Sau khi ý thức được có gì đó không ổn, Tô Minh vội nói: "Long Thần, giúp một chuyện cỏn con như vậy, đối với ông thì quá dễ dàng rồi, với mối quan hệ của chúng ta thì còn nói gì đến chuyện cảm ơn hay không cảm ơn nữa chứ."
"Thôi thôi, cậu đừng có lôi kéo quan hệ với tôi. Việc nào ra việc đó, tôi giúp cậu lần này coi như là phá lệ, cậu xem xem phải cảm ơn tôi thế nào đây." Long Thần nói.
Tô Minh cũng biết Long Thần cố tình nói vậy, cũng chính vì quan hệ tốt với Tô Minh nên ông ta mới nói như vậy, đoán chừng cũng chỉ muốn moi chút rượu uống thôi.
Thế là Tô Minh cố tình hỏi: "Vậy ông nói xem tôi phải cảm ơn ông thế nào? Long Thần, tôi hy vọng ông suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói, lựa lời mà nói đấy."
Long Thần dường như không hề nghe ra sự uy hiếp trong lời nói của Tô Minh, cười hì hì rồi nói: "Cái loại rượu lần trước của cậu ấy, lại cho tôi một ít đi, cho tôi một hai cân xem nào."
Tô Minh biết ngay mà, quả nhiên giống hệt như cậu đoán, lão già Long Thần này cứ tơ tưởng mãi Bách Quả Linh Tửu của cậu. Giờ Tô Minh cũng hơi hối hận, tại sao lại cho Long Thần uống thứ rượu đó làm gì.
Thực ra trong không gian hệ thống của Tô Minh, Bách Quả Linh Tửu nhiều không kể xiết, hai cân chẳng qua chỉ là muối bỏ bể. Nhưng đối với lão già lầy lội này, phải cà khịa một chút mới được, nếu không thì mất vui.
Thế là Tô Minh lập tức tỏ vẻ đau lòng: "Vãi chưởng, ông cũng ác quá rồi đấy! Loại rượu đó chính tôi còn chẳng còn lại bao nhiêu, ông vừa mở miệng đã đòi hai cân, đây chẳng phải là muốn lấy mạng tôi sao."
"Không còn lại bao nhiêu à? Nghe cái giọng này thì sao lại chỉ có hai cân được chứ, cậu nhóc đừng có giả vờ với tôi." Long Thần dường như rất hiểu Tô Minh.
"Một cân, nhiều nhất là một cân."
"Không được, phải là hai cân, nếu không thì không có thương lượng gì hết, người không thả." Long Thần giở trò ăn vạ, chẳng khác gì một đứa trẻ con.
Tô Minh liền nói ngay: "Sao ông lại có thể như vậy được chứ, vừa rồi còn nói xong là sẽ thả người mà."
"Tôi rút lại lời vừa nói, đổi ý được chưa?"
Thực ra Tô Minh cũng biết Long Thần cố tình nói vậy, chuyện này ông ta không thể không làm, nên cậu cũng phối hợp theo: "Được rồi, sợ ông luôn đấy. Lát nữa tôi gửi rượu qua cho ông, nhớ thả người nhanh lên."
"Hắc hắc, đã nói là hai cân nhé, cậu nhóc đến lúc đó đừng có qua mặt tôi."
"Ông nghĩ tôi cũng lầy lội như ông à?" Tô Minh không nhịn được phun tào một câu.
Ai ngờ Long Thần chẳng những không biết xấu hổ mà còn lấy làm vẻ vang, nói thẳng: "Liêm sỉ là cái gì, có uống được không? Nếu không được thì tôi cũng chẳng cần."
Tô Minh: "..."
Cúp điện thoại xong, Tô Minh nhìn Lạc Tiêu Tiêu ở phía đối diện mà không khỏi bật cười. Vừa rồi cậu không để ý, giờ mới thấy được, biểu cảm trên mặt Lạc Tiêu Tiêu phải gọi là đặc sắc vô cùng.
Cô đã hoàn toàn bị sốc. Vừa rồi Tô Minh gọi điện có bật loa ngoài, cuộc đối thoại giữa cậu và Long Thần, Lạc Tiêu Tiêu đã nghe rõ mồn một. Chắc hẳn Lạc Tiêu Tiêu đã bị sự lầy lội của Long Thần làm cho kinh ngạc.
Thế là Tô Minh cố ý cười hỏi: "Thế nào, tôi nói không sai chứ?"
Lúc nãy nói với Lạc Tiêu Tiêu rằng Long Thần rất vô sỉ, cô còn không tin, Tô Minh đoán bây giờ chắc cô đã tin rồi.
Lạc Tiêu Tiêu nghe Tô Minh nói xong mới hoàn hồn, không thể tin nổi nói: "Chuyện này ảo thật đấy, sao Long Thần lại có thể là người như vậy được, hoàn toàn không thể tin nổi."
"Sao lại không thể chứ, cô còn chưa gặp người thật đâu. Người thật còn bỉ ổi hơn trong điện thoại nhiều, thường xuyên vừa ngoáy chân vừa cầm cuốn tạp chí công tử ăn chơi, ngắm mấy cô người mẫu nóng bỏng trên đó." Tô Minh tỉnh bơ dìm hàng Long Thần một phen.
Nếu chuyện này mà để Long Thần nghe được, chắc ông ta phải liều cái mạng già này với Tô Minh mất.
Lạc Tiêu Tiêu lại tỏ vẻ ghê tởm, nói: "Tô Minh, anh đừng làm tôi buồn nôn được không, mấy món này còn chưa ăn được bao nhiêu mà."
Nhưng sau lần này, hình tượng thần tượng trong lòng Lạc Tiêu Tiêu đã hoàn toàn sụp đổ.
Thực ra Triệu Thiếu Ba đang ở ngay Ninh Thành, sau khi bị bắt đi, người ta làm chút thủ tục rồi tạm thời giam cậu lại, vốn định đưa cậu đến Kinh Thành để chờ xử lý.
Nhưng ai ngờ còn chưa kịp lên đường, bên Long Thần đã ra chỉ thị, người bên dưới không còn cách nào khác, đành phải thả người.
Sau khi được thả, chính Triệu Thiếu Ba cũng không ngờ tới. Cậu vốn tưởng mình không ra được, ai ngờ lại được thả dễ dàng như vậy. Trên đường về, đầu óc vẫn còn ong ong, Triệu Thiếu Ba đi thẳng về ký túc xá, ngoài về ký túc xá ra, cậu cũng không biết nên đi đâu.
"Vãi, thằng khốn Thiếu Ba, mày về rồi đấy à!"
Cửa ký túc xá vừa mở ra, Mập và Vương Đào thấy Triệu Thiếu Ba trở về, cả hai đều lập tức kích động, vội vàng lao tới.
Đặc biệt là gã Mập, vừa xông lên đã cho Triệu Thiếu Ba một cái ôm gấu thật chặt, còn Vương Đào thì đứng bên cạnh quan sát một lượt, thấy Triệu Thiếu Ba không thiếu tay cũng chẳng cụt chân, toàn vẹn trở về.
"Mày đi đâu thế hả, sao đột nhiên lại bị bắt đi, dọa bọn tao sợ chết khiếp." Mập lập tức đấm vào ngực Triệu Thiếu Ba một cái rồi nói.
Triệu Thiếu Ba cười cười, nói thật là chuyện của mình, chính cậu cũng không biết nên kể ra thế nào, đành phải nói: "Cũng không có gì, nói xem nào, chúng mày lo lắng cái gì chứ."
"Tô Minh đâu? Tô Minh đi tìm người lo cứu cậu ra đấy, cậu có thấy nó không?" Vương Đào hỏi một câu.
"Tô Minh đi tìm người cứu mình?"
Triệu Thiếu Ba ngẩn ra, ngay sau đó trong lòng cũng đoán được phần nào, chắc là do Tô Minh ra tay, thảo nào những người đó lại thả cậu. Lúc được thả ra, Triệu Thiếu Ba vẫn còn đang thắc mắc chuyện này.
Thế là Triệu Thiếu Ba nói: "Điện thoại di động của mình hết pin rồi, đứa nào gọi điện cho Tô Minh đi, bảo nó mau về đây."
Bên này, Tô Minh và Lạc Tiêu Tiêu vừa ăn xong lẩu đi ra. Ăn lẩu vốn là một việc rất tốn thời gian, huống chi tâm trạng Tô Minh tốt nên ăn cũng không ít.
Vốn dĩ cậu định cùng Lạc Tiêu Tiêu về nhà cô, tiện thể cùng cô trao đổi sâu hơn một chút. Nhìn ánh mắt của Lạc Tiêu Tiêu là biết cô cũng đang rất mong chờ.
Loại chuyện này phụ nữ thường ngoài miệng thì ngại ngùng không nói, nhưng điều đó cũng không cản được suy nghĩ trong lòng họ.
Ai ngờ lúc đang lên xe, Tô Minh lại nhận được điện thoại, Triệu Thiếu Ba đã về đến ký túc xá, hiệu suất làm việc này còn nhanh hơn Tô Minh nghĩ.
Thế là Tô Minh nói: "Tiêu Tiêu, anh phải về một chuyến, hôm nay không đến nhà em được rồi, để hôm khác nhé."
"Sao lại không đi, không phải đã nói xong là qua ở rồi sao." Lạc Tiêu Tiêu nói thẳng một câu, sự bất mãn đã thể hiện rõ trong giọng nói.
Tô Minh cũng hết cách, Triệu Thiếu Ba vừa mới về, Tô Minh muốn qua nói chuyện tử tế với cậu ta, đành phải hy sinh Lạc Tiêu Tiêu, dù sao ngày mai cũng có thể đi.
Thế là Tô Minh nói: "Em ráng nhịn một chút đi, hôm nay 'bà dì' của anh đến rồi, không tiện lắm."
"Cút!"