Tô Minh chỉ biết cạn lời nhìn ông bố của mình, thầm nghĩ trong lòng hai người căn bản là ông nói gà bà nói vịt, đúng là tình huống khó xử nhất mà.
Thấy Tô Khải Sơn cứ thao thao bất tuyệt một hồi, Tô Minh cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bèn lên tiếng: "Bố, hai chúng ta nói chuyện chẳng ăn nhập gì với nhau cả."
"Hả, thế lúc nãy con cứ luôn miệng nói xong rồi, kết thúc rồi, là đang nói cái gì thế?" Tô Khải Sơn lấy làm lạ hỏi.
Tô Minh nói bừa: "Con đang xem trận đấu, thấy đội bóng con ủng hộ bị người ta ghi bàn nên không nhịn được mà hét lên thôi."
"Cái thằng nhóc này..."
Tô Khải Sơn lập tức đứng dậy, vẻ mặt chán chường nhìn Tô Minh, nói: "Bố còn tưởng có chuyện gì, làm bố lo lắng cả buổi."
"Có thể có chuyện gì được chứ. À đúng rồi bố, bố nấu cơm xong chưa ạ?" Tô Minh hỏi một câu.
"Làm gì nhanh thế, mới qua có mấy phút, bố mới rửa rau xong, còn chưa cho vào nồi nữa." Tô Khải Sơn đáp.
Tô Minh suy nghĩ một lát rồi nói: "Bố ơi, con vừa nhận được điện thoại của một người bạn, bảo là lát nữa sẽ qua đây, chắc là sẽ ăn cơm ở nhà mình. Lát nữa bố chuẩn bị thêm một bộ bát đũa là được ạ."
"Bạn nào thế, là thằng bé Tiểu Quân à? Thằng bé đó cũng lâu rồi không gặp nhỉ." Trong nhận thức của Tô Khải Sơn, bạn bè mà Tô Minh dẫn về nhà ăn cơm dường như chỉ có mỗi mình Giang Tiểu Quân.
Tô Minh lập tức đau đầu nói: "Bố, không phải Giang Tiểu Quân đâu, là một người bạn khác ạ."
"Bạn nào?"
Tô Minh nghĩ bụng, nếu nói là bạn gái thì chắc sẽ gây áp lực không nhỏ cho Tô Khải Sơn, khiến ông luống cuống tay chân cũng không chừng. Thế là cậu bèn nói: "Chỉ là một người bạn bình thường thôi, bố không cần căng thẳng quá đâu. Lát nữa chúng con ăn gì thì bạn ấy ăn nấy, không cần chuẩn bị gì đặc biệt, thêm một bộ bát đũa là được rồi."
"Xì..."
Tô Khải Sơn có vẻ rất khinh thường, nói thẳng: "Con cũng coi thường bố của con quá rồi đấy. Bố đây từng trải sóng gió nào mà chưa thấy qua, bạn con tới nhà thì có gì mà bố phải căng thẳng chứ. Không thèm nói với con nữa, bố đi nấu cơm đây."
"Kính coong..."
Khoảng nửa tiếng sau, chuông cửa vang lên. Tô Minh biết chắc là Tần Thi Âm đến nên lập tức đứng dậy ra mở cửa.
Công nhận là sau khi nguyên khí trong cơ thể bị phong ấn, Tô Minh nghỉ ngơi một lúc, giờ cảm thấy cả người đã khỏe hơn lúc nãy nhiều.
"Đến rồi à!"
Tô Minh vừa mở cửa ra thì cả người liền đứng hình, thậm chí còn phải dụi dụi mắt vì sợ mình nhìn nhầm.
Không phải là Tần Thi Âm đến sao, tại sao người đứng ngoài cửa lại là Trầm Mộc Khả?
Sau khi xác nhận mình không nhìn lầm, Tô Minh cũng không thể che giấu được sự kinh ngạc của mình, vội vàng hỏi: "Sao lại là cậu?"
"Còn ai muốn qua đây nữa à?" Trầm Mộc Khả chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn Tô Minh.
Tô Minh lập tức nhận ra mình vừa lỡ lời, bèn chữa cháy: "Không có ai, ý tớ là, sao cậu lại đến vào lúc này, lạ thật đấy."
"Mau vào nhà ngồi đi." Người ta đã đến tận cửa rồi, Tô Minh đâu thể đuổi người ta đi được, thế là đành mời Trầm Mộc Khả vào nhà.
Trầm Mộc Khả lên tiếng giải thích: "Tớ về rồi nhưng cứ lo không biết rốt cuộc cậu thế nào, nên chạy qua đây xem sao."
Tô Minh thấy tê cả da đầu. Pha xử lý khó đỡ này của Trầm Mộc Khả khiến cậu không tài nào ngờ tới, bèn vội nói: "Cậu gọi điện hỏi tớ một tiếng là được rồi mà, cần gì phải phiền phức như vậy, trường học cách đây xa lắm mà."
Trầm Mộc Khả tỏ vẻ như đã đi guốc trong bụng Tô Minh, nói: "Tớ mà còn lạ gì cậu nữa. Nếu tớ gọi điện hỏi thì cậu có mà nói thật ấy. Đối phó với người như cậu, phải đến tận nơi mới được."
Tô Minh hoàn toàn bó tay, trớ trêu thay Trầm Mộc Khả nói lại rất chi là hợp lý, khiến cậu chẳng biết nói gì hơn. Chỉ là Tô Minh thấy tò mò, Trầm Mộc Khả chưa từng đến nhà cậu, sao cô ấy lại biết đường nhỉ?
Kể cả khi cô ấy biết nhà Tô Minh ở khu này, thì về lý mà nói, cô ấy cũng không thể biết số phòng chính xác được. Chẳng lẽ Trầm Mộc Khả đã cho người điều tra từ trước rồi? Thế là Tô Minh liền tò mò hỏi: "Mộc Khả, cậu cũng không gọi điện hỏi tớ, sao cậu tìm được đến đây vậy?"
"Tô Minh, hôm nay cậu bị ngốc à? Cậu quên rồi sao, Giang Tiểu Quân biết nhà cậu ở đâu mà, tớ gọi thẳng cho Giang Tiểu Quân hỏi luôn." Trầm Mộc Khả đáp.
Tô Minh cuối cùng cũng hiểu ra, trong lòng dâng lên một xúc động muốn băm vằm thằng bạn tồi Giang Tiểu Quân ra thành trăm mảnh. Con hàng này bán đứng cậu không còn manh giáp, quan trọng là còn không báo cho cậu một tiếng.
Hắn đã đến nhà Tô Minh không ít lần, đương nhiên là rõ địa chỉ như lòng bàn tay.
"Tô Minh, bạn con đến rồi à."
Tô Khải Sơn trong bếp rõ ràng đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài, liền đi ra, định bụng chào hỏi bạn của Tô Minh một tiếng. Có bạn đến nhà mà ông không ra chào thì chắc chắn là không phải phép.
Ai ngờ Tô Khải Sơn vừa bước ra, cả người liền đứng hình. Thấy Trầm Mộc Khả, ông sững sờ tại chỗ.
Ông cứ ngỡ người bạn mà Tô Minh nói đến là con trai, chẳng vì lý do gì cả, trong tiềm thức cứ mặc định như vậy. Rõ ràng ông không ngờ đó lại là một cô gái, lại còn là một cô bé xinh xắn như vậy nữa chứ.
Trầm Mộc Khả thấy Tô Khải Sơn thì mặt cũng hơi ửng đỏ. Dù sao đây cũng là bố của Tô Minh, cô cũng xem như là ra mắt phụ huynh. Trông cả người Trầm Mộc Khả rõ ràng là có chút căng thẳng.
Tuy nhiên, Trầm Mộc Khả vẫn rất lễ phép lên tiếng: "Dạ, cháu chào bác ạ. Cháu là bạn học của Tô Minh."
"Chào cháu, chào cháu. À... mau vào đây ngồi đi cháu, để bác đi rót cho cháu cốc nước." Tô Khải Sơn lập tức cười toe toét, trông có vẻ rất hài lòng về Trầm Mộc Khả.
Ai ngờ khi đi rót nước, Tô Khải Sơn lại gặp phải chuyện khó xử. Ông xách cả hai cái phích nước trong nhà lên, kết quả phát hiện không còn một giọt nước nào. Thế là ông liền hỏi: "Tô Minh, sao lại hết nước rồi?"
"Bố, bình thường nước nóng không phải đều do bố đun mà, sao con biết được." Tô Minh đau đầu nói.
Tô Khải Sơn đột nhiên vỗ đầu một cái, nói: "Xem cái trí nhớ này của bố này, lại quên mất rồi."
"Đừng vội, bố đi đun ngay đây."
Ai ngờ Tô Minh lại ngửi thấy một mùi khét rất kỳ lạ trong không khí, bèn hỏi: "Bố, có phải bố vẫn đang hầm gì trong nồi không ạ?"
"Suýt thì quên mất, món đậu hũ của bố vẫn còn đang hấp trong nồi." Tô Khải Sơn lại vội vàng chạy vào bếp, trông bộ dạng luống cuống tay chân.
Tô Minh cạn lời nhìn Tô Khải Sơn, mới vừa bảo là không căng thẳng cơ mà.
Thế là Tô Minh quay sang nói với Trầm Mộc Khả: "Cậu ngồi đây nhé, tớ vào giúp bố tớ một tay."