Tô Minh thấy cũng hay ho phết, gã quản lý này đúng là chẳng phải dạng tốt lành gì. Có thể nói ngay từ đầu, gã đã không có ý định giao chiếc Mercedes này cho người khác.
Gã chỉ toàn giở trò bẩn, ví dụ như cái vụ quyền sử dụng một năm này, đúng là mặt dày hết cỡ.
Trước đây cũng có vài hoạt động tặng ô tô, đúng là có vụ chỉ trao quyền sử dụng, nhưng ít nhất người ta cũng cho dùng 5 năm, thậm chí 10 năm.
Vòng đời của một chiếc xe cũng chỉ có bấy nhiêu thôi, nếu thực sự qua 10 năm thì có lẽ nó cũng sắp thành đồ bỏ đi rồi, lúc đó trả lại thì cũng có sao đâu.
Hơn nữa, các hoạt động đó đều nói rõ ràng rành mạch, quyền sử dụng bao nhiêu năm thì là bấy nhiêu năm, không như hoạt động này, chẳng hề nói rõ ràng, khác quái gì lừa đảo đâu.
Gã này có lẽ cũng đoán được Tô Minh sẽ không đồng ý, nếu làm ầm lên thì e là hoạt động của bọn họ cũng khó mà tiếp tục được.
Vừa rồi vì trò bẩn của gã mà đã có không ít người bắt đầu nghi ngờ hoạt động này, nếu bây giờ lại có tin đồn rằng giải thưởng cuối cùng thực chất chỉ là quyền sử dụng xe Mercedes trong một năm, thì đây có lẽ sẽ là giọt nước tràn ly.
Chính vì vậy, gã này còn cố tình gọi mấy tên tay chân đến để uy hiếp Tô Minh, ép anh phải ngoan ngoãn đồng ý.
Chả trách lúc nãy Tô Minh thấy gã này vừa vào vừa gọi điện thoại, lúc đó anh cũng không để ý, giờ nghĩ lại, tám phần là gọi tay chân đến dằn mặt, đúng là không có chút liêm sỉ nào.
Nếu là người bình thường, có lẽ đã thật sự bị dọa cho khiếp vía rồi. Thời buổi này chuyện trơ trẽn không thiếu, người thường khi đối mặt với tình huống như vậy ít nhiều đều sẽ cảm thấy bất lực.
Nhưng xui cho gã là lại gặp phải Tô Minh, chuyện này thì khó nói rồi. Càng là kẻ mặt dày, Tô Minh lại càng muốn dạy dỗ, trong lòng anh trỗi lên một sự thôi thúc.
Chỉ thấy Tô Minh không những không tức giận mà ngược lại còn cười nói: "Anh bạn nghiêm túc đấy à? Tôi cho anh thêm thời gian suy nghĩ lại đấy, đừng để lát nữa lại hối hận không kịp."
Tần Tiểu Khả và Tần Thi Âm cũng chẳng hề nao núng. Cả hai đều là người nhà họ Tần, sóng to gió lớn gì mà chưa từng thấy, sao có thể bị trò mèo này dọa sợ được, huống chi có Tô Minh ở đây thì chẳng có gì phải xoắn. Có Tô Minh ở đây, chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Thậm chí với trình của Tần Thi Âm, dù Tô Minh không có ở đây thì một mình cô cũng có thể xử lý mấy tên tay chân này. Đừng quên, Tần Thi Âm cũng là một cổ võ giả, tuy thực lực cần cải thiện nhưng xử lý vài tên tép riu thì dễ như bỡn.
Gã quản lý làm sao biết được những chuyện này. Lúc này, trong mắt gã, Tô Minh và hai cô gái chỉ là cá nằm trên thớt, mặc sức cho gã xử lý, có lẽ đã sợ chết khiếp rồi. Nhưng không ngờ, Tô Minh lại dám ngông cuồng với gã như vậy, nghe khẩu khí thì có vẻ chẳng sợ hãi gì.
Trong phút chốc, gã quản lý cũng thấy khó chịu, thầm nghĩ: "Mày thì ngông cuồng cái gì?" Ban đầu chỉ định dọa một chút, xem ra bây giờ không dùng biện pháp mạnh thì không được rồi.
Thế là gã quản lý ra lệnh thẳng: "Lên cho tao, tẩn cho thằng này một trận ra trò!"
Mấy tên tay chân mặt mày hung tợn tiến về phía Tô Minh, vung tay vung chân chuẩn bị hành động, còn gã quản lý thì dán mắt vào Tần Tiểu Khả và Tần Thi Âm.
Gã phải canh chừng hai cô gái này, lỡ họ đột nhiên bỏ chạy thì tình hình sẽ khó kiểm soát.
Nhưng điều khiến gã quản lý kinh ngạc là hai cô gái này trông cực kỳ bình tĩnh, không hề có dấu hiệu sợ hãi hay muốn bỏ chạy. Chuyện này lạ quá, lẽ nào họ đã sợ đến ngây người rồi?
*Rắc!*
Nhưng ngay sau đó, đến lượt gã quản lý phải chết trân. Cả người gã trực tiếp trợn tròn mắt, không thể tin nổi. Gã còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra thì đã nghe mấy tiếng "rắc rắc" giòn tan, sau đó mấy tên tay chân gã gọi tới đã ngã lăn ra đất, trông không còn chút phản ứng nào.
Tô Minh đứng nguyên tại chỗ, phủi tay rồi nói: "Nào, đến lượt anh đấy."
Gã quản lý hoàn toàn đơ người, thậm chí vội vàng lùi lại mấy bước. Gã không ngờ Tô Minh lại là một tay anh chị, đánh nhau pro đến vậy.
Nhưng nghĩ lại trình độ ném rổ lúc nãy của Tô Minh, thể chất này sao có thể là người thường được chứ. Gã quản lý nhận ra thì đã quá muộn, trong lòng hối hận không thôi.
"Cho anh thêm một cơ hội, suy nghĩ cho kỹ vào, rốt cuộc nên làm thế nào." Tô Minh cố tình nói.
"Cho... cho cậu chiếc xe này." Gã quản lý vội nói, gã không dám hó hé gì nữa, sợ bị đánh chết tươi. Nhìn bộ dạng của Tô Minh, rõ ràng là đang muốn động thủ.
Tô Minh hỏi tiếp: "Thời hạn sử dụng xe là bao lâu?"
"Vĩnh viễn, chiếc xe này tặng thẳng cho cậu luôn." Gã quản lý vội vàng đáp.
Lúc nói câu này, trong lòng gã đang rỉ máu, nhưng không còn cách nào khác. Nếu không đưa xe, e là hôm nay gã sẽ phải đổ máu, chứ không chỉ đơn giản là rỉ máu nữa.
Tô Minh đột nhiên cao giọng quát: "Thế còn đứng đực ra đấy làm gì? Mau đi chuẩn bị hợp đồng với chìa khóa xe mang ra đây!"
Thực ra hợp đồng có hay không Tô Minh cũng không quan tâm, chỉ cần lấy được chìa khóa xe là được. Nếu gã này sau này còn dám kiếm chuyện, e là Tô Minh sẽ không tha cho gã dễ dàng như vậy.
Sau khi cầm chìa khóa, Tô Minh liếc qua hợp đồng, không có vấn đề gì, rồi đi ra ngoài chuẩn bị lái xe, gã quản lý cũng lẽo đẽo đi theo.
Ra đến ngoài, gã quản lý lại trưng ra bộ mặt tươi cười, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, rồi lớn tiếng hô: "Thưa quý vị, sau khi thương lượng thân thiện với quý ngài đây, chúng tôi quyết định tặng luôn chiếc Mercedes này cho anh ấy! 300 tệ trúng ngay một con Mẹc, mọi người thấy đỉnh của chóp chưa nào?"
Tô Minh hiểu ngay tắp lự ý đồ của gã này. Rõ ràng là muốn làm một màn quảng cáo miễn phí, đúng là một kẻ khôn lỏi.
Đằng nào cũng đã phải chơi lớn rồi thì cũng không thể bỏ qua giá trị của nó, nhân cơ hội này quảng bá một phen, để Tô Minh lái xe đi ngay tại chỗ. Như vậy, hiệu quả sẽ khác hẳn.
Mọi người thấy có người thật sự lái được xe Mercedes đi, chuyện xảy ra ngay trước mắt, hiệu quả chắc chắn sẽ không tầm thường, đoán chừng sẽ có nhiều người đổ xô đến tham gia hơn.
Tô Minh liếc nhìn gã, dĩ nhiên là không có ý định để gã tiếp tục lừa người như vậy. Anh chỉ nói với Tần Tiểu Khả: "Hai người ra lái xe đi trước đi, lát nữa anh tìm."
"Anh rể, anh định làm gì vậy?" Tần Tiểu Khả hỏi.
Tô Minh nở một nụ cười, đáp: "Để cho gã này mất cả chì lẫn chài."