Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 1995: CHƯƠNG 1995: LÝ ĐẠI LÔI TRÊN CÔNG TRƯỜNG

Biểu cảm trên mặt Tô Minh đã cứng đờ, vừa nhắc tới "bà dì", trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác phiền phức khó tả.

Giữa hắn và Lạc Tiêu Tiêu, liên quan đến chuyện "bà dì" này đã xảy ra không ít giai thoại. Nói chung là Tô Minh cảm thấy Lạc Tiêu Tiêu cứ như có thể tùy ý điều khiển được nó vậy, lần nào bảo đến là y như rằng nó đến.

"Thật hay giả, em đừng lừa anh nhé." Tô Minh nhức đầu hỏi.

Lạc Tiêu Tiêu không nhịn được lườm Tô Minh một cái, rồi nói: "Chuyện này em lừa anh làm gì, anh không tự nhớ ngày à, tháng nào em cũng đến vào khoảng này thôi, không tin anh tự thử xem."

Ngay sau đó, Tô Minh thật sự đưa tay xuống dò thử, mò phải một miếng băng vệ sinh dày cộp. Lòng Tô Minh hoàn toàn nguội lạnh, hóa ra Lạc Tiêu Tiêu không hề lừa mình.

"Sao nào, có phải em không lừa anh không?" Lạc Tiêu Tiêu cố ý hỏi, dường như muốn cho Tô Minh biết rằng vừa rồi không tin cô là sai lầm thế nào.

"Haiz..."

Tô Minh cảm thấy mệt mỏi rã rời. Sau khi vừa đột phá, chẳng hiểu sao hắn cảm thấy tinh lực toàn thân cực kỳ dồi dào, rất muốn cùng Lạc Tiêu Tiêu đại chiến một trận ra trò, chỉ tiếc là vận may của hắn đúng là hơi kém.

Nhưng nhìn bộ dạng đắc ý của Lạc Tiêu Tiêu, Tô Minh thấy không ổn, nhất định phải trừng phạt cô một chút mới được. Thế là hắn liền nở một nụ cười quái dị, nói: "Em thật sự cho rằng 'bà dì' đến là có thể thoát được sao?"

"Ý gì vậy?" Lạc Tiêu Tiêu ngẩn ra, nhất thời không hiểu ý của Tô Minh.

Tô Minh nói ngay: "Em không phải vẫn còn cái miệng sao."

"Không được!"

Lạc Tiêu Tiêu vội vàng che lấy cái miệng anh đào nhỏ nhắn của mình, dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn Tô Minh, vội vàng lắc đầu: "Tô Minh, cái đó của anh to quá, em không dùng miệng đâu."

"Em nghĩ em nói không cần là không cần à, chuyện này quen là được thôi."

Tô Minh một tay kéo Lạc Tiêu Tiêu lại, buông ra hai chữ: "Quỳ xuống!"

Lạc Tiêu Tiêu không biết mình đã bận rộn bao lâu, chỉ biết đến cuối cùng, miệng cô đã tê rần, còn Tô Minh thì vẫn chẳng có động tĩnh gì, quả thực mạnh đến không tưởng.

Làm phụ nữ của Tô Minh, gần như đều có chung đặc điểm này: lúc "bà dì" chưa đến thì chân không khép lại được, lúc "bà dì" đến rồi thì miệng mỏi rã rời.

Sau đó, cả hai chìm vào giấc ngủ. Ngày hôm sau, họ ngủ một mạch đến hơn mười giờ Tô Minh mới tỉnh dậy, dù sao tối qua cũng quá mệt.

Tỉnh lại, Tô Minh huých Lạc Tiêu Tiêu một cái, nói nhanh: "Lạc Tiêu Tiêu, em còn định đi làm không đấy, hơn mười giờ rồi."

"Không đi, giờ này rồi còn đi làm gì nữa, lát nữa em xin nghỉ luôn cho tiện, cũng chẳng phiền phức gì." Lạc Tiêu Tiêu bĩu môi lí nhí, rõ ràng vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn.

Tô Minh nghe Lạc Tiêu Tiêu không đi làm thì cũng không nói gì thêm, dù sao với thân phận của cô, không đi làm cũng dễ giải quyết, tự mình làm cho mình một cái đơn xin phép là xong.

Tô Minh không còn buồn ngủ nữa, liền ôm lấy Lạc Tiêu Tiêu, bàn tay bắt đầu không an phận, không ngừng di chuyển trên thân hình hoàn mỹ của cô, lúc thì chỗ này, lúc thì chỗ khác.

