"Mẹ kiếp!"
Tô Minh vốn đã bực sẵn, ai ngờ gã này còn dám mò lên khiêu khích. Thế thì chịu sao nổi, Tô Minh ra tay luôn.
"Rắc!"
Tô Minh vung một quyền, ngay sau đó là một tiếng “rắc” giòn tan. Chắc chắn là xương ở bộ phận nào đó trên người gã kia đã gãy rồi.
Với sức của Tô Minh, đánh gã này dễ như bỡn. Huống chi đây là lúc Tô Minh đang nổi điên, ra tay đương nhiên phải ác hơn một chút, đánh gãy vài cái xương của gã này cũng là chuyện bình thường.
Nhưng lần này Tô Minh không giống như trước đây, chỉ đánh một trận dằn mặt cho xong chuyện. Thường thì Tô Minh dạy dỗ người khác chỉ cần một cái tát là gọn.
Nhưng lần này thì khác, vì Tô Minh đã nổi giận thật sự. Chỉ thấy Tô Minh tung một quyền đánh bay gã kia, sau đó lao tới, túm Chu Bỉnh Thiên đang nằm sõng soài dưới đất lên rồi đấm túi bụi.
Chu Bỉnh Thiên hoàn toàn không có khả năng phản kháng, chẳng khác nào một con rối gỗ, mặc cho Tô Minh giày vò.
Đánh một lúc lâu, Tô Minh mới quẳng gã xuống đất. Mọi người nhìn Chu Bỉnh Thiên nằm dưới đất mà không khỏi hoảng hồn.
Lúc này, Chu Bỉnh Thiên đang nằm trong vũng máu, trông thảm không thể tả. Cảm giác như cả người gã toàn là máu, chỉ còn nghe thấy tiếng rên rỉ thảm thiết thỉnh thoảng phát ra, thân thể dường như không thể cử động được nữa.
Tất cả mọi người đều chết lặng. Không ai ngờ Tô Minh ra tay lại tàn độc đến vậy, còn ác hơn phát súng của Chu Bỉnh Thiên lúc nãy nhiều.
Đám người mà Chu Bỉnh Thiên dẫn đến, bao gồm cả Chu Xuân Kế, lúc nhìn Tô Minh, vẻ mặt đã lộ rõ sự kiêng dè sâu sắc.
Gã này không phải người mà là ác quỷ! Thủ đoạn quá tàn nhẫn, chỉ đứng nhìn thôi cũng thấy sợ vãi cả hồn. Nếu chuyện này mà rơi vào đầu mình thì không biết phải làm sao, nhất thời không ai dám nhúc nhích, nói gì đến chuyện ra mặt giúp Chu Bỉnh Thiên. Đó chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Tô Minh chẳng thèm liếc nhìn Chu Bỉnh Thiên dưới đất, sống chết mặc bay, không liên quan gì đến hắn. Thực ra Tô Minh cũng biết gã này chắc chắn bị trọng thương, rất có thể sẽ để lại di chứng cả đời, nhưng nói đến mất mạng thì chưa đến mức đó.
Chỉ nghe Tô Minh nói thẳng: “Hôm nay uống tới đây thôi, những người khác về trước đi. Mấy anh em mình đưa Đại Ngưu đến bệnh viện lấy viên đạn ra.”
Việc lấy đạn này cần kỹ thuật chuyên nghiệp. Tuy Tô Minh cũng là bác sĩ nhưng lại không rành về ngoại khoa, hơn nữa cũng chẳng có dụng cụ gì, bắt buộc phải đến bệnh viện.
Hơn nữa, chuyện này phải làm càng nhanh càng tốt, để lâu sẽ càng khó lấy, cuối cùng người chịu khổ vẫn là Đại Ngưu.
Lăng Dật lúc này mới hoàn hồn sau cơn chấn động, vội nói: “Đúng vậy, đưa Đại Ngưu đến bệnh viện là quan trọng nhất. Các anh em khác về trước đi, tôi với Tô thần y và Đại Ngưu qua đó là được rồi.”
Người đi cùng còn có Lưu Thanh Sơn, ba người họ đưa Đại Ngưu đến bệnh viện là đủ.
Sau khi ba người đến bệnh viện, với quyền thế của nhà họ Lăng và nhà họ Lưu ở kinh thành, việc tìm một bệnh viện là chuyện quá đơn giản. Họ nhanh chóng sắp xếp phẫu thuật để lấy viên đạn ra.
Lấy ra xong thì mọi chuyện dễ dàng hơn. Tô Minh lại truyền cho Đại Ngưu một ít tinh thần lực, với thể chất của Đại Ngưu, e là chưa đến hai ngày là có thể hồi phục như thường.
Đại Ngưu nằm trên giường bệnh, nói: “Tô thần y, thật ngại quá, hôm nay làm phiền mọi người rồi, hại cả nhà không uống rượu ngon được.”
Lăng Dật ở bên cạnh bực bội nói: “Đại Ngưu, cậu nói linh tinh gì thế? Bọn chúng vốn đến gây sự, để cậu xảy ra chuyện là trách nhiệm của bọn tôi.”
“Đừng nói nữa Đại Ngưu, hôm nay cậu đúng là nạn nhân rồi, mau chóng dưỡng thương cho tốt đi. Hai ngày này đừng uống rượu, đợi vài hôm nữa vết thương lành, tôi sẽ đến uống với cậu.” Tô Minh nói một câu để an ủi Đại Ngưu.
Thực ra hôm nay Đại Ngưu đúng là nằm không cũng trúng đạn. Nếu không phải Đại Ngưu đứng ra nói giúp Tô Minh thì đã không xảy ra chuyện này. E là Chu Bỉnh Thiên lúc đó cũng đang nghĩ xem nên kiếm ai để châm ngòi sự việc, kết quả là Đại Ngưu lại bước ra.
Đương nhiên Đại Ngưu cũng chỉ có ý tốt, chuyện này chắc chắn không thể trách cậu ấy. Mà cho dù Đại Ngưu không ra mặt, với phán đoán của Tô Minh về gã kia, một khi hắn đã mang mục đích đến thì kiểu gì cũng sẽ tìm cách để đạt được.
“Reng reng reng…”
Đúng lúc này, Lưu Thanh Sơn nhận được một cuộc điện thoại, rõ ràng là ông Lưu gọi tới. Dù Lưu Thanh Sơn không bật loa ngoài, Tô Minh đứng bên cạnh cũng nghe được tiếng gầm của ông Lưu.
Trong điện thoại, Lưu Thanh Sơn gần như không nói gì, chủ yếu chỉ “Vâng, dạ”. Sau khi cúp máy, Lưu Thanh Sơn nói: “Ông nội tôi gọi, bảo tôi về nhà ngay lập tức.”
“Lăng Dật, cả ông nội cậu bây giờ cũng đang ở nhà tôi. Hai ông cụ bảo chúng ta về ngay, giọng điệu gấp lắm.” Lưu Thanh Sơn nói tiếp.
Ai cũng không ngốc, thừa biết chuyện này chắc chắn có liên quan đến việc Chu Bỉnh Thiên bị đánh tối nay. Chắc hẳn ông Lưu và ông Lăng cũng đã nhận được tin, vì việc này hệ trọng nên mới gọi họ về gấp.
Tô Minh lập tức nói: “Tôi về cùng hai cậu.”
“Tô thần y, chuyện này không liên quan đến anh, anh ở đây với Đại Ngưu đi.” Lăng Dật nói.
“Nói nhảm, người là do tôi đánh, cậu bảo không liên quan đến tôi à? Về cùng hai ông cụ bàn bạc xem nên xử lý thế nào thì xử lý. Đại Ngưu ở đây có y tá chăm sóc là được rồi.” Tô Minh nói.
Hắn thừa biết hai tên nhóc này đang nghĩ gì. Chuyện này e là đã ầm ĩ hơi to, đến mức hai ông cụ đêm hôm khuya khoắt cũng bị kinh động, đủ thấy mức độ nghiêm trọng.
Hai người họ muốn gánh chuyện này một mình, nhưng Tô Minh sao có thể để mặc họ được? Với tính khí của ông Lưu, không nói đâu xa, về đến nhà chắc chắn sẽ quất cho Lưu Thanh Sơn một trận. Nếu Tô Minh đi cùng thì mọi chuyện sẽ ổn hơn nhiều.
Lăng Dật và Lưu Thanh Sơn thấy thái độ của Tô Minh kiên quyết như vậy, đành phải đồng ý. Lưu Thanh Sơn nói: “Chúng ta đi nhanh lên, ông nội lo lắm rồi. Phải nhanh lên, không thì về cũng bị mắng.”
Tô Minh không khỏi liếc nhìn Lưu Thanh Sơn một cách cạn lời, thầm nghĩ với cái tính khí của ông Lưu, cậu tưởng về nhanh là không bị mắng chắc?