Ba gã cao thủ của Âm Hồn Tông đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi. Lần này không có ngoại lệ, cả ba đều hộc máu.
Uy lực của Tinh Chuẩn Đạn Mạc vốn đã không tầm thường, dù sao đây cũng là một đại chiêu cực kỳ bá đạo. Kết hợp với thực lực hiện tại của Tô Minh, sức công phá của nó lại càng khủng khiếp.
Lúc ba gã cao thủ Âm Hồn Tông đang bàn tán, cũng chính là đã tạo cơ hội cho Tô Minh. Hắn đánh lén thành công, khiến bọn chúng không kịp trở tay.
Tuy ba kẻ này đều là cao thủ Luyện Hư cảnh hậu kỳ, phản ứng chắc chắn không chậm, nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy thì làm được gì chứ?
Chúng chỉ kịp ngưng tụ một lớp phòng ngự vội vàng, thế là quá lắm rồi. Cũng chính vì quá hấp tấp nên chúng không thể nào chặn đứng hoàn toàn uy lực của Tinh Chuẩn Đạn Mạc, khó tránh khỏi bị thương.
Cảm giác khí huyết trong người cuộn trào, không thể nào kìm nén nổi, cuối cùng phun ra một ngụm máu tươi, chứng tỏ vết thương không hề nhẹ.
Thế nhưng Tô Minh lại chẳng hài lòng chút nào, ngược lại còn thấy hơi tiếc. Phải chi bọn chúng phản ứng chậm thêm một nhịp thì ngon, biết đâu một chiêu Tinh Chuẩn Đạn Mạc này đã có thể tiễn cả ba về thành dưỡng sức rồi.
Cảm giác này giống hệt như khi chơi game, team địch ba thằng đang lén lút biến về trong bụi cỏ đã cắm mắt, cả ba đều đang cạn máu. Bất ngờ một cái Tinh Chuẩn Đạn Mạc quét qua, hốt trọn triple kill. Cái cảm giác đó phải nói là phê chữ ê kéo dài.
Tô Minh không hề hay biết, trong lúc hắn còn đang tiếc hùi hụi thì tất cả những người xung quanh đã sợ đến ngây người.
Hôm nay Tô Minh đã mang đến quá nhiều cú sốc, nhiều đến mức khiến người ta chết lặng.
Phải biết rằng, thằng nhóc này chỉ mới là Luyện Hư cảnh sơ kỳ thôi đấy! Vậy mà khi đối mặt với ba đại cao thủ Luyện Hư cảnh hậu kỳ, hắn lại hết lần này đến lần khác hóa giải nguy cơ, thậm chí còn đánh cho chúng hộc máu.
Chuyện này nếu không phải tận mắt chứng kiến, có kể ra cũng chẳng ai tin. Đúng là pro vãi chưởng!
Tất nhiên, dù gì cũng là ba cao thủ Luyện Hư cảnh hậu kỳ, thực lực không thể xem thường. Phản ứng vừa rồi của chúng đã cho thấy, Tô Minh muốn giết chết cả ba trong chốc lát là chuyện không thể.
Hơn nữa, chiêu vừa rồi của Tô Minh đã hoàn toàn chọc giận ba tên này. Mối thù hôm nay nhất định phải trả, thằng nhóc này phải chết.
Dĩ nhiên, trước khi xử lý hắn, phải moi hết bí mật và bảo bối trên người hắn ra đã. Chiêu thức hoa mỹ như Tinh Chuẩn Đạn Mạc vừa rồi càng khiến chúng tò mò, không biết trên người thằng nhóc này còn cất giấu bao nhiêu bí mật nữa.
Ba gã cao thủ Âm Hồn Tông cùng lúc xông lên. Có lẽ lúc đầu ba đánh một, chúng còn cảm thấy hơi mất mặt, dù sao cũng là đại diện cho cả Âm Hồn Tông.
Nhưng bây giờ thì chúng dẹp luôn cái suy nghĩ đó rồi. Lý do rất đơn giản, chúng đã cảm nhận được áp lực mà Tô Minh mang lại. Giờ phút này, ai còn dám coi Tô Minh là một tên Luyện Hư cảnh sơ kỳ quèn nữa chứ.
"Haiz..."
Vừa thấy cảnh mình lại sắp phải một chọi ba, Tô Minh không khỏi đau đầu. Hắn có thể dùng kỹ năng để đánh úp khiến ba tên này không kịp trở tay, nhưng nếu đánh giáp lá cà thật sự thì gay go to.
