Ông chủ nghe Tô Minh nói đến nước này thì cũng hiểu là không thể không nói thật, bèn mở miệng: "Cậu em, hôm qua chẳng phải anh có đăng bài sống ảo lên mạng sao?"
"Ai ngờ lại xảy ra chuyện, chẳng hiểu sao lại bị người của Cục Lâm nghiệp thấy được. Sáng sớm nay, lãnh đạo Cục Lâm nghiệp đích thân tìm tới, nhất quyết đòi biết cây linh chi trăm năm kia ở đâu." Vẻ mặt ông chủ trông phiền phức thấy rõ.
Nghe vậy, Tô Minh không khỏi thấy lạ, thầm nghĩ sao lại có chuyện như thế được. Anh bèn hỏi thẳng: "Người của Cục Lâm nghiệp tới đây làm gì? Tôi có linh chi thì liên quan gì đến họ?"
Ông chủ quán liếc nhìn ra sau rồi hạ giọng nói: "Anh cũng chẳng biết liên quan gì, nhưng cậu cũng biết đấy, mấy ông lớn đó quản lý rừng núi các kiểu, nếu họ đã muốn nhúng tay vào thì mình làm gì được chứ."
"Lúc nãy anh đã cản họ cả buổi rồi mà không được, họ nhất quyết đòi gặp chủ nhân của cây linh chi. Lát nữa cậu tuyệt đối đừng cho họ xem, cứ bảo là đã đưa cho người khác mang đi rồi, đừng để họ thấy, không thì coi như toang đấy." Ông chủ không ngừng dặn dò.
Nghe giọng điệu của ông chủ, Tô Minh hiểu ra ngay. Chắc hẳn ông chủ biết rõ tính nết của đám người Cục Lâm nghiệp này, đoán là họ thấy của ngon nên nổi lòng tham, định đến cưỡng đoạt, vì vậy mới dặn anh cẩn thận.
Cũng lạ thật, ông chủ này chỉ đăng một bài lên mạng xã hội mà sao lại chọc tới cả mấy sếp lớn bên Cục Lâm nghiệp được nhỉ.
Nhưng nghĩ lại, Tô Minh đoán có lẽ là do ông chủ này quen biết rộng. Dù sao dân làm ăn như ông, quan hệ đủ mọi thành phần, khó tránh khỏi việc có quen biết với người của Cục Lâm nghiệp.
Chuyện động trời thế này, có khi chỉ một đêm là đã lan ra, đến tai mấy vị gọi là lãnh đạo của Cục Lâm nghiệp, và họ chắc chắn không thể ngồi yên được rồi.
Giá trị của linh chi trăm năm thực sự quá lớn. Trước một món hời béo bở như vậy, khó tránh khỏi có kẻ không kiềm chế được lòng tham, muốn làm vài chuyện mờ ám để vớt vát chút lợi lộc.
Nghe ông chủ ám chỉ như vậy, Tô Minh đã hiểu rõ ngọn ngành. Nói đi nói lại, chuyện này đúng là do ông chủ gây họa mà ra.
Nhưng có thể chắc chắn là ông ấy không cố ý, có lẽ cũng không ngờ chuyện lại thành ra thế này. Hơn nữa, ông chủ chắc cũng đã nói giúp Tô Minh, chỉ là không cản được họ mà thôi. Đám người kia rõ ràng là nhắm vào cây linh chi, nếu không gặp được chủ nhân của nó thì chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Dù vậy, Tô Minh cũng không quá để tâm, cũng không trách ông chủ. Ông ấy làm vậy là tốt lắm rồi. Chỉ là một đám lãnh đạo quèn, ông chủ làm ăn ở đây có thể sợ họ, chứ Tô Minh thì chẳng ngán, chuyện này chẳng đáng bận tâm.
Thế là Tô Minh nói thẳng: "Họ đâu rồi? Cứ bảo với họ là tôi ở đây, để tôi ra nói chuyện."
Ông chủ tưởng Tô Minh đã hiểu ý mình, bèn nói ngay: "Cục trưởng Hạ, vị này chính là chủ nhân của cây linh chi trăm năm hôm qua. Nhưng nghe nói cậu ấy đã nhờ bạn mang đi bán rồi, e là các vị không xem được đâu."
Gã được gọi là Cục trưởng Hạ này trông người gầy gò, đeo một cặp kính, vẻ mặt rất gian xảo. Điểm mấu chốt là bên khóe miệng gã còn có một nốt ruồi.
