Tên nhiệm vụ: [Bí mật tấm bản đồ kho báu]
Yêu cầu nhiệm vụ: Ký chủ hiện đã có được tấm bản đồ kho báu hoàn chỉnh, liên quan đến một kho báu được chôn giấu tại thành Ninh. Yêu cầu ký chủ nhanh chóng sử dụng bản đồ để tìm ra kho báu!
Thời gian nhiệm vụ: Ba ngày
Độ khó nhiệm vụ: Chín sao
Phần thưởng nhiệm vụ: 90 điểm tích lũy
Hệ thống dạo này có vẻ hoạt động năng nổ hẳn ra, mấy ngày nay cứ dăm bữa nửa tháng lại giao nhiệm vụ cho Tô Minh. Đây chính là kiểu mà Tô Minh thích nhất, vừa có điểm tích lũy để kiếm, còn gì sướng hơn nữa chứ.
Tuy nhiên, muốn kiếm điểm thì đương nhiên cũng có độ khó nhất định. Độ khó này nằm ở chỗ phải tìm được kho báu, hơn nữa nhiệm vụ chín sao cũng đâu phải dạng vừa.
Tô Minh cũng không thể xem thường tấm bản đồ kho báu này được nữa, phải nghiêm túc lên thôi. Lão đạo sĩ trước mắt, đối với Tô Minh mà nói, cũng vô cùng quan trọng.
Bởi vì muốn tìm được kho báu, chắc chắn phải nhờ đến sự giúp đỡ của lão đạo sĩ này, nếu chỉ có một mình Tô Minh, e là không xong.
Tô Minh không nhịn được hỏi một câu: "Ông có nhìn ra kho báu này đại khái ở đâu không?"
Nhưng đúng lúc này, Tô Minh đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất then chốt, đây là tấm bản đồ được vẽ từ mấy trăm năm trước, cách hiện tại không biết đã bao nhiêu ngày đêm, mà tốc độ phát triển của thành Ninh thì có thể ví như tên lửa.
Thành Ninh thời đó trông vẫn còn là một thành phố nhỏ khá đơn sơ, nhưng bây giờ đã khác xưa, bố cục cũng hoàn toàn thay đổi. E là nhìn vào tấm bản đồ này, chẳng còn nhận ra được gì nữa.
Dù sao thì Tô Minh nhìn một hồi cũng chẳng hiểu gì sất, đến phương hướng đông tây nam bắc cũng chẳng có. Cho dù có vẽ ra vị trí thì cũng có ích gì, căn bản không thể xác định được nó ở đâu.
Quả nhiên, lão đạo sĩ bên kia trông cũng đang nhíu mày, vẻ mặt rất khó chịu, chắc là ông ta cũng không nhìn ra được. Lão đạo sĩ nói: "Cái này khó nhìn lắm, bản đồ kho báu hơi phức tạp, hơn nữa cũng không có đánh dấu vị trí cụ thể."
Tô Minh không khỏi cảm thấy hơi đau đầu, cuối cùng cũng biết vì sao nhiệm vụ này lại khó tới chín sao rồi, rõ ràng là một nhiệm vụ cực kỳ khó nhằn. Chẳng có một manh mối nào, rốt cuộc phải tìm thế nào đây, ba ngày xem ra có vẻ không đủ.
Kể cả khi tìm được vị trí cụ thể, vẫn còn một vấn đề lớn khác. Nơi có thể chôn kho báu ngày xưa, biết đâu giờ đã được quy hoạch thành một khu nào đó rồi, có khi đã là một tòa nhà cao tầng cũng nên.
Như vậy thì dù có xác định được vị trí chính xác cũng chẳng có tác dụng quái gì. Chẳng lẽ lại có thể đào tung tòa nhà cao tầng của người ta lên để tìm kho báu sao, thế thì tùy hứng quá rồi.
Toàn bộ chuyện tìm kho báu này xem ra không đơn giản như tưởng tượng, khiến Tô Minh cũng thấy nhức đầu.
Lão đạo sĩ nói thêm: "Tấm bản đồ kho báu này hơi phức tạp, trên đó là sự kết hợp của đủ loại kiến thức về thiên can địa chi, phải dùng kiến thức Bát Quái để suy tính cẩn thận một phen mới có thể tính ra được."
"Cuối cùng ta cũng nhìn ra rồi, hóa ra tấm bản đồ này không phải là không cho ngươi phương hướng. Bọn họ cố tình không đánh dấu phương hướng, mà là để ngươi tự tính. Nếu đến thế này mà cũng không tính ra được, chứng tỏ ngươi không có bản lĩnh đó, cũng không xứng đi tìm kho báu này." Đôi mắt lão đạo sĩ lóe lên vẻ hưng phấn, như thể vừa phát hiện ra một chuyện gì ghê gớm lắm.
Tô Minh nghe mà kinh ngạc luôn. Pha giải thích này của lão đạo sĩ, cho max điểm cũng không đủ.
Không ngờ còn có chuyện như vậy, dù sao thì Tô Minh cũng chẳng nhìn ra được. Nhưng qua chuyện này cũng có thể thấy, lão đạo sĩ này đúng là có nghề thật, nếu không thì ông ta cũng không thể nhìn ra được.
Lại nghĩ thêm, lão đạo sĩ này tuy võ vẽ không ra gì, nhưng hình như đến cả quỷ hồn cũng có thể nhìn thấy, xem ra ở phương diện này đúng là có nghiên cứu sâu.
Toàn bộ hy vọng của Tô Minh lúc này đều đặt lên người lão đạo sĩ. Nếu không có ông ta, e là thật sự không xong. Thế là Tô Minh nói: "Đạo trưởng, ông mất khoảng bao lâu để giải ra?"
"Nó liên quan đến những phép tính rất phức tạp, ta đoán là mình cũng phải tốn một khoảng thời gian nhất định, đây không phải là chuyện có thể tính ra trong chốc lát." Lão đạo sĩ đáp.
Tô Minh cũng biết, thứ này e là không đơn giản như vậy, nếu đơn giản thì anh đã nhìn ra từ lâu rồi.
Hết cách, chuyện này có vội cũng không được, hy vọng bây giờ đều trông cậy vào lão đạo sĩ. Thế là Tô Minh nói: "Đạo trưởng, chúng ta đi ăn cơm trước đã, chờ ông ăn no rồi mới có sức mà tính toán chứ, dù sao cũng không vội mấy chục phút ăn cơm này."
Lão đạo sĩ lúc này mới nhớ ra, bụng ông đã đói meo từ lâu. Tô Minh không nhắc thì thôi, vừa nhắc một cái, cả người ông đều khó chịu, nhất là mùi thơm tỏa ra từ bàn thức ăn, quả thực quá quyến rũ.
Chỉ nghe lão đạo sĩ nói: "Cao nhân, vậy lão đạo không khách sáo nữa."
Tô Minh nhìn lão đạo sĩ ăn như hổ đói, thậm chí anh còn chẳng ăn mấy, vì Tô Minh cảm thấy nếu mình mà ăn thì chẳng khác nào đang giành bát cơm của ông ta, khiến anh cảm thấy tội lỗi vô cùng.
Trong lúc đó, ngoài việc nhìn lão đạo sĩ ăn, Tô Minh còn gọi thêm mấy món nữa cho ông. Con người ta một khi đã đói thì đúng là đáng sợ thật.
Sau khi ăn xong, Tô Minh nhìn lão đạo sĩ còn đang ợ một cái, mở miệng nói: "Đạo trưởng, ăn no uống đủ rồi, về phải nhanh chóng làm việc đấy nhé. Hy vọng trong hai ngày, ông có thể suy tính ra vị trí của kho báu."
Hệ thống cho Tô Minh tổng cộng ba ngày, nên anh cũng không thể lơ là được, nhiều nhất chỉ có thể cho lão đạo sĩ hai ngày mà thôi.
Không phải cứ suy tính ra vị trí là xong, đó mới chỉ là bước đầu tiên. Tiếp theo còn phải đi tìm kho báu, để lại một ngày không biết có đủ không nữa. Vì vậy, nhiều nhất là hai ngày, đây đã là giới hạn rồi, chỉ có thể hy vọng lão đạo sĩ cố gắng hết sức thôi.
"Được, ta nhất định sẽ dốc toàn lực." Lão đạo sĩ gật đầu, nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Dường như ông cảm thấy mình đã ăn nhiều như vậy, lại còn là Tô Minh mời, nếu không ra sức làm việc thì sẽ cảm thấy hơi áy náy.
Tô Minh nói: "Đi thôi đạo trưởng, chúng ta đi thuê phòng."
"Cái quái gì?"
Lão đạo sĩ lập tức sững sờ, ngơ ngác nhìn Tô Minh, thầm nghĩ tên Tô Minh này rốt cuộc muốn làm gì, tuổi còn trẻ như vậy, chẳng lẽ lại có sở thích kiểu đó sao?
Tô Minh không khỏi ho khan hai tiếng đầy lúng túng. Văn hóa Hoa Hạ quả nhiên là bác đại tinh thâm, chỉ lỡ lời một chút là khiến người ta hiểu lầm ngay.
Thế là anh vội giải thích: "Đạo trưởng không phải không có chỗ ngủ sao, tôi đi thuê phòng cho ông, để ông có thể nghỉ ngơi cho khỏe, tiện thể có một môi trường tốt để yên tâm suy tính."