Rõ ràng là mọi người đều bị công phu chém gió của Tô Minh khuất phục, thằng nhóc này đúng là biết nổ thật, mọi người khiêm tốn một chút không được à, còn đòi tinh thông mọi thứ, sao không nói thẳng là cậu biết tuốt luôn đi.
Ngay cả ánh mắt của thầy phụ đạo nhìn Tô Minh cũng có chút khác lạ, rõ ràng là không tin Tô Minh cho lắm, dù sao thì chuyện này nghe nó điêu quá đi mất.
Nói chung, dù là những người đã học nhạc cụ từ nhỏ thì cũng chỉ thành thạo một hai loại là cùng, đây có phải học viện âm nhạc đâu.
Có thể thi đỗ vào Đại học Ninh Thành thì chắc chắn cũng là dạng học sinh giỏi toàn diện, về cơ bản ai cũng dồn hết tâm sức vào việc học từ nhỏ đến lớn, dù có chút tài lẻ ngoại khóa thì cũng không thể nào thành thạo quá nhiều thứ được.
Thầy phụ đạo cũng không phải lần đầu chủ nhiệm lớp, trong lòng thầy đã có sẵn barem rồi, ngay cả sinh viên học viện âm nhạc cũng chưa chắc đã pro đến thế, nếu thật sự có tài năng đó thì có lẽ đã nổi tiếng từ lâu rồi.
Nhưng dù sao mọi người cũng là người lớn cả, vai trò của thầy phụ đạo đại học không hẳn là một giáo viên, mà giống một người bạn đồng hành hơn, nên thầy cũng không nói thẳng ra sự nghi ngờ của mình, làm vậy chẳng phải là khiến Tô Minh mất mặt lắm sao?
Thế là thầy phụ đạo liền khéo léo nói: "Bạn học Tô Minh rất tự tin nhỉ, nhưng em có chắc là mình thật sự biết mọi thứ không? Biết nhiều thứ thì e là không thể tinh thông được đâu?"
Tô Minh vừa nghe là hiểu ngay, thầy phụ đạo chắc cũng giống phần lớn các bạn học khác, không tin rằng mình tinh thông mọi loại nhạc cụ, thế là cậu liền vội vàng đáp: "Thưa thầy, em không có chém gió đâu ạ."
"Em biết nhiều thứ thật mà, nhạc cụ nào cũng chơi được, hơn nữa còn khá là tinh thông. Nói thật là vì em là thiên tài ạ." Tô Minh nói một câu.
Trong phút chốc, ánh mắt mọi người nhìn Tô Minh lập tức trở nên khác hẳn, đúng là cạn lời mà, trong lòng ai cũng thầm nghĩ: “Đại ca ơi, khiêm tốn chút được không, có ai tự khen mình như thế không chứ?”
Ngay cả hai thằng bạn cùng phòng của Tô Minh là Mập và Vương Đào cũng phải thay đổi ánh mắt, nhìn cậu mà thấy khó đỡ luôn. Bọn họ thầm nghĩ, thằng nhóc này ở ký túc xá chém gió thì thôi đi, đằng này lại ra trước mặt cả lớp mà còn nổ banh xác, thế này thì không ổn rồi.
Vậy mà Tô Minh vẫn tỉnh bơ, chuyện này thì có gì mà phải giấu giếm đâu, cậu nói thật mà, chẳng có gì phải ngại cả.
Đương nhiên, cứ chém gió mãi cũng không được, vẫn phải cho mọi người thấy thực lực chân chính của mình, nếu không thì chắc chắn đám người này sẽ không tin.
Có lẽ Tô Minh đã sớm hiểu ra đạo lý này, con người ta không thể cứ nói thật mãi được, vì nói thật thì chẳng ai tin đâu.
Chỉ nghe Tô Minh nói: "Hay là thế này đi, thầy tìm vài loại nhạc cụ đến đây, em sẽ biểu diễn cho mọi người xem."
Thầy phụ đạo vừa nghe vậy, mắt liền sáng lên. Đúng là không sai vào đâu được, có câu là lừa hay ngựa, cứ dắt ra đi một vòng là biết. Tô Minh có trình độ đó thật hay chỉ chém gió, cứ xem cậu ta biểu diễn là rõ ngay.
Thế là thầy phụ đạo liền nói: "Được, vậy Tô Minh em lên thể hiện tài năng cho mọi người xem đi, vừa hay thầy cũng mượn được không ít nhạc cụ về đây."