Lạc Tiêu Tiêu vốn đang rất buồn ngủ, bị Tô Minh làm cho như vậy cũng không ngủ được nữa, đành phải vươn tay véo hắn hai cái.

Tô Minh cười, dừng động tác lại rồi nói: "Ngày mai sau khi đi làm, em cứ để vụ án ma quỷ đó trở thành án treo đi, đừng điều tra thêm nữa."

Lạc Tiêu Tiêu gật đầu, hiểu ý Tô Minh. Chuyện đã được giải quyết, có tiếp tục điều tra cũng chẳng có kết quả gì.

Quan trọng là chuyện này quá kinh khủng, sự thật không thể để người thường biết được, cứ để nó dần chìm vào quên lãng là tốt nhất.

Còn những người từng gặp ma trước đây, cứ bịa đại một kết quả điều tra nào đó cho họ là được, chỉ cần có thể tạm thời trấn an và cho họ một câu trả lời hợp lý là ổn.

"Đúng rồi Tô Minh, em đột nhiên nghĩ ra một chuyện, con cóc lớn mà anh gọi ra tối qua, rốt cuộc là từ đâu ra vậy?" Lạc Tiêu Tiêu đột nhiên hỏi, rõ ràng cô vẫn rất tò mò về Cóc Tinh xuất hiện bất ngờ hôm qua.

"Cái này à..."

Tô Minh ngẫm nghĩ một lát rồi bịa luôn: "À, là thế này, nó là một con cóc khổng lồ, anh nuôi làm thú cưng cho vui thôi."

"..."

Lạc Tiêu Tiêu cạn lời, thầm nghĩ gu của anh này cũng mặn thật, lại có người nuôi cóc làm thú cưng.

Nhắc đến Cóc Tinh, Tô Minh mới nhớ ra, vội vàng dùng ý niệm kiểm tra không gian hệ thống của mình, phát hiện Cóc Tinh đang ngủ ngon lành bên trong.

Xem ra việc nuốt chửng nhiều ác quỷ như vậy hôm qua cũng không ảnh hưởng gì lớn đến nó.

Cũng không biết Cóc Tinh này rốt cuộc có thuộc tính gì mà gặp thứ gì cũng nuốt được. Tô Minh mơ hồ cảm thấy trên người Cóc Tinh vẫn còn rất nhiều tiềm năng mà mình chưa phát hiện ra.

Rút được gã này đúng là trúng mánh mà, lúc đầu mình còn chê nó nữa chứ.

"Đói chết mất, Tô Minh, chúng ta dậy đi ăn gì đi, em sắp chết đói rồi." Lạc Tiêu Tiêu nói với Tô Minh, ra vẻ muốn ngồi dậy.

Ai ngờ Tô Minh lại một tay đè Lạc Tiêu Tiêu xuống, mặt đầy ý cười xấu xa: "Đừng vội, trước khi ăn cơm, đến ăn chuối của anh trước đã."

"Tô Minh, anh lại nữa rồi..." Đôi mắt Lạc Tiêu Tiêu lập tức trợn to.

"A..."

Nhưng ngay sau đó, những lời trong miệng Lạc Tiêu Tiêu đã trở nên mơ hồ không rõ. Miệng thì nói không muốn, nhưng cơ thể lại rất thành thật.

Tại một công trường ở thành phố Ninh, một thanh niên cao lớn trông có vẻ hơi ngốc nghếch đang vác một bao xi măng, ra sức lao động.

"Lý Đại Lôi, mày là cái thằng ngu, to xác thế để làm gì, làm nhanh tay lên cho tao! Sáng nay không vác hết đống này thì đừng hòng nhận tiền công." Có người đang không ngừng chửi bới gã to xác ngốc nghếch.

Gã to xác này không phải ai xa lạ, chính là tên chó săn của Tống Triết năm đó, Lý Đại Lôi.

Trước đây, hắn theo Tống Triết ở trường trung học Ninh Thành, cũng không ít lần bắt nạt người khác, cáo mượn oai hùm vênh váo một thời gian dài.

Kể từ khi nhà họ Tống sụp đổ, Tống Triết cũng không rõ sống chết, bặt vô âm tín, Lý Đại Lôi cũng gặp xui xẻo theo, không còn chỗ dựa nào để bám víu.

Không có văn hóa, cũng chẳng có gia thế, Lý Đại Lôi suýt nữa không nuôi nổi bản thân, bất đắc dĩ chỉ có thể đến công trường làm việc khổ sai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!