Tô Minh nhìn kỹ lại, trên nốt ruồi của gã này còn có một sợi lông mọc ra, trông khá ghê. Gã này ngày nào cũng soi gương mà không biết dọn dẹp một chút à.
Phải công nhận ấn tượng đầu tiên rất quan trọng. Gã này vừa nhìn đã thấy hơi buồn nôn, khiến người ta có cảm giác ngay rằng đây chẳng phải kẻ tốt lành gì.
Mà sự thật đúng là như vậy. Loại lãnh đạo quèn này thì có mấy ai tốt đẹp, hễ thấy lợi là muốn kiếm một vố, không chừng đã làm ra bao nhiêu chuyện bẩn thỉu rồi.
Hôm nay gã tìm đến Tô Minh, nói trắng ra chẳng phải là nhắm vào cây linh chi sao? Còn có thể có ý tốt gì được chứ, Tô Minh không tin gã đến đây để tặng bằng khen cho mình.
Ai ngờ Cục trưởng Hạ vừa nghe ông chủ quán nói xong, sắc mặt liền biến đổi, hỏi ngay: "Linh chi của cậu đưa cho người khác rồi à? Đưa cho ai?"
Giọng điệu này khiến Tô Minh cực kỳ khó chịu. Gã ta tỏ vẻ rất bất mãn với anh, khiến anh thầm nghĩ: "Có phải đưa cho ông đâu mà liên quan, tôi đưa cho ai thì mắc mớ gì tới ông?"
Thế là Tô Minh nói thẳng: "Chuyện này không liên quan gì đến ông cả."
"Cậu thanh niên, xem ra cậu không rõ thân phận của tôi rồi. Để tôi tự giới thiệu, tôi họ Hạ, là Cục trưởng Cục Lâm nghiệp phụ trách khu vực này của thành phố Thanh Bình. Toàn bộ núi rừng và các vấn đề nông, lâm, ngư nghiệp ở đây đều do Cục Lâm nghiệp chúng tôi quản lý." Lúc tự giới thiệu, vẻ mặt đắc ý của Cục trưởng Hạ không tài nào che giấu được.
Chắc hẳn gã ta đang tự thấy mình ngon lắm, cảm thấy làm một cục trưởng là có thể lên trời rồi.
Chẳng hiểu sao, cả Giang Tiểu Quân và Long Du đều thấy hơi buồn cười. Bọn họ thừa biết Tô Minh có năng lực lớn đến mức nào. Một cục trưởng quèn, lại còn là Cục Lâm nghiệp thì có là gì.
Nghe chức danh cục trưởng thì có vẻ oai, nhưng thực tế trong các cục ban ngành, so với Cục Thuế vụ chẳng hạn, Cục Lâm nghiệp thuộc dạng bét bảng, lợi lộc kiếm chác được cũng có hạn.
Trước mặt Tô Minh, gã ta thực sự chẳng là cái thá gì, còn không bằng cái rắm. Thật không biết ai cho gã dũng khí để làm màu như vậy.
Tô Minh chỉ nhìn gã, cười mà không nói gì. Khi có người đang diễn, cứ ngồi xem là được, vạch trần ngay thì mất vui.
Đợi gã diễn xong màn tự giới thiệu, Tô Minh mới cố tình làm ra vẻ mặt khoa trương, thốt lên: "Vãi chưởng, ông lại là Cục trưởng Cục Lâm nghiệp á? Chắc là ngầu lòi bá đạo lắm nhỉ?"
Cục trưởng Hạ thấy phản ứng này của Tô Minh, tuy anh dùng từ hơi chợ búa nhưng gã vẫn rất hài lòng. Đây mới đúng là phản ứng nên có khi nghe đến tên một nhân vật lớn chứ. Gã bèn gật đầu, đáp: "Không sai, chính là tại hạ."
"Ồ..."
Ai ngờ phản ứng tiếp theo của Tô Minh lại cực kỳ bình thản, hoàn toàn trái ngược với vẻ khoa trương lúc nãy. Anh lạnh nhạt nói một câu: "Thì sao nào? Linh chi của tôi thì liên quan gì đến ông?"
"Phụt..."
Giang Tiểu Quân đứng bên cạnh thật sự không nhịn được cười. Tô Minh cũng gian thật, anh vừa mở miệng là cậu đã biết ngay anh đang troll gã này.
❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Truyện dịch AI