"Mày còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau xách cái bô của mày vào nhà vệ sinh mà nặn đi chứ. Thứ này cứ nặn là ra ngay, mày cứ đứng đực ra đấy thì cuối cùng người khổ cũng là mày thôi." Tô Khải Sơn nói.
Tô Minh đáp thẳng: "Con cũng muốn đi lắm chứ, nhưng giờ có động đậy được đâu. Vừa nãy lão già kia không biết dùng thủ đoạn gì mà làm con tê liệt rồi."
"Bảo sao lúc nãy tao cứ thắc mắc, sao mày cứ ngồi bệt dưới đất cả buổi thế." Tô Khải Sơn không nhịn được mà bật cười.
Thấy tà khí trong người Tô Minh có vẻ đã được giải quyết, Tô Khải Sơn thật sự rất vui, tâm trạng rõ ràng tốt lên hẳn.
Nhưng chuyện này cũng chẳng phải vấn đề gì to tát với Tô Khải Sơn. Ông vỗ nhẹ Tô Minh một cái, cậu liền cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, sau đó cử động lại được ngay.
"Được rồi, mày đi nhanh đi. Tao ra siêu thị gần đây xem mua ít đồ ăn về." Tô Khải Sơn nói với Tô Minh, rõ ràng không hề lo lắng cậu sẽ gặp nguy hiểm gì.
Tô Minh một mình bưng cái bô vàng chóe, lẳng lặng đi vào nhà vệ sinh rồi ngồi lên.
Nhưng điều khiến Tô Minh mừng rỡ là cái bô này lại có vẻ gì đó rất công nghệ cao. Vỏ ngoài sờ vào lạnh như băng, mà giờ lại đang là mùa đông, ngồi lên bồn cầu bình thường mà không có miếng lót thì đúng là lạnh thấu xương. Cái bô này lại làm bằng kim loại, càng khỏi phải nói. Tô Minh đã nghĩ mông mình chắc chắn sẽ bị đông cứng đến mất cảm giác, ai ngờ sự thật lại không phải vậy.
Vừa ngồi xuống, một cảm giác ấm áp đã lan tỏa, khiến Tô Minh thấy dễ chịu vô cùng. Quả này chill phết!
Ban đầu đúng là rất khó khăn, vì Tô Minh chẳng có cảm giác gì cả. Chuyện này cũng giống như cố đánh thức một kẻ giả vờ ngủ vậy, bắt một người không buồn đi vệ sinh phải nặn ra bằng được, độ khó đúng là không hề thấp.
Nhưng đúng như lời Tô Khải Sơn nói, thứ này luôn được tích trữ trong cơ thể. Bình thường không có cảm giác không có nghĩa là trong người không có gì, mà là phải tích lũy đến một lượng nhất định thì mới có tín hiệu. Cứ cố rặn một chút là sẽ ra thôi.
Mất toi gần một tiếng đồng hồ, hai chân Tô Minh đã tê rần, nhưng may là cuối cùng cũng nặn ra được không ít.
Đúng như lời Tô Khải Sơn, cái bô này quả thật quá thần kỳ. Sau khi giải quyết xong, Tô Minh cảm thấy cả người khoan khoái lạ thường, một cảm giác sung sướng tột độ dâng lên. Xem ra tà khí trong cơ thể cuối cùng cũng đã được thải ra ngoài.
Thấy Tô Minh xách cái bô đi ra, Tô Khải Sơn hỏi: "Xong rồi à?"
"Xong rồi ạ, người con thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Chắc là tà khí trong người đã được thải ra hết rồi." Tô Minh thành thật trả lời.
Thấy Tô Khải Sơn đang nấu cơm, Tô Minh cảm thấy khung cảnh này có gì đó là lạ.
"Vậy để con đi đổ đồ bên trong, rồi rửa sạch cái này." Tô Minh nói.
Ai ngờ Tô Khải Sơn biến sắc, vội nói: "Khoan đã! Đừng đổ đi, thứ mày thải ra bên trong không được đổ đi đâu."
"Sao thế ạ?" Tô Minh lập tức đứng hình. Thứ này mà cũng không được đổ đi sao?
Vốn dĩ thứ này đã thối lắm rồi, nếu để thêm một thời gian nữa thì không biết nó sẽ thối đến mức nào, thật không dám tưởng tượng. Chắc chân mấy trăm năm không rửa cũng không thối bằng.
"Bên trong đó toàn là tà khí, nếu cứ để ở ngoài, tà khí sẽ sinh sôi nảy nở, lan rộng ra. Đến lúc đó e là sẽ gây hại cho thế giới này, làm người vô tội bị thương thì không hay đâu." Tô Khải Sơn giải thích.
Lúc này Tô Minh mới giật mình, không ngờ lại có chuyện như vậy, may mà lúc nãy mình chưa đổ đi ngay, không thì toang rồi. Cậu liền hỏi: "Vậy... vậy cái này phải làm sao ạ?"
"Để đấy cho tao."
Tô Khải Sơn xách thẳng cái bô tới, vận nguyên khí phong ấn nó lại. Ngay sau đó, ông nói: "Thứ này đã bị tao phong ấn chặt rồi. Mày cứ xách tạm vào nhà vệ sinh đi, để tao tìm chỗ nào đó chôn vĩnh viễn, đảm bảo không ai tìm ra được. Để thứ này trong nhà cũng không phải là chuyện tốt."
"Hả?"
Tô Minh ngẩn ra, rồi nói: "Thế thì cái bô này chẳng phải là lãng phí quá sao?"
"Chứ mày định giữ lại làm gì, để làm bảo vật gia truyền à?"
Tô Minh nhất thời cứng họng.
"Mau đi nghỉ một lát đi, sắp có cơm ăn rồi." Tô Khải Sơn nói.
"Bố."
"Gì?"
"Bố nhớ rửa tay đấy."
Tô Khải Sơn: "Cút!"
Lúc ăn cơm, Tô Minh hỏi một vấn đề mà cậu rất tò mò: "Bố ơi, lúc nãy con thấy bố lấy cái bô ra, động tác trông ảo diệu thật, cứ như nó xuất hiện từ hư không vậy. Chuyện đó là sao thế ạ?"
"À, mày nói cái đó à. Đó là một pháp bảo không gian dùng để chứa đồ, tên là Túi Càn Khôn, là thứ mà cổ võ giả dùng để đựng vật phẩm. Đừng thấy nó nhỏ, nhưng không gian bên trong lại rất lớn, thần kỳ lắm." Tô Khải Sơn vừa nói vừa lấy ra một cái túi nhỏ trông cũ kỹ.
Cái túi này trông hơi giống loại túi tiền mà người xưa hay dùng, rất nhỏ, đeo bên hông là vừa đẹp.
Quả nhiên đúng như Tô Minh đoán, đây là một pháp bảo không gian. Trước đây cậu chưa từng thấy qua nên mới hỏi: "Nhưng sao trước đây con gặp các cổ võ giả khác, chẳng thấy ai đeo thứ này bên người cả."
Tô Khải Sơn lộ vẻ mặt khinh thường, nói: "Mấy đứa mày gặp cảnh giới quèn gì chứ. Túi Càn Khôn là thứ cực kỳ quý giá, mày có biết một cái này đáng giá bao nhiêu tiền không?"
"Năm đó tao cũng là do may mắn lắm mới kiếm được một cái, mà cái của tao đây vẫn còn là loại cấp thấp đấy." Tô Khải Sơn nói.
Lúc này Tô Minh mới hiểu ra, thì ra cổ võ giả cũng có bảo vật không gian, công dụng cũng tương tự như không gian hệ thống, chỉ có điều nó quá quý hiếm, cổ võ giả bình thường căn bản không có được.
Thế là Tô Minh hỏi một câu: "Thứ này dùng thế nào ạ?"
"Mày cứ tập trung ý thức của mình vào cái Túi Càn Khôn là được." Tô Khải Sơn nói.
Tô Minh thử một lúc, phát hiện không gian bên trong cũng không lớn lắm, chỉ khoảng hai ba mét vuông, cỡ bằng cái nhà vệ sinh ở nhà. So với không gian hệ thống của Tô Minh thì đúng là kém xa tít tắp, thế là cậu lập tức mất hết hứng thú.
Chỉ nghe Tô Khải Sơn nói: "Tô Minh, mày có muốn dùng thứ này không? Nếu muốn thì cứ lấy mà dùng, dù sao tao cũng chẳng mấy khi dùng đến."
⟡ Tải truyện dịch AI ở Thiên Lôi Trúc . com ⟡