Không còn chiêu cuối soi map của Twisted Fate, Tô Minh đã mất đi một phương pháp trực tiếp và hiệu quả nhất. Muốn tìm ra đám người kia e là không dễ dàng chút nào.
"Tô Minh, em tắm xong rồi, anh mau đi tắm đi. Hôm nay bị vụ nổ ảnh hưởng, người anh toàn mùi thuốc súng thôi."
Lúc này, Lạc Tiêu Tiêu từ phòng tắm bước ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Minh.
Tô Minh ngẩng đầu lên, thấy Lạc Tiêu Tiêu đã tắm xong. Cô khoác một chiếc áo choàng tắm, để lộ đôi chân dài trắng như tuyết, trông vô cùng quyến rũ.
Nhưng Tô Minh bây giờ đang bù đầu vì công việc, chẳng còn tâm trạng nào nữa. Nếu không, có lẽ hắn đã chẳng kiềm chế được mà đè Lạc Tiêu Tiêu xuống bàn hay sofa rồi.
Nhưng bây giờ hắn chẳng có tâm trạng đó, bèn hỏi: "Tiêu Tiêu, ông lão ôm lựu đạn lao vào anh hôm nay, bên cảnh sát các em có tra được thân phận của ông ta không?"
"Ông lão đó chẳng phải đã nổ tan xương nát thịt rồi sao?" Lạc Tiêu Tiêu thẳng thắn nói.
Tô Minh cũng biết việc này rất khó. Với sức công phá của lựu đạn, e là ông lão đó đã bay màu, có khi xương cốt cũng chẳng còn.
Nhưng không thể phủ nhận, ông lão này là manh mối duy nhất hiện tại. Nếu có thể lần theo dấu vết từ ông ta, biết đâu lại tìm ra được chân tướng.
Hiện tại, Tô Minh đã không còn cách nào tốt hơn, đây là một manh mối quan trọng nên hắn không muốn từ bỏ.
Tô Minh nói: "Anh biết là có thể đã nát bét rồi, nhưng nếu muốn tóm được kẻ chủ mưu, ông lão này chính là một manh mối quan trọng."
"Em hiểu ý anh."
Lạc Tiêu Tiêu gật đầu, sau đó nói: "Để xem ở hiện trường có thu thập được mẫu DNA nào không, em sẽ bảo họ thử xem. Nếu tìm được, chỉ cần không phải dân 'chui', chắc chắn sẽ tra ra ngay."
Sáng hôm sau, hai người không quấn quýt như mọi khi. Sau khi dậy ăn sáng qua loa, Lạc Tiêu Tiêu đến cục cảnh sát để xử lý vụ việc hôm qua.
Vụ án này chính Lạc Tiêu Tiêu cũng là người trong cuộc, nên có thể tưởng tượng việc xử lý nó khó khăn đến mức nào.
Còn Tô Minh thì phải về nhà. Xe thì toi rồi, hắn cũng thấy đau đầu phết, đành phải bắt taxi.
Về đến nhà, Annie và Tô Khải Sơn đều không có ở đó, chắc là đã đi học. Tô Minh xem giờ thấy cũng còn sớm, liền gọi thẳng cho Trình Nhược Phong.
"Đi làm chưa?" Tô Minh hỏi.
"Em đang ở công ty rồi, có chuyện gì không sếp?" Trình Nhược Phong đáp.
Tô Minh định nhờ Trình Nhược Phong điều tra giúp mình chuyện này, thế là hắn nói: "Tối qua, tôi bị người ta ám sát."
"Cái gì cơ?"
Trình Nhược Phong giật nảy mình, giọng bỗng cao vút. Nhưng nghe giọng Tô Minh vẫn bình tĩnh, anh ta liền hỏi ngay: "Sếp, với trình của sếp thì chắc không sao đâu nhỉ?"
"Tôi không sao, bọn chúng thất bại rồi." Tô Minh thản nhiên đáp.
Trình Nhược Phong thở phào nhẹ nhõm, rồi nói luôn: "Vậy thì tốt rồi. Lần sau sếp nói chuyện đừng mở bài kiểu đó chứ, dọa chết người. Em còn tưởng sếp GG rồi cơ."
"..."
Tô Minh cạn lời, rồi nói tiếp: "Nhưng vụ ám sát hôm qua làm tôi cực kỳ khó chịu, cần cậu giúp tôi điều tra một chút..."
Ngay sau đó, Tô Minh kể lại sơ qua sự việc cho Trình Nhược Phong.
Đầu dây bên kia, Trình Nhược Phong cũng chết lặng. Anh ta không ngờ để đối phó với Tô Minh mà đối phương lại dùng đến thủ đoạn tàn độc như vậy.
Trình Nhược Phong im lặng một lúc rồi cất lời: "Sếp, em phải nói thật một câu, nếu đúng như sếp kể thì e là không phải do người trong nước làm đâu."
"Vụ này được sắp đặt cực kỳ công phu, đến cả lựu đạn cũng được sử dụng. Em thấy đây không giống tác phong của các tổ chức sát thủ trong nước." Trình Nhược Phong nói.
Tô Minh hơi sững lại, rồi lập tức hiểu ý của Trình Nhược Phong: "Ý cậu là, vụ ám sát lần này có thể do một tổ chức sát thủ nước ngoài thực hiện?"
"Đúng vậy. Những tổ chức sát thủ hàng đầu thế giới thực chất đều ở nước ngoài. Trong nước không có tổ chức nào tầm cỡ đó, cũng không thể nào tuồn được thứ vũ khí tinh vi như lựu đạn vào đây." Trình Nhược Phong rõ ràng rất am hiểu chuyện này.
Có lẽ hồi còn trong lực lượng đặc nhiệm, anh ta đã từng đụng độ với những kẻ này nên mới rành rẽ mánh khóe của chúng như vậy.
"Không đúng lắm..."
Tô Minh cảm thấy có gì đó không ổn, liền thắc mắc: "Mấy kẻ ra tay đều là người Hoa Hạ mà."
"Chuyện này cũng không có gì lạ. Các tổ chức sát thủ nước ngoài cũng có người Hoa Hạ làm việc cho họ. Hơn nữa, vụ ám sát sếp lần này, cái khó chủ yếu nằm ở khâu dàn dựng."
"Chỉ cần kế hoạch đủ ngon, thì cũng chẳng cần đến sát thủ hàng đầu. Cứ ở ngay tại Hoa Hạ rồi vung tiền thuê người là được." Trình Nhược Phong phân tích.
Tô Minh ngẫm lại, nếu đúng như vậy thì đám người này hẳn đã lên kế hoạch từ rất lâu, thậm chí còn dàn dựng cả màn kịch ăn vạ đậm chất "đặc sản" Hoa Hạ. Đúng là không thể không nể phục.
Thế là Tô Minh nói: "Cậu giúp tôi để ý một chút, nghe ngóng xem gần đây ở Ninh Thành có kẻ nào khả nghi lảng vảng không. Tôi nhất định phải tìm ra bọn chúng."
"Ok, em sẽ cho Hổ Tử đi điều tra ngay." Trình Nhược Phong đáp. Anh ta có thể cảm nhận được sự sốt ruột trong giọng nói của Tô Minh.
Cũng phải thôi, Tô Minh sao mà không gấp cho được, dù sao hệ thống chỉ cho hắn đúng ba ngày, không có thời gian để lãng phí.
Gần trưa, Lạc Tiêu Tiêu gọi điện tới. Vừa thấy tên cô trên màn hình, tim Tô Minh chợt hẫng một nhịp, đoán chắc là có liên quan đến vụ ám sát hôm qua.
Bắt máy, Tô Minh hỏi ngay: "Alo, Tiêu Tiêu, có phải điều tra có kết quả rồi không?"
"Có tiến triển rồi, thân phận của ông lão đánh bom liều chết hôm qua đã được xác định." Lạc Tiêu Tiêu nói.
"Ồ, em nói nhanh đi." Tô Minh lập tức nói, dường như đã thấy được tia hy vọng.
Lạc Tiêu Tiêu đáp: "Ông lão đó tên là Ngô Huy Hám, là người Hoa Hạ, nhưng không phải người Ninh Thành mà là người ở Tương Nam."
"Người Tương Nam à, sao lại chạy tới tận đây?" Tô Minh thắc mắc.
"Cái này thì bọn em cũng chưa rõ."
"Nhưng bọn em tra được một điều, ông lão này là bệnh nhân ung thư xương giai đoạn cuối, chắc cũng không còn sống được bao lâu. Khoảng nửa tháng trước, ông ta đột nhiên mất tích, gia đình còn báo cảnh sát tìm người. Cũng chính vì thế mà bọn em mới tra ra được thông tin của ông ta nhanh như vậy."