Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 2121: CHƯƠNG 2121: CHẶN ĐƯỜNG CƯỚP BÓC

Khác với những sân bay nhộn nhịp ở các thành phố lớn của Hoa Hạ, sân bay ở đây vắng vẻ hơn nhiều, thỉnh thoảng đi một đoạn mới thấy được vài người.

Nghĩ lại cũng không thấy lạ, đất nước bé tí thế này thì có bao nhiêu người chứ, mà người đủ điều kiện đi máy bay lại càng hiếm.

Chắc cũng vì không còn cách nào khác nên mới phải xây một cái sân bay. Dù gì cũng là một quốc gia, không thể nào không có lấy một cái sân bay được, thế thì mất mặt quá, với lại làm sao thu hút người khác đến đầu tư.

Ra khỏi sân bay, Tô Minh thấy bên ngoài có mấy chiếc xe đang đợi sẵn, toàn là xe việt dã, trong đó còn có một chiếc bán tải.

Chắc đây là người của tập đoàn Tần Thị đến đây từ trước rồi.

Nếu đã quyết định đến đây làm một vụ đầu tư lớn, chắc chắn không phải cứ tùy tiện đến là được. Chuyện này hẳn đã được lên kế hoạch không biết bao nhiêu lần, Tần Thi Âm nhất định đã cử người đến trước để xử lý một vài việc.

Hầu hết mọi việc đều do cấp dưới làm xong cả, Tần Thi Âm đến chẳng qua chỉ là đi cho đúng quy trình, ký tên một cái là xong.

"Chủ tịch Tần."

Một người đàn ông phụ trách chi nhánh của tập đoàn Tần Thị ở An Đức Dính, trông có vẻ thấp bé, da cũng rất đen, không biết có phải do phơi nắng ở châu Phi dạo này không.

Gã này thấy Tần Thi Âm thì rất cung kính chào một tiếng, rồi nói: "Chủ tịch Tần, mời lên xe, bên ngoài nắng hơi gắt."

"Lý Minh Phong, anh tìm xe kiểu gì thế này, lại để Chủ tịch Tần ngồi loại xe này à?" Một người đi sau Tần Thi Âm, có lẽ là một quản lý cấp cao của tập đoàn Tần Thị, lên tiếng với vẻ không vui.

Rõ ràng là hắn đang tỏ vẻ không hài lòng, vì mấy chiếc xe đậu phía trước trông quá tồi tàn, nhìn qua không biết đã chạy bao lâu, lại còn là loại xe rất rẻ tiền của hãng Toyota, một thương hiệu cực kỳ bình dân.

Người đàn ông thấp bé kia cười khổ một tiếng, rồi đáp: "Lưu Tổng, ở đất nước này tìm được xe là tốt lắm rồi, chỉ là phương tiện đi lại thôi. Tôi thật sự không kiếm đâu ra xe sang được, cả nước này cũng chẳng có mấy chiếc đâu."

Đúng là ở một quốc gia kinh tế lạc hậu thế này, trên đường có ô tô đã là hiếm, mà phần lớn còn là xe cũ bị các nước phát triển thải ra, cuối cùng trôi dạt về châu Phi, chủ yếu là vì giá rẻ.

Có xe đi đã là ngon rồi, còn đòi xe sang, đúng là nói đùa, đúng kiểu đứng nói chuyện không đau lưng.

Bản thân Tần Thi Âm cũng không mấy để tâm, cô nói thẳng: "Được rồi, ngồi xe nào cũng như nhau cả. Chúng ta đến đây để làm việc, mau lên xe thôi."

Thấy chính Tần Thi Âm cũng chẳng bận tâm, những người khác còn nói được gì nữa. Nếu họ còn kén cá chọn canh thì thật không phải phép.

Tô Minh và Tần Thi Âm lên cùng một chiếc xe, chiếc này được coi là khá nhất trong số đó. Mấy vệ sĩ cũng đi theo, nói là để bảo vệ Tần Thi Âm.

Thực ra có Tô Minh ở đây thì mấy trò này hoàn toàn không cần thiết, nhưng quy định đã vậy, Tô Minh cũng chẳng tiện nói gì.

Xe bắt đầu lăn bánh, một trận xóc nảy tưng bừng khiến Tô Minh hơi khó chịu. Mãi đến khi xe chạy ổn định hơn một chút, hắn mới hỏi: "À phải rồi, chúng ta đang đi đâu vậy?"

"Đến mỏ kim cương chứ đâu. Đầu tư mà không đi xem hàng à? Hơn nữa lễ ký kết cũng sẽ được tổ chức ở đó, chúng ta đương nhiên phải qua rồi."

Tần Thi Âm nói: "Đây là thủ đô của An Đức Dính đấy, chẳng lẽ anh nghĩ mỏ kim cương lại nằm trong thành phố à?"

Nghe cũng có lý phết, khiến Tô Minh nhất thời không biết nói gì hơn. Thế là hắn hỏi tiếp: "Mỏ kim cương ở đâu, có xa đây không?"

"Cái đất nước này bé tí tẹo, anh nói xem xa thì xa được đến mức nào?" Tần Thi Âm hỏi vặn lại.

Thế là xong, mấy câu nói đã khiến Tô Minh lại cứng họng. Hắn quyết định im luôn, vì cảm giác từ lúc đến thành phố này, IQ của mình hình như hơi tụt.

Mỏ kim cương chắc chắn nằm ở mấy vùng ngoại ô rồi. Ra khỏi thủ đô, Tô Minh mới thấy rõ quốc gia này lạc hậu đến mức nào, cứ như trò đùa.

Gần như chẳng có gì, chỉ toàn là những bãi đất hoang, xen kẽ vài ngôi nhà thưa thớt. Con đường nhựa duy nhất thì chi chít vết nứt, trông đến là sợ. Đất nước này còn một chặng đường phát triển rất dài phía trước.

Hơn nữa, xe chạy được khoảng hơn một tiếng thì đường nhựa cũng hết luôn. Chẳng biết đã lái đến nơi nào, mặt đất lổn nhổn toàn đá, xe chỉ có thể cố gắng giữ thăng bằng trên con đường đất, tốc độ đã giảm xuống rất thấp.

Chẳng trách ở đây toàn chạy xe Jeep với xe bán tải, xe con bình thường chắc chắn không chạy nổi, có khi gầm xe nát bét trên con đường này mất.

Ngồi trên xe quả là một cực hình. May mà cả Tô Minh và Tần Thi Âm đều không bị say xe, nếu không chắc đã nôn thốc nôn tháo rồi.

Đất nước này đúng là may mà có khoáng sản, nếu không thì chẳng ai thèm đến.

"Kétttt!"

Ai ngờ đúng lúc này, chiếc xe đột ngột phanh gấp. May mà tốc độ không quá nhanh, nên cú dừng đột ngột này cũng không khiến người trong xe quá khó chịu.

"Sao vậy?"

Tần Thi Âm lên tiếng hỏi, vì phía trước còn có xe khác nên cô không thấy rõ chuyện gì đang xảy ra.

Bên ngoài xe vang lên một tràng âm thanh ồn ào. Cách âm của xe không tốt lắm, nên Tô Minh nghe thấy ngay. Tóm lại là một thứ tiếng loằng ngoằng mà hắn chẳng hiểu gì sất. Nghe thì có vẻ giống tiếng Anh, nhưng đã bị biến đổi, chắc là sau khi được bản địa hóa nên nghe hơi khác.

Đến tiếng Anh chuẩn hắn còn nghe không sõi, huống chi là thứ tiếng đã qua biến tấu này, đương nhiên là Tô Minh chịu chết.

Nhưng ngay giây sau, sắc mặt Tô Minh liền thay đổi. Hắn thấy một đám người da đen, tay lăm lăm súng ống, họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào kính chắn gió phía trước, trông cực kỳ hung hãn.

Vừa thấy đám này, Tô Minh đã có dự cảm chẳng lành. Bọn họ chắc chắn không phải đến để hộ tống, e là có ý đồ xấu.

"Cô có hiểu họ nói gì không?" Tô Minh hỏi Tần Thi Âm.

Tần Thi Âm cũng đang ngơ ngác, dù tiếng Anh của cô không tệ nhưng cũng chẳng hiểu nổi.

Người tài xế phía trước căng thẳng nói: "Bọn họ đến cướp."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!