Sáng sớm hôm sau, Tô Minh về thẳng nhà. Vừa đến nơi, anh đã thấy cô bé loli tỉnh dậy và đang ngồi ăn sáng.
Tô Minh về khá sớm, vốn định ghé mua chút đồ ăn sáng cho cô bé, ai ngờ vừa vào nhà đã thấy nhóc con đang ăn rồi.
"Annie, đừng ăn nhanh thế, ba cũng mang đồ ăn ngon về cho con này, mau lại đây ăn chút đi." Tô Minh đặt một đống đồ ăn sáng trên tay xuống bàn rồi nói với cô bé.
Sống chung đã khá nhiều ngày rồi nhưng Tô Minh vẫn không rõ rốt cuộc cô bé loli thích ăn món gì, dường như con bé chẳng hề kén ăn, một điều cực kỳ hiếm thấy ở trẻ con.
Vì vậy lúc về, Tô Minh ghé qua hàng ăn sáng nên đã mua mỗi thứ một ít.
Cô bé loli vừa nghe có đồ ăn là lập tức bỏ bát cháo trắng trước mặt, mắt sáng rỡ nhìn Tô Minh, cong cong như vầng trăng khuyết.
Tô Khải Sơn từ trong phòng vệ sinh đi ra, Tô Minh liền nói: "Bố ăn gì chưa ạ, lại đây ăn chút gì đi."
Tô Khải Sơn cầm hai cái bánh bao, vừa ăn vừa nói: "Con về đúng lúc lắm, trông con bé giúp bố, bố đi làm đây. Nếu không có việc gì thì ra ngoài mua sắm ít đồ Tết, nhất định phải trông Annie cho cẩn thận đấy."
Rõ ràng chuyện con bé bị lạc lần trước đã để lại bóng ma tâm lý cho Tô Khải Sơn.
Tô Minh hơi giật mình, lúc này mới sực nhớ ra, hình như sắp đến Tết rồi. Tính kỹ lại thì chỉ còn khoảng mười ngày nữa là hết năm.
Lúc này, học sinh về cơ bản đều đã nghỉ đông, dân công sở cũng sắp được nghỉ, có thể nói đây là thời điểm náo nhiệt nhất trên đường phố trong cả năm.
Cảnh tượng Tết năm ngoái vẫn còn rõ mồn một trước mắt, vậy mà năm nay đã lại sắp đến, một năm trôi qua nhanh thật.
Trước kia, đón Tết đối với Tô Minh cũng không có gì đặc biệt, chỉ đơn giản là anh và Tô Khải Sơn hai người ăn một bữa ngon hơn một chút, sau đó... xem Gala cuối năm.
Năm nay dường như có chút khác biệt, vì nhà có thêm một đứa trẻ, sự xuất hiện của cô bé đã mang lại rất nhiều niềm vui cho hai bố con anh.
Thật ra bây giờ Tô Minh lại mong Annie chỉ là một cô bé bình thường, để con bé cứ thế lớn lên khỏe mạnh là tốt rồi. Suy nghĩ này hoàn toàn khác với lúc ban đầu của anh.
Chủ yếu là vì sau một thời gian chung sống, tình cảm đã nảy sinh. Lỡ như sức mạnh trong người con bé bộc phát, không còn là dáng vẻ hiện tại nữa, thì Tô Minh thà rằng con bé cứ bình thường một chút, như vậy rõ ràng là tốt nhất.
Ăn sáng xong, Tô Minh hỏi cô bé loli: "Hôm qua ba không có ở nhà, con ngủ một mình có ngoan không?"
"Con ngoan lắm, không có ai chen chúc với con cả." Cô bé loli chớp chớp mắt, đáp.
Tô Minh cạn lời nhìn cô bé, thầm nghĩ nhóc con này tuổi còn nhỏ mà đã học được cách cà khịa mình, gan cũng to thật.
Chỉ nghe cô bé loli nói tiếp: "Bánh, chúng ta ra ngoài chơi đi?"
Tô Minh nghe vậy liền biết cô bé này đúng là không ở yên được rồi, chỉ muốn ra ngoài chơi thôi. Yêu cầu của trẻ con, sao Tô Minh nỡ từ chối được, thế là anh hỏi: "Con muốn đi đâu chơi?"
"Đi đâu cũng được ạ!"
Tô Minh ngẫm nghĩ một lát, nên đi đâu chơi bây giờ nhỉ? Mấy chỗ như trung tâm thương mại cũng đi hết rồi, chẳng lẽ lại dắt con bé đến sở thú hay công viên giải trí dạo một vòng?
Bất chợt, Tô Minh nghĩ đến Hoa Hoa. Lúc này Hoa Hoa và Hạ Thanh Thiền đều đã nghỉ đông, chắc là vẫn đang ở nhà.
Thế là Tô Minh gọi điện cho Hạ Thanh Thiền, sau khi hỏi và biết cô đang ở nhà, anh liền dắt cô bé loli qua đó.
Vừa hay để cô bé loli gặp Hoa Hoa, hai đứa nhóc gặp nhau, không biết sẽ tạo ra tia lửa hóa học như thế nào đây.
"Có phải ba đến rồi không ạ?" Tô Minh vừa đến nơi, Hoa Hoa đã cất giọng đáng yêu.
Hoa Hoa gọi Tô Minh là "ba", phát âm khá chuẩn, còn cô bé loli thì gọi thành "bánh".
"A, chú ấy cũng là 'bánh' của chị à? Trùng hợp ghê, chú ấy cũng là 'bánh' của em." Cô bé loli chủ động bắt chuyện với Hoa Hoa.
Tô Minh nghe câu này mà suýt nữa thì phì cười. Màn chào hỏi này đúng là chất quá đi.
Hoa Hoa cũng nhìn chằm chằm cô bé loli, nhưng rõ ràng là không quen biết nên con bé có hơi nhút nhát, có lẽ là đang rất tò mò về cô bé kia.
Hạ Thanh Thiền đi tới, cất tiếng hỏi: "Tô Minh, cô bé này là...?"
"Đây cũng là con gái anh, để con bé chơi cùng Hoa Hoa nhé." Tô Minh không muốn nói về thân thế của cô bé loli trước mặt con bé, nên chỉ nói qua loa với Hạ Thanh Thiền.
Hạ Thanh Thiền rất hiểu ý Tô Minh, rõ ràng cô bé loli này không thể nào là con gái ruột của anh được, có lẽ Tô Minh không muốn nói trước mặt trẻ con, đợi khi hai đứa nhóc đi chỗ khác chơi, chắc chắn anh sẽ giải thích.
Thế là Hạ Thanh Thiền nói: "Hoa Hoa, con mau dắt em đi chơi đi, không được bắt nạt em đâu nhé."
Hoa Hoa cuối cùng cũng quen dần, thầm nghĩ hóa ra đây là em gái mình, thế là con bé nhiệt tình chìa bàn tay nhỏ xinh ra, nói: "Đến đây, chị dắt em đi chơi."
Ai ngờ cô bé loli lại lắc đầu, nói: "Không muốn, em mới là chị."
"Phụt..."
Tô Minh lại một lần nữa suýt không nhịn được cười, thầm nghĩ cô bé loli này lại không muốn làm em gái. Hoa Hoa liền nói: "Em không cao bằng chị, nên em là em gái."
"Không phải, em là chị."
Hai đứa nhóc chí chóe một lúc, nhưng rồi vẫn vui vẻ đi vào phòng của Hoa Hoa. Trong phòng của Hoa Hoa toàn là đồ chơi mà các bé gái yêu thích, hai đứa nhóc, chắc sẽ có nhiều chuyện chung để nói lắm.
Nhìn hai đứa trẻ đi rồi, Tô Minh lúc này mới lên tiếng: "Đứa bé này là anh nhận nuôi cách đây không lâu. Thấy con bé một mình đáng thương, hơn nữa trông rất đáng yêu nên anh đã nhận nuôi."
Hạ Thanh Thiền cũng đoán là như vậy, nếu không thì Tô Minh lấy đâu ra một cô con gái, dù sao thì cô cũng không thể nào nghĩ đến những thứ như hệ thống được.
Tô Minh đang làm việc tốt, cô chắc chắn sẽ không nói gì. Hơn nữa phải thừa nhận rằng, cô bé loli mà Tô Minh mang đến, nhìn qua là biết ngay một tiểu mỹ nhân, lớn lên chắc chắn sẽ không tầm thường, nói về độ đáng yêu thì cũng có thể so sánh với Hoa Hoa.