Hóa ra để tiện cho các bạn học biểu diễn hôm nay, thầy phụ đạo đã đặc biệt chạy sang bên trường mượn một số nhạc cụ trong phòng âm nhạc về.
Trừ những món cồng kềnh khó vận chuyển như đàn piano ra, các loại nhạc cụ còn lại cũng có không ít, nhưng đa số là các loại nhỏ, chủ yếu là nhạc cụ dây và khí.
Vốn dĩ mang về để các bạn học thể hiện tài năng, ai ngờ sau một hồi lâu cũng chẳng có mấy ai dùng đến, đúng là hơi khó xử thật.
Thầy phụ đạo xách một cây guitar điện ra, người chơi guitar thì rất nhiều, nhưng guitar cũng được chia thành nhiều loại. Loại guitar điện này thường có giai điệu mạnh mẽ hơn, nhưng đòi hỏi tốc độ tay phải cực nhanh.
Khi tiết tấu thay đổi, động tác tay của bạn cũng phải biến đổi không ngừng, độ khó so với guitar gỗ thông thường đúng là cao hơn một chút.
Guitar gỗ thì tương đối đơn giản, có khi bạn chỉ cần tập hai ngày là đã quen tay và đánh được vài đoạn rồi, muốn đi tán gái thì chỉ cần luyện vài ngày là gần như ổn.
Thầy phụ đạo cầm cây guitar điện này lên không phải là ngẫu nhiên, thầy cố tình làm vậy, cố tình chơi khó một chút để thử tài nghệ thật sự của Tô Minh.
Bởi vì nếu chơi guitar gỗ, cậu có gảy chậm rãi vài cái ở đó thì người khác cũng không biết trình độ của cậu rốt cuộc ra sao.
Nhưng guitar điện thì khác, về cơ bản nếu bạn không luyện tập quen tay thì có khi còn chẳng bắt được tí nhịp điệu nào.
Tô Minh liếc nhìn cây guitar điện, nhưng không đưa tay ra nhận, ngược lại còn thản nhiên nói một câu: "Đổi cái khác đi thầy, guitar đơn giản quá, em không muốn chơi lắm."
Không phải Tô Minh đang làm màu, mà cậu thật sự không muốn chơi guitar. Bởi vì trong các loại nhạc cụ, guitar thuộc dạng tương đối dễ nhập môn, nói khó nghe một chút thì là món này giờ đầy rẫy.
Thứ này Tô Minh muốn chơi thì quá dễ, nhưng lại không thể hiện được trình độ. Cậu muốn thể hiện kỹ năng siêu việt của mình, e rằng chỉ thông qua cây guitar này thì không đủ để gây chấn động cho mọi người, nên thôi vậy.
Thầy phụ đạo ngẩn cả người, không ngờ Tô Minh lại cá tính đến vậy, cái lý do này đúng là mới lạ thật, lại còn chê guitar quá đơn giản, cậu thì ngầu cỡ nào chứ?
Sau một lúc ngẩn ra, thầy phụ đạo còn cố ý nhắc nhở: "Tô Minh, đây là guitar điện, độ khó cũng ổn mà."
"Guitar điện cũng đơn giản quá, em đổi cái khác đi ạ." Tô Minh nói thẳng một câu, cậu chẳng quan tâm nó là loại guitar gì, chỉ là không muốn chơi thứ này mà thôi.
Lần này thì các bạn học khác đều cạn lời. Nếu không phải vì Tô Minh có tiếng tăm khá lớn trong trường, được mệnh danh là kẻ tàn nhẫn số một của Đại học Ninh Thành, cộng thêm việc mọi người đều biết cậu có thể có gia thế nhất định, thì có lẽ đã có người lên tiếng mỉa mai cậu rồi.
Vì nể uy danh của Tô Minh nên mọi người chỉ dám giấu trong lòng, thầm nghĩ: “Tô Minh ơi là Tô Minh, cậu ra vẻ như thế này thì mất hay quá rồi.”
Thầy phụ đạo cũng đành bó tay với Tô Minh, chỉ nghe thầy nói: "Vậy Tô Minh em tự xem muốn biểu diễn cái gì đi, tự chọn lấy một cái."
Tô Minh bước lên xem xét, rồi cầm thẳng một cây đàn violin lên. Món này trông có vẻ chuyên nghiệp đấy, hơn nữa còn có độ khó nhất định, không luