Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 2071: CHƯƠNG 2071: KHÔNG CẦN NHÌN

Lông mày Tô Minh bất giác nhíu lại, không ngờ lòng cảnh giác của gã này lại cao đến vậy, lập tức đã phát hiện ra điểm bất thường. Tô Minh cảm thấy mình đã đủ cẩn thận rồi, không ngờ vẫn bị phát hiện, xem ra lão này không dễ lừa như vậy.

Nhưng Tô Minh cũng không phải người dễ bị dọa nạt, chỉ nghe anh bất mãn lên tiếng: "Ông chủ đây cũng keo kiệt quá rồi đấy, đến bức tranh rách này cũng không cho à? Bức tranh của ông rõ ràng là không ai thèm mua, bám không biết bao nhiêu lớp bụi trên đó rồi."

"Đồ không ai mua thì cậu còn muốn làm gì?" Lão Cao vẫn vô cùng nghi ngờ Tô Minh.

Chỉ nghe Tô Minh đáp: "Ông nghĩ tôi muốn bức tranh rách này lắm à? Chẳng qua là con bé em họ tôi đang tập vẽ tranh thủy mặc, tôi muốn mua một bức về dỗ con bé cho vui thôi."

"Nói thật nhé, bức tranh này của ông, tôi còn chẳng buồn mở ra xem. Nếu ông không cho bức này thì thôi vậy, tôi đi lấy đại một bức khác, hoặc ông tùy ý chọn cho tôi một bức được không?" Tô Minh tiếp tục nói.

Tô Minh đúng là diễn sâu tới bến, nói trắng ra thì hai bên đang đọ nhau về tố chất tâm lý mà thôi, mà tố chất tâm lý vững vàng của Tô Minh đâu phải dạng tầm thường.

Hơn nữa, Tô Minh còn thật sự đưa bức tranh cho lão Cao, ra hiệu ông ta đưa cho mình một bức khác, còn bức này thì bỏ đi.

Nói thẳng ra, Tô Minh cũng đang đánh cược. Dù sao thì anh cũng mang tâm thế chẳng sao cả, anh không thiếu tiền đến mức phải có bằng được món đồ này. Coi như gã này không chịu đưa, Tô Minh cũng chẳng mất mát gì.

Mấu chốt là hành động này của Tô Minh ngược lại khiến lão ta mất bình tĩnh. Lão Cao nhìn chằm chằm vẻ mặt của Tô Minh, không phát hiện ra chút bất thường nào.

Ngay sau đó, lão ta nghĩ lại, trong tiệm mình toàn là hàng gì, chẳng lẽ trong lòng lại không rõ? Nhìn bức tranh chữ trong tay Tô Minh, lão Cao liền biết nó được lấy từ đâu. Chỗ đó đúng là toàn đồ dỏm, hơn nữa còn là loại trình độ thấp, người ta liếc mắt là nhận ra hàng giả, bán không được mà vứt đi thì tiếc, nên cứ để đó bám bụi.

Hơn nữa, với độ tuổi của Tô Minh, một thanh niên thì biết cái gì về đồ cổ chứ, chắc là đến xem cho vui thôi. Nếu lão Cao thật sự đưa tay lấy lại bức tranh, ngược lại sẽ tỏ ra mình là kẻ nhỏ nhen.

Thế là lão Cao liền mở miệng: "Được thôi, bức tranh chữ này cho cậu cũng được, nhưng không thể cho không, cậu phải trả tiền cho tôi."

"Mẹ kiếp..."

Tô Minh thầm chửi trong lòng, gã này cũng tính toán chi li quá rồi đấy. Lão ta càng như vậy, Tô Minh lại càng muốn lấy được bức tranh này, để cho lão ta lỗ nặng một phen.

Đương nhiên Tô Minh không muốn trả nhiều tiền, liền nói bừa một câu: "Được thôi, ông nói xem thứ này mấy chục nghìn?"

"Mấy chục nghìn? Cậu nhóc, cậu đùa tôi đấy à?"

Lão Cao lập tức trừng mắt, rồi nói: "Tôi nói cho cậu biết, đồ trong tiệm của tôi, món nào giá nhập vào cũng không rẻ đâu. Mấy chục nghìn e là cậu còn không mua nổi lớp bụi trên đó nữa là."

"Thôi đi ông ơi, mấy thứ này rõ ràng là hàng vỉa hè, mấy chục nghìn tôi còn chê đắt. Tôi cũng đâu có muốn mua đồ cổ, chỉ là mua một món hàng giả về chơi thôi."

Tô Minh vận dụng kỹ năng diễn xuất đạt tầm ảnh đế Oscar của mình, nói thẳng: "Vậy ông tự đi chọn cho tôi một món hàng giả đi, loại mấy chục nghìn là được rồi."

"..."

Lão Cao bị Tô Minh làm cho cạn lời, lần đầu tiên thấy loại người kỳ hoa thế này. Người ta đến tiệm đồ cổ mua đồ thì sợ mua phải hàng giả, kết quả cậu nhóc này thì ngược lại, chỉ chăm chăm mua hàng giả, rõ ràng là không muốn chi tiền.

Rõ ràng là đám thanh niên này chẳng biết gì về đồ cổ cả. Lão Cao càng thêm chắc chắn rằng gã này hoàn toàn không hiểu gì, chắc chỉ là tiện tay cầm một món đi chơi thôi.

Thế nhưng, ánh mắt của Hoàng Kiều ở bên cạnh lại lóe lên. Ông nhận ra Tô Minh đang diễn kịch. Trình độ của Tô Minh thế nào, trong lòng ông vô cùng rõ ràng. Điều này cho thấy bức tranh chữ trong tay anh, không chừng chính là bảo bối gì đó, Tô Minh không thể nào nhìn nhầm được.

Nói đến đây, Hoàng Kiều cũng rất tò mò, nếu thật sự là như vậy, ông rất muốn biết đó rốt cuộc là thứ gì. Thế là Hoàng Kiều liền ở bên cạnh tung hứng: "Thôi được rồi lão Cao, vốn dĩ là thứ không đáng tiền, ông đòi tiền làm gì, giá nhập vào có được mấy chục nghìn không?"

"Tô Minh, hay là cậu đặt cái này xuống đi, qua tiệm của tôi mà lấy. Trong tiệm tôi cũng không thiếu tranh chữ hàng nhái, cậu thích cái nào thì cứ lấy, đảm bảo không lấy tiền." Hoàng Kiều nói với Tô Minh.

Tô Minh nghe mà ngẩn cả người, may mà anh phản ứng khá nhanh, nhận ra đây là chiêu trò của Hoàng Kiều.

Thầm nghĩ trong lòng, Hoàng sư phụ đúng là không đơn giản, chiêu này đúng là đỉnh của chóp! Thế là Tô Minh liền phối hợp: "Vậy cũng được, cái này tôi không lấy nữa."

Thực ra Tô Minh cũng khá sợ, nếu như lão Cao kia thẳng thừng nói một câu "cậu không muốn thì thôi", rồi lấy lại bức tranh, vậy thì Tô Minh đúng là tính sai.

Người ta đã lấy lại rồi, làm sao anh có thể đòi lại được nữa? Nếu thật sự đòi lại, thì người ta cũng không ngốc, chắc chắn sẽ nhận ra Tô Minh đang có ý đồ gì.

Nhưng Hoàng sư phụ ra chiêu này rõ ràng là đã có chuẩn bị, ông đã nắm chắc tính cách của lão Cao. Bị Hoàng sư phụ khích một câu như vậy, lão ta lập tức có chút không giữ được bình tĩnh.

Cảm giác như bị người ta coi thường, lão ta liền nói thẳng: "Hoàng sư phụ, ông nói vậy là không có ý gì rồi, ông làm thế cứ như đang coi thường tôi vậy. Món đồ này của tôi, vốn dĩ cũng chẳng có gì, cho các người thì cho thôi."

Tô Minh thầm cười trong lòng, vẫn là Hoàng sư phụ cao tay, chỉ cần phối hợp một chút là thành công. Tô Minh đến mấy chục nghìn cũng không cần bỏ ra, đúng là quá hời.

"Lão Cao, vậy chúng tôi đi trước nhé." Hoàng sư phụ trong lòng cũng đang cười thầm, nhưng bề ngoài vẫn bình tĩnh chào hỏi.

Giáo sư Lý trước giờ vẫn chẳng có sắc mặt tốt với gã này, thế là liền nói thẳng một câu: "Cái lọ thuốc hít này tôi cũng cầm đi luôn, đỡ cho ông lại đi lừa người khác."

Lão Cao bị câu nói của giáo sư Lý làm cho mặt mũi xấu hổ, không biết nên nói gì, may mà thấy giáo sư Lý đã đi rồi, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Trên đường đi, giáo sư Lý vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra, lòng đầy vui mừng ôm món đồ sứ từ thời Tống của mình. Còn Tô Minh và Hoàng Kiều thì trong lòng đều đang nghĩ về bức tranh chữ trong tay Tô Minh, rốt cuộc nó là bảo bối gì.

Về đến Tụ Bảo Trai của Hoàng sư phụ, giáo sư Lý liền lập tức nói: "Hoàng sư phụ, phiền ông quá, lại giúp tôi xem thử món này là thật hay giả."

"Được thôi." Hoàng Kiều gật đầu.

Ai ngờ Tô Minh lại thản nhiên nói: "Không cần nhìn đâu, cái đó vẫn là đồ giả."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!