Những người có mặt tại đó đều tỏ ra vô cùng bất bình, thậm chí nhiều người đã bắt đầu la ó đòi bọn họ trả lại tiền.
Gã quản lý dường như đã lường trước được tình huống này, nên cũng không tỏ ra vội vã mà nói thẳng: "Mọi người đừng nóng, nghe tôi giải thích một chút đã."
"Không phải chúng tôi không muốn trao thưởng, mà là vì anh đây đã phạm quy. Đây là lời của trọng tài, nếu không thì chúng tôi thuê trọng tài về làm gì, chẳng phải là vẽ rắn thêm chân sao?" Gã quản lý này mồm mép cũng lanh lẹ phết.
Tô Minh không khỏi ném cho gã quản lý một ánh mắt đầy hứng thú. Trong này đúng là có mờ ám thật, giống hệt như lời Tần Thi Âm đã nói, kể cả có thành công thì bọn họ cũng chưa chắc đã trao thưởng.
Chả trách lúc nãy Tô Minh còn thấy hơi thắc mắc, tại sao một nhiệm vụ trông có vẻ không khó lắm lại được thưởng tới bảy viên tinh. Hóa ra là không hề đơn giản như vậy.
Hôm nay Tô Minh đã nhận nhiệm vụ này thì chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Tuy không quan tâm chiếc xe mấy trăm ngàn kia, nhưng anh cũng không ngốc đến mức để bị lừa, hơn nữa cái trò ăn vạ này thì ai gặp mà chẳng tức điên.
Thế là Tô Minh liền hỏi một câu: "Anh nói lại cho tôi nghe xem, rốt cuộc là phạm quy ở chỗ nào?"
Thực tế, Tô Minh biết cú úp rổ vừa rồi của mình tuyệt đối không có vấn đề gì. Sức bật của anh vốn đã ở cấp độ biến thái, hoàn toàn không cần phải giở mấy trò tiểu xảo.
Tô Minh thừa hiểu đây chẳng qua chỉ là lý do và cái cớ của bọn họ, anh chỉ muốn hỏi cho rõ, xem rốt cuộc mình đã phạm quy ở đâu.
Gã quản lý kín đáo nháy mắt ra hiệu cho tay trọng tài. Hắn hiểu rõ những chuyện này chỉ có thể để trọng tài đứng ra bịa lý do.
Trọng tài lập tức hiểu ý, tỏ vẻ bất đắc dĩ rồi tùy tiện phán một câu: "Lúc nãy khi cậu bật nhảy để úp rổ, chân cậu đã giẫm lên vạch ném bóng, đây là hành vi phạm quy."
"Cmn, còn có cả quy định này nữa à, sao tao chưa nghe nói bao giờ?"
Mọi người nghe xong đều sững sờ. Vãi chưởng, thế này cũng được à, trước giờ chưa từng nghe có chuyện như vậy.
Trước đó ban tổ chức tuyệt đối không hề nhắc đến, ai cũng nghĩ chỉ cần nhảy qua chiếc ô tô rồi úp được bóng vào rổ là được, đâu ai nghĩ đến nhiều quy định như vậy, hơn nữa cũng chẳng có ai nhắc nhở.
Quy tắc là cái thá gì chứ, chẳng phải do bọn họ muốn nói sao thì nói à? Đây nếu không phải là chơi bẩn, thì thực chất cũng chẳng khác gì chơi bẩn.
Trong phút chốc, ai nấy đều thầm chửi trong bụng. Hơn nữa, hoạt động kiểu này cũng chẳng phải thi đấu chuyên nghiệp gì, không có ghi hình để chiếu lại, ai mà xác định được có giẫm vạch hay không? Cuối cùng vẫn là do miệng bọn họ nói. Cứ khăng khăng bảo trọng tài đã thấy thì đúng là hết cách cãi.
Gã quản lý nói tiếp: "Đúng vậy, mọi người nghe cả rồi đấy, đây chính xác là phạm quy. Không phải chúng tôi nhắm vào vị khách này, nhưng nếu nới lỏng cho anh ta thì sẽ là không công bằng với rất nhiều người đã thất bại trước đó."
"Đồ không biết xấu hổ, đúng là không biết xấu hổ..."
Đám đông không khỏi chửi rủa. Bọn họ thầm nghĩ sao lại có kẻ trơ tráo đến mức này, thật không thể tin nổi.
Tâm tính của Tô Minh bây giờ đã tốt hơn nhiều. Thời buổi này gặp phải mấy kẻ vô sỉ như vậy nhiều rồi, trên xã hội loại người này không thiếu, gặp nhiều nên tâm tính cũng tự nhiên bình tĩnh hơn.
Chỉ nghe Tô Minh nói thẳng một câu: "Chẳng phải mỗi người có ba lần cơ hội sao? Tôi mới dùng một lần thôi, phạm quy thì tôi úp rổ lại là được. Lần sau thành công thì chắc là có thể trao thưởng cho tôi rồi chứ?"
Gã quản lý sững người. Trong tưởng tượng của hắn, Tô Minh sau khi nghe tin mình phạm quy chắc chắn sẽ nổi đóa lên cãi nhau, hắn thậm chí còn nghĩ sẵn cách đối phó rồi.
Ai ngờ phản ứng của Tô Minh lại vô cùng bình tĩnh, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Điều này khiến gã quản lý có chút bối rối, thầm nghĩ: "Gã này lẽ nào thật sự có thực lực biến thái đến mức không thèm quan tâm sao?"
Nhưng dù sao Tô Minh đã nói vậy, gã quản lý cũng phải thuận theo. Hơn nữa, lời Tô Minh nói không có chút vấn đề nào, đúng là mỗi người có ba cơ hội. Nếu bọn họ không đồng ý thì chẳng khác nào chơi bẩn một cách trắng trợn.
Thế là gã quản lý gật đầu nói: "Đó là dĩ nhiên, chỉ cần anh thành công mà không phạm quy lần nữa, chúng tôi chắc chắn sẽ trao thưởng."
Lần này Tô Minh sẽ không mắc lừa nữa. Để đảm bảo không có sự cố bất ngờ nào, anh nói thẳng: "Còn quy tắc nào nữa không, anh nói hết một lượt cho tôi nghe đi, để lát nữa tôi còn biết đường."
"Cái này thì..."
Gã quản lý cũng hơi đứng hình. Thực tế làm gì có quy tắc nào đâu, chỉ cần úp rổ thành công là được, mấy cái kia chỉ là do hắn tạm thời bịa ra mà thôi.
Gã quản lý đành bịa tiếp: "Thực ra cũng không có nhiều quy tắc lắm, chỉ có cái lỗi giẫm vạch thì cậu chú ý một chút, ngoài ra đừng dùng ngoại lực, đừng chạm vào ô tô là được."
Tô Minh gật đầu. Bây giờ anh đã bắt hắn nói ra hết những gì cần nói. Nếu lần này mà còn dám ăn vạ, đừng nói là Tô Minh, e rằng cả những khán giả tại hiện trường cũng sẽ không tha cho bọn họ.
"Vậy thì bắt đầu đi."
Thấy Tô Minh chuẩn bị bắt đầu, gã quản lý lại nháy mắt ra hiệu cho trọng tài. Trọng tài lập tức hiểu ý, đoán chừng là muốn mình gây khó dễ thêm cho Tô Minh.
Chỉ nghe trọng tài nói: "Chàng trai trẻ, lát nữa lúc lấy đà thì chú ý nhé, bật nhảy cách vạch ném bóng xa một chút, cẩn thận đừng giẫm vạch."
Câu nói này nghe qua thì có vẻ bình thường, nhưng thực chất có thể gây ảnh hưởng tâm lý nhất định cho Tô Minh.
Nó khiến Tô Minh khi lấy đà sẽ luôn phải canh cánh trong lòng một chuyện, có thể anh sẽ phải liên tục để ý dưới chân mình. Cứ như vậy, một khi bị phân tâm, liệu có úp rổ thành công hay không thật khó mà nói.
Hơn nữa, nếu anh sơ ý giẫm vạch lần nữa, bọn họ lại có thể nói anh phạm quy. Cộng thêm cú úp rổ vừa rồi chắc chắn đã tiêu hao không ít thể lực, cơ hội thành công lần này của anh thực sự không cao.
Tô Minh lại cười khẩy, thầm nghĩ: "Đừng nói là phải chú ý lúc lấy đà, bố mày đây không cần lấy đà cũng có thể nhảy lên úp rổ ngon ơ."
Chỉ là Tô Minh bây giờ đã là người trưởng thành, không muốn tỏ ra quá bá đạo. Bởi vì nếu không lấy đà mà úp rổ được như vậy thì đã có chút phi thường, e rằng ngay cả các ngôi sao NBA của Mỹ cũng không làm được. Vì vậy, Tô Minh vẫn chọn cách lấy đà.
Có điều lần này Tô Minh đã chú ý hơn nhiều, nhất quyết không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho bọn này. Chỉ thấy anh nhanh chóng lấy đà, rồi bật nhảy thẳng lên từ vị trí còn cách vạch ném bóng cả một sải chân dài.
"Rầm!"
Hai giây sau, cả vành rổ rung lên bần bật. Rõ ràng, Tô Minh đã thành công một lần nữa. Trước thực lực tuyệt đối, mọi thứ đều là cặn bã.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng