất nhanh, vì cả hai đều biết rõ sau khi ăn xong sẽ đi đâu làm gì. Hai người ngầm hiểu ý nhau, trong lòng đều vô cùng mong đợi.
"Tô Minh, về khách sạn đi, trợ lý của em đã đặt sẵn phòng rồi." Lâm Ánh Trúc liếc nhìn Tô Minh, ánh mắt dịu dàng như nước.
Tô Minh không khỏi thấy lòng rung động, xem ra một trận đại chiến là không thể tránh khỏi rồi.
Anh gật đầu, xe của Lâm Ánh Trúc đã lái đến dưới nhà hàng. Lâm Ánh Trúc đeo kính râm, lên xe trước một bước, Tô Minh cũng theo sau. Hai người thành công đến được khách sạn nơi Lâm Ánh Trúc ở.
"Em định khi nào rời Ninh Thành?" Sau khi cả hai tắm xong, Tô Minh ôm lấy Lâm Ánh Trúc, hỏi một câu.
Lâm Ánh Trúc đáp: "Chỉ có thể ở lại tối nay thôi, ngày mai có thể nghỉ ngơi một chút, tối phải ra sân bay rồi, em phải sang Mỹ tham gia một lễ hội âm nhạc."
"Vất vả quá, hay là xin nghỉ phép đi." Tô Minh lắc đầu nói.
Lâm Ánh Trúc mỉm cười, nói: "Cái này không được, công việc đều đã lên lịch sẵn rồi. Em tự lo được, không mệt lắm đâu."
"Nói nhiều thế làm gì, Tô Minh, hai chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa."
Tô Minh lập tức hiểu ý, nói thẳng: "Tiểu yêu nữ, em bây giờ đúng là càng ngày càng hư hỏng."
"Nói cho anh biết nhé, hôm nay là ngày an toàn của em... anh có thể... vào trong." Lâm Ánh Trúc ghé vào tai Tô Minh, thì thầm một câu.
Hơi thở của Tô Minh lập tức trở nên dồn dập, anh nói: "Yêu tinh, xem lão nạp thu phục em thế nào đây!"
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch