Lạc Tiêu Tiêu trực tiếp đứng ra hòa giải cho Tô Minh, cô cất lời: "Anna, người đó ở đâu, tôi dẫn anh ấy qua xem sao, mọi người cứ ăn trước đi."
Mấy cô nàng nhìn nhau, ai nấy đều lộ vẻ khó xử, không hiểu nổi Tô Minh rốt cuộc là lên cơn gì vậy. Chuyện này người khác trốn còn không kịp, thế mà hắn lại cứ nằng nặc đòi qua xem cho bằng được.
Đến cả Lạc Tiêu Tiêu cũng đã lên tiếng thì rõ ràng là họ phải đi rồi. Anna cũng không tiện từ chối, đành nói: "Được rồi, tôi dẫn anh qua xem thử, ngay ở cửa một phòng riêng phía trước thôi."
Mấy cô gái còn lại thấy họ sắp đi thì làm sao ngồi yên được nữa, cũng vội vàng đi theo, chỉ mong đừng có chuyện gì xảy ra.
Nơi xảy ra sự việc cách phòng riêng của nhóm Tô Minh không xa lắm, chỉ cần rẽ một cái là tới.
Quả nhiên là có mấy người đang vây quanh, một gã mặc vest xanh nhạt đang ra tay đánh người, trông cái điệu bộ của tên này vênh váo phết.
Vậy thì, người bị đánh kia chính là Lưu Tử Nguyên?
Tô Minh liếc nhìn một lượt, gã này trông chẳng giống Lưu Thanh Sơn chút nào, nhưng có vẻ nho nhã, thanh tú hơn nhiều. Hắn đeo một cặp kính, vừa nhìn đã biết là dân trí thức, không giống Lưu Thanh Sơn toát ra khí chất du côn.
Hắn quay sang hỏi Anna bên cạnh: "Người đeo kính kia là Lưu Tử Nguyên à?"
Vì chưa từng gặp nhân vật này bao giờ nên Tô Minh phải hỏi cho rõ, lỡ mà nhận nhầm người rồi xông vào thì quê chết.
Lạc Tiêu Tiêu rõ ràng là có quen biết nên gật đầu nói: "Đúng rồi, là cậu ta."
Đã xác định đúng người, Tô Minh liền hiểu ra, lập tức bước tới, tóm lấy cánh tay đang giơ lên của gã đánh người kia.
Gã đánh người này tên là Chu Xuân Kế, một tên tiểu bối của nhà họ Chu. Trông hắn toát ra một vẻ ngang ngược, có lẽ vì sống quá thoải mái ở Kinh Thành nên cảm thấy chẳng ai trị nổi mình.
Khung cảnh như ngưng lại, Chu Xuân Kế rõ ràng là sững sờ. Hắn đang dạy dỗ người khác mà không biết từ đâu chui ra một kẻ dám ngăn cản mình.
Chu Xuân Kế giãy mạnh một cái, Tô Minh cũng không dùng nhiều sức nên gã liền thoát ra được.
Ngay sau đó, gã quay đầu lại nhìn Tô Minh, giọng đầy khó hiểu: "Mày là thằng nào?"
"Vị này là bạn tôi, không biết hai người có chuyện gì, nhưng tôi không muốn thấy anh tiếp tục đánh người như vậy." Tô Minh trầm giọng nói.
Nghe câu này, Lưu Tử Nguyên cũng chết lặng, kinh ngạc nhìn Tô Minh. Anh ta hoàn toàn không quen biết Tô Minh, lục lại trí nhớ cũng không hề có chút ấn tượng nào về người này, tại sao hắn lại nói quen mình chứ?
Nhưng Lưu Tử Nguyên cũng không ngốc, anh ta chắc chắn sẽ không hỏi mấy câu ngớ ngẩn kiểu "anh là ai", mà chọn cách im lặng, quan sát xem tình hình rốt cuộc là thế nào.
Chu Xuân Kế bật cười, vẻ mặt đầy mỉa mai. Gã nói: "Mày là bạn nó à, được thôi. Mày là nhân vật nào, tự giới thiệu xem nào."
Mấy cậu ấm có máu mặt ở Kinh Thành thì gã chắc chắn đều biết. Nếu người đứng trước mặt là Lưu Thanh Sơn hay Lăng Dật, có lẽ gã sẽ phải kiêng dè một chút, chứ hạng tép riu thì gã chẳng thèm để vào mắt. Nếu không thì sao gã dám gây sự với Lưu Tử Nguyên ngay từ đầu, rõ ràng là hoàn toàn không coi nhà họ Lưu ra gì.
Gã liếc qua Tô Minh, hoàn toàn không có ấn tượng gì, vậy chắc chắn không phải nhân vật lớn, càng không phải người mà gã không đắc tội nổi.
Nhưng khi nhìn thấy mấy cô gái phía sau, gã lại có chút ấn tượng, đặc biệt là Lạc Tiêu Tiêu. Ngày trước cô nàng này chính là một đóa hoa của Kinh Thành, không ít cậu ấm theo đuổi, số công tử bị Lạc Tiêu Tiêu cho ăn đòn cũng không hề ít.
Cũng chính vì lý do này mà khi Lạc Tiêu Tiêu đòi đến Ninh Thành, người nhà họ Lạc đã không ngăn cản. Họ lo rằng nếu cô cứ tiếp tục như vậy, nhà họ Lạc sẽ đắc tội với quá nhiều người ở Kinh Thành.
"Lạc Tiêu Tiêu, mấy người cũng ở đây à, thằng nhóc này là bạn của mấy người sao?" Chu Xuân Kế hỏi một câu.
Thế là gã càng thêm tùy tiện, chỉ là một tên bám váy đàn bà mà thôi, có tư cách gì mà lên mặt ở đây. Chu Xuân Kế liền nói: "Được rồi nhóc con, tao không cần biết mày là ai, giờ tao cho mày một cơ hội, mau cút sang một bên cho tao, nếu không đừng trách tao không khách khí."
Lúc nói câu này, trên mặt Chu Xuân Kế lộ rõ vẻ hung tợn. Gã cũng coi như có vai vế, nhờ gia thế nhà họ Chu nên rất có tiếng nói trong giới, lâu dần liền hình thành khí chất của kẻ bề trên.
Tô Minh nghe vậy thì thấy hơi buồn cười, nói: "Anh định không khách khí thế nào, nói tôi nghe thử xem."
Chu Xuân Kế lập tức khó chịu, thầm nghĩ thằng này có bệnh à, lại có đứa không sợ chết thật. Thế là gã nói: "Được, đã mày nhất quyết muốn bảo vệ nó, vậy thì tao đánh luôn cả mày."
"Mau đến đánh tôi đi, tôi van anh đấy." Tô Minh cố tình khiêu khích.
Trong lúc nói chuyện, Chu Xuân Kế vậy mà xông lên định đánh Tô Minh thật, nắm chặt tay đấm thẳng vào mặt hắn.
Sắc mặt Tô Minh cũng biến đổi, mới nể mặt một chút đã muốn làm càn. Hắn vung tay tát một cái, trực tiếp quật bay Chu Xuân Kế ra ngoài.
"Hít—"
Tất cả mọi người đều sững sờ, đặc biệt là hội chị em thân thiết của Lạc Tiêu Tiêu. Rõ ràng không ai ngờ rằng Tô Minh lại thật sự dám động thủ, nói không hợp một lời liền đánh Chu Xuân Kế.
Mấy cô nàng như Anna thì sắp khóc đến nơi rồi, không phải vừa mới nói là chỉ qua xem thôi sao, sao đột nhiên lại đánh nhau thế này, quả nhiên lời của đàn ông không thể tin được.
Bên cạnh Chu Xuân Kế còn có mấy tên công tử khác, đã chơi chung với Chu Xuân Kế thì chắc chắn cũng không phải dạng vừa. Mấy tên này thấy Chu Xuân Kế bị Tô Minh đánh thì lập tức nổi điên, xông cả lên, định hội đồng Tô Minh một trận.
Nhưng đám người này chẳng khác nào Hồ Lô Oa cứu ông nội, cứ lần lượt lao lên nộp mạng, tất cả đều bị Tô Minh hạ gục, nằm la liệt trên đất, trông thảm không thể tả.
Hội chị em của Lạc Tiêu Tiêu thì sắc mặt ai nấy đều tái mét. Mấy kẻ vừa bị đánh cũng chẳng phải nhân vật dễ chọc. Ai mà ngờ Tô Minh lại ra tay dứt khoát đến thế. Phen này thì hay rồi, Tô Minh gần như đắc tội hết tất cả mọi người, giờ phải làm sao đây?
Ngay cả một Lạc Tiêu Tiêu trời không sợ đất không sợ cũng cảm thấy tim mình run lên. Mấy kẻ mà Tô Minh vừa đánh, gia tộc của bọn họ mà liên kết lại thì e rằng cả đất nước Hoa Hạ này cũng phải rung chuyển mấy phen.