Đối với thằng em họ Lạc Dũng này, Lạc Tiêu Tiêu biết tỏng hắn đang nghĩ gì trong đầu.
Hơn nữa, Lạc Tiêu Tiêu cũng biết trước đây hắn và Thôi Hàng Hồn có quan hệ khá thân. Việc Lạc gia đồng ý gả cô cho Thôi Hàng Hồn, Lạc Dũng này cũng góp công không nhỏ.
Gã này rõ ràng là muốn kiếm chuyện với Tô Minh, tưởng mình tập tành đấm bốc với tán thủ là hay lắm à. Thật sự mà đánh với Tô Minh, e là kết cục sẽ thảm lắm đây.
Lạc Tiêu Tiêu chủ yếu không muốn làm mọi chuyện trở nên khó xử. Ai đời lại để bạn trai vừa về nhà đã đánh nhau, nghe chẳng ra làm sao cả.
Tất nhiên, một phần cũng là vì muốn tốt cho Lạc Dũng. Nếu thật sự đánh nhau, với sức của Tô Minh thì gã này chắc chắn sẽ thê thảm lắm. Lạc Tiêu Tiêu cũng không muốn hắn phải vào viện ăn Tết.
Thế là Lạc Tiêu Tiêu đứng ra làm người hòa giải, nói với Lạc Dũng một câu.
"Ha ha..."
Ai ngờ Lạc Dũng nghe xong lại tự ái, tưởng Lạc Tiêu Tiêu coi thường mình nên nói ngay: "Chị, chị nói vậy là có ý gì? Ý là em đánh không lại hắn sao?"
"Không phải vấn đề đánh lại hay không, mà là hai người vốn không cùng đẳng cấp." Lạc Tiêu Tiêu bực mình đáp.
Tài nghệ của Tô Minh, Lạc Tiêu Tiêu đã từng chứng kiến, đúng là hàng yêu diệt ma, bá đạo vô cùng. Bàn về đánh đấm, sao Lạc Dũng có thể là đối thủ được? Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là không thể nào.
Lạc Tiêu Tiêu nói thật, nhưng thời buổi này nói thật lại chẳng được lòng ai. Ví dụ như Lạc Dũng nghe xong câu đó thì lập tức khó chịu, nói thẳng: "Chị nói vậy là em không đồng ý đâu nhé."
"Chị có giỏi thì đừng che chở cho hắn nữa, để hắn ra đây solo với em một trận!" Lạc Dũng nói.
Lạc Tiêu Tiêu nhíu mày, có vẻ đã mất kiên nhẫn, cô lên tiếng: "Lạc Dũng, em bị sao vậy? Hôm nay cố tình gây sự đúng không? Nếu ngứa đòn quá thì để chị tiếp cho."
Lạc Dũng lập tức chùn bước, nói: "Chị, chị nói thế thì còn gì vui nữa, em nào dám đánh chị. Lỡ đâu bác cả lại chẳng chặt chân em mất."
Tô Minh mỉm cười, hắn thấy Lạc Dũng thế này, có lẽ mình nên ra mặt dạy dỗ một chút cho hắn nhớ đời, chứ không lại tưởng mình ngầu lắm.
Hơn nữa Tô Minh dám chắc, nếu cứ để yên, lát nữa lúc ăn cơm gã này thể nào cũng tiếp tục nói móc, đến lúc đó người khó chịu vẫn là mình.
Thế là Tô Minh lên tiếng: "Được rồi Tiêu Tiêu, em đừng nói nữa. Nếu cậu ta đã có nhã hứng, cứ để chúng tôi tỷ thí một phen."
Lạc Dũng nghe vậy, hai mắt sáng rực lên. Không ngờ thằng nhãi này lại chủ động tìm chết, thế thì thú vị rồi đây.
Gã được đà lấn tới: "Được đấy anh bạn, cũng có bản lĩnh đấy chứ, ít nhất không phải loại chỉ biết núp sau váy đàn bà. Riêng điểm này tôi rất tán thưởng."
"Chị, chị cũng đừng nói gì nữa. Mọi người đều đồng ý rồi, chị còn nói ra nói vào làm mất hứng cả hai. Hơn nữa bọn em chỉ tỷ thí chút thôi, có làm gì to tát đâu, không sao đâu." Lạc Dũng vội nói.
Nhìn bộ dạng hưng phấn của gã, không hiểu sao Lạc Tiêu Tiêu lại thấy có chút thương hại. Đúng là điếc không sợ súng, lát nữa thì sẽ biết tay.
Lạc Tiêu Tiêu không nói gì thêm. Tô Minh đã lên tiếng, chứng tỏ hắn cũng khó chịu với Lạc Dũng và định dạy cho gã một bài học. Nếu cô còn ngăn cản thì chẳng phải là chống đối Tô Minh sao, vì vậy Lạc Tiêu Tiêu hoàn toàn im lặng.
"Hai đứa cẩn thận một chút, đừng để xảy ra chuyện gì đấy." Cha của Lạc Tiêu Tiêu ở bên cạnh dặn dò một câu, cũng không hề có ý ngăn cản.
Chuyện đã đến nước này rồi, còn ngăn cản được gì nữa.
Hơn nữa, cha của Lạc Tiêu Tiêu cũng biết, đa số người nhà họ Lạc lúc này đều rất muốn xem thử trình độ của Tô Minh rốt cuộc thế nào.
Nói trắng ra, chẳng qua mọi người đều coi Lạc Dũng như một con tốt thí để thăm dò thực lực của Tô Minh mà thôi.
Lần trước vì vụ Tô Minh cưỡng hôn mà cả nhà họ Lạc đã mất hết mặt mũi ở Kinh Thành, thế nên chẳng ai ưa gì Tô Minh, ngược lại trong lòng ít nhiều đều có chút khó chịu với hắn.
Nhưng vì e ngại gia thế của Tô Minh, họ cũng không dám làm gì. Cả Lạc gia đều không dám động đến hắn, nhưng một thằng nhóc ranh như Lạc Dũng muốn gây sự với Tô Minh, trong tình huống không ảnh hưởng đến đại cục, mọi người vừa hay có thể xem kịch vui.
Trong hoàn cảnh đó, trận "tỷ thí" trông chẳng khác gì một vở hài kịch này chính thức bắt đầu.
Chỉ thấy Lạc Dũng không ngừng xắn tay áo, làm ra bộ dạng như sắp lên sàn đấu quyền Anh, rồi nói: "Chúng ta bắt đầu được chưa?"
"Được, tới đi."
Tô Minh bình thản đáp. Đối với hắn, bắt đầu hay không thì có khác gì nhau?
Thấy Tô Minh chẳng thèm chuẩn bị gì, cứ thế cà lơ phất phơ hô bắt đầu, Lạc Dũng cũng chẳng khách sáo, siết chặt nắm đấm rồi lao tới, bụng bảo dạ tốt nhất là một đấm hạ gục Tô Minh luôn.
"Hả?"
Nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng kỳ quái đã xảy ra. Mắt thấy nắm đấm của Lạc Dũng sắp nện vào mặt Tô Minh, gã đột nhiên bị bật ngược trở lại, trông cứ như đang diễn phim hành động.
Tất cả mọi người đều ngây ra, thầm nghĩ Lạc Dũng đang tấu hài đấy à? Ai đời đang lao lên đánh người lại đột nhiên lùi về, đây chẳng phải là làm trò hề sao?
Thực tế, chính Lạc Dũng cũng đang cực kỳ hoang mang, cảm giác cực kỳ vô lý. Rõ ràng mình đã tung một cú đấm tới, nhưng lại như đâm vào một bức tường vô hình rồi bị bật ngược lại. Lẽ nào là ảo giác?
Thực ra, đây là nguyên khí của Tô Minh. Hắn cố tình dùng nguyên khí để trêu đùa gã này, khiến hắn không tài nào chạm vào mình được. Cứ đến gần là sẽ bị bật ra, tuyệt đối không thể đụng tới một sợi tóc của Tô Minh.
Tô Minh cười, cố tình nói: "Chỉ có thế thôi à? Đứng yên cho cậu đánh mà còn không trúng?"
"Mẹ kiếp!"
Máu nóng của Lạc Dũng lập tức bị Tô Minh châm ngòi. Thằng nhãi này dám coi thường hắn, Lạc Dũng nổi giận, dồn hết sức toàn thân lao về phía Tô Minh.
Nhưng lần này vẫn như cũ, gã lại bị bật ra. Mấy lần liên tiếp sau đó cũng y hệt như vậy, không cách nào tiếp cận được Tô Minh.
Sau vài lần như vậy, Tô Minh cũng mất hết hứng thú, lạnh lùng buông một chữ: "Lăn!"