Ba gã cao thủ Âm Hồn Tông đều đã bị thương, trạng thái chiến đấu đã giảm ít nhất một bậc so với lúc đầu.
Nhưng tình hình của Tô Minh lúc này cũng chẳng khá hơn là bao. Xả skill thì sướng tay thật đấy, nhưng cái giá phải trả cũng quá lớn. Lượng nguyên khí trong cơ thể hắn giờ chỉ có thể dùng hai từ "thảm thương" để hình dung, e là không thể chống đỡ được bao lâu nữa.
May mà Tô Minh có Chân Nguyên Linh Dịch, thứ có thể hồi phục nguyên khí nhanh chóng. Món này đối với cao thủ Luyện Hư cảnh thì tác dụng khá hạn chế.
Nhưng khổ nỗi, Chân Nguyên Linh Dịch trên người Tô Minh lại nhiều vô kể, cứ như nước lã không cần tiền vậy. Người ta uống từng giọt, còn hắn thì tu ừng ực cả mấy ngụm lớn.
Cảm nhận được nguyên khí trong cơ thể đang hồi phục nhanh chóng, Tô Minh cũng thấy vững tâm hơn một chút, lập tức nghênh chiến.
Dĩ nhiên, Tô Minh biết rõ một mình hắn không thể cân hết, liền triệu hồi Cóc Thành Tinh ra trợ chiến.
Cóc Thành Tinh vừa xuất hiện đã tiếp tục trạng thái hưng phấn của mình. Nó chẳng cần biết ba bảy hai mốt là gì, cứ thấy ai đứng đối diện Tô Minh là kẻ địch, tóm được đứa nào là lao vào liếm loạn xạ không cần lý do.
Trận chiến kéo dài một lúc, Tô Minh dần cảm thấy đuối sức.
Trong giao tranh, đặc biệt là những trận chiến khó khăn, phải biết rõ ưu thế của mình nằm ở đâu. Nếu thực lực của bạn có thể nghiền ép đối thủ thì khỏi phải bàn, muốn chơi kiểu gì cũng được.
Nhưng nếu hai bên ngang kèo hoặc mình đang ở thế yếu, thì phải tận dụng ưu thế của bản thân, đừng có mù quáng lao vào khô máu với đối phương, kết cục sẽ chẳng tốt đẹp gì đâu.
Tô Minh nhận thức rất rõ tình cảnh của mình lúc này. Hắn biết ưu thế của mình nằm ở những kỹ năng quái dị mà người khác không thể hiểu nổi, càng không biết phải phòng bị từ đâu.
Nhưng nếu cứ thế này mà đánh chay, Tô Minh chắc chắn không lại. Khỏi phải nói, cứ cù nhây một hồi là cũng bị đối phương bào mòn đến chết.
Lúc này, các loại khiên phòng ngự trên người Tô Minh gần như đã vỡ nát. Nếu không có Giáp Phiến Đá Thạch Tượng Quỷ bảo hộ, cung cấp một lượng phòng ngự nhất định, e rằng kết cục của hắn lúc này đã vô cùng thê thảm.
Đối mặt với ba tên này, Tô Minh đã muốn kích hoạt hiệu ứng của Giáp Phiến Đá Thạch Tượng Quỷ, để bản thân hóa khổng lồ và da thịt hóa đá.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn được. Làm vậy cũng chỉ là cù nhây với chúng mà thôi, sớm muộn gì cũng toang.
Chẳng thà dùng đại chiêu giải quyết dứt điểm bọn này còn hơn. Hiện tại, những đại chiêu uy lực mạnh mẽ mà Tô Minh còn lại chỉ có hai: một là chiêu cuối của Yasuo, hai là chiêu cuối của Gnar mà hắn mới rút được không lâu.
Những kỹ năng khác không đủ sức, vì chúng không thể gây ra lượng sát thương lớn đến vậy. Để đối phó với ba cao thủ Luyện Hư cảnh hậu kỳ này, mấy trò mèo cào là vô dụng.
Giờ đây dường như không còn lựa chọn nào khác. Điều kiện để dùng chiêu cuối của Yasuo lại quá ngặt nghèo, nhất định phải có gió mới được. Thế nhưng trớ trêu thay, lúc này lại gió êm sóng lặng, Tô Minh không thể nào tung chiêu...