Nghĩ kỹ lại thì, hắn không có cách nào giao bé loli Annie này cho người khác được, bất kỳ ai cũng không được. Trừ phi là cha của hắn, Tô Khải Sơn, người có thực lực nhất định, chắc chắn sẽ không phải lo lắng về cô bé này.
Còn nếu là người bình thường khác thì thôi bỏ đi. Dù sao đây cũng là một sinh vật sống được rút ra từ hệ thống, bảo cô bé là một đứa trẻ bình thường thì đến chính Tô Minh cũng chẳng tin nổi.
Lỡ như con bé nổi hứng không vui, triệu hồi con gấu Tibbers ra thì không chừng sẽ có án mạng. Vì vậy, Tô Minh nhất định phải cẩn thận, trông chừng bé loli này cho kỹ.
Tô Minh liền hỏi trong đầu: "Tiểu Na, bé loli này rốt cuộc có tác dụng gì?"
"Câu này không thể trả lời, cần ký chủ tự mình trải nghiệm thì mới biết được, sau này ngài nhất định sẽ rõ." Tiểu Na nói một câu mà như không nói.
Nhìn thái độ này của Tiểu Na, Tô Minh hiểu rõ mình có hỏi cũng vô ích, hỏi thế nào cũng sẽ không nói, y như lần rút ra Cóc Thành Tinh vậy.
Hồi đó Tô Minh cũng phải vắt óc suy nghĩ cả buổi mà không tài nào hiểu nổi nó có tác dụng gì. Cho đến tận bây giờ, chung sống với nó lâu như vậy rồi mà Tô Minh cũng không dám chắc mình đã hiểu hết về Cóc Thành Tinh, chỉ có thể nói là hiểu được phần nào chứ chưa thể tường tận hoàn toàn.
Chắc bé loli Annie này cũng tương tự như vậy, những sinh mệnh được tạo ra từ hệ thống đều là những tồn tại cực kỳ độc lập.
Có thể nói sau khi ra ngoài, chúng không còn liên quan nhiều đến hệ thống nữa, thay vào đó là gắn kết với Tô Minh.
Tự dưng lại có thêm một đứa trẻ, chuyện này đúng là làm khó Tô Minh rồi.
Tiểu Na lại nói thêm: "Nhưng cô bé này có thể được đặt vào không gian hệ thống. Nếu chủ nhân không tiện thì có thể để cô bé vào đó."
Tô Minh hỏi: "Người mà cũng để vào không gian hệ thống được à? Hình như không được đâu nhỉ?"
"Người thật thì chắc chắn là không thể. Họ sẽ không thể hô hấp sau khi vào không gian hệ thống, chỉ một hai phút là chết ngay. Nhưng sinh mệnh được tạo ra từ hệ thống thì có sự khác biệt nhất định so với người bình thường," Tiểu Na giải thích.
Tô Minh ngẫm nghĩ một lát rồi không nói gì thêm. Tuy người thật không được, nhưng Tiểu Lang là linh thú sống sờ sờ ra đấy, để ở bên trong cũng có sao đâu, trông vẫn bình thường chán.
Chắc là quy định không thể bỏ vào này chỉ áp dụng với con người mà thôi.
"Được rồi, không có chuyện của cô nữa, đi ngủ đông đi." Tô Minh nói với Tiểu Na, hắn biết lúc không có việc gì thì Tiểu Na sẽ chuyển sang trạng thái ngủ đông.
Đối với bé loli Annie, Tô Minh cũng không định để cô bé vào không gian hệ thống. Có lẽ sau này lúc bất tiện, hắn sẽ tạm thời cho cô bé vào đó một lát.
Nhưng Tô Minh chắc chắn sẽ không nuôi cô bé như Cóc Thành Tinh, cứ nhốt mãi trong không gian hệ thống. Dù sao đây cũng là một cô bé mà, cứ giam cầm mãi thì quá tàn nhẫn đối với một đứa trẻ.
"Oa..."
Ai ngờ đúng lúc Tô Minh đang mải suy nghĩ, cô nhóc này đột nhiên oà khóc, khiến hắn có chút trở tay không kịp.
Tô Minh sợ nhất là người khác khóc, dù là phụ nữ hay trẻ con, đều là một chuyện cực kỳ đau đầu, đặc biệt là trẻ con.
Trong phút chốc, Tô Minh cảm thấy bó tay toàn tập, vội vàng nói: "Em... sao em lại khóc? Nín đi được không?"
Hai câu dỗ dành nhạt nhẽo đến mức chính Tô Minh cũng không nghe nổi, sao mà nó sượng trân thế này.
Kết quả có thể tưởng tượng được, chẳng có tác dụng quái gì, điều này càng làm Tô Minh luống cuống hơn.
"Cạch."
Đúng lúc Tô Minh đang luống cuống tay chân thì cửa phòng vang lên, thì ra là Tô Khải Sơn đã về.
Vừa bước vào, Tô Khải Sơn đã tỏ ra kỳ quái, cất tiếng hỏi: "Lạ nhỉ, ở ngoài xa mà cha đã nghe thấy tiếng bé gái khóc trong nhà mình."
Thính giác của cổ võ giả quả nhiên không tầm thường, Tô Khải Sơn nghe không sai chút nào, đúng là có tiếng bé gái đang khóc.
Kết quả là khi Tô Khải Sơn bước vào, ông cũng đứng hình. Ông thật sự thấy một cô bé, bèn kinh ngạc hỏi: "Tô Minh, con bé... con bé này là sao đây?"
"Cha, đây là con nhận nuôi ở viện mồ côi. Con thấy bé nó dễ thương quá, lại không có cha mẹ nên đã nhận nuôi về," Tô Minh bịa đại một lý do.
Ban đầu hắn định nói là nhặt được ven đường, nhưng nghĩ lại thấy lý do này hơi giả trân. Hơn nữa, tự dưng nhặt một đứa bé về nhà, làm sao Tô Khải Sơn yên tâm cho nó ở lại được, không chừng lại báo cảnh sát để họ tìm giúp gia đình, đến lúc đó thì toang.
Dù sao bé loli này đã được Tô Minh rút ra, sau này chắc chắn sẽ theo hắn dài dài, chi bằng cứ nói là nhận nuôi, mặc dù lý do này nghe cũng hơi ba láp.
Tô Khải Sơn trợn tròn mắt, có lẽ ông nghĩ nát óc cũng không ra tại sao Tô Minh đột nhiên lại bị chập mạch, đi nhận nuôi một đứa bé về.
Người ở tuổi của Tô Minh, mới hai mươi mấy tuổi đầu, về mặt tâm lý vẫn còn tự coi mình là một đứa trẻ, sao lại nghĩ đến chuyện con cái được chứ? Đứa con trai này của mình thật đúng là không thể hiểu nổi.
Chắc Tô Khải Sơn có chết cũng không thể ngờ được lại có chuyện về Hệ Thống Rút Thưởng.
"Cha, làm sao bây giờ? Con bé cứ khóc mãi, cha mau nghĩ cách giúp con đi," Tô Minh vội vàng chuyển chủ đề.
Chủ yếu là vì hắn cũng đang sốt ruột, bé loli này dường như càng khóc càng hăng.
Quả nhiên Tô Khải Sơn không nói gì thêm, quẳng chiếc cặp da lên ghế sofa rồi trực tiếp bế bé loli lên.
Thấy cảnh này, mí mắt Tô Minh không khỏi giật giật mấy cái, lá gan của Tô Khải Sơn cũng lớn thật.
Lỡ con bé không vui, ném thẳng con gấu ra thì biết làm sao? Nhưng rồi nghĩ đến việc Tô Khải Sơn là cường giả cảnh giới Luyện Hư, Tô Minh cảm thấy mình nên lo cho bản thân thì hơn.
"Nín nào, à ơi..."
Tô Khải Sơn khẽ hát ru mấy tiếng, cánh tay không ngừng đu đưa. Trông ông đúng là có nghề, bé loli vậy mà nín khóc ngay lập tức.
Tô Minh mắt chữ A mồm chữ O, nói: "Cha, cha pro quá!"
"Nói nhảm, năm đó con còn khóc dữ hơn thế này nhiều, chẳng phải một mình cha dỗ được hết sao."
"Khụ khụ..."
Tô Khải Sơn lại hỏi: "Đúng rồi, con bé này tên gì, có tên chưa?"
Tô Minh suy nghĩ một chút rồi đáp: "Cứ gọi bé nó là Annie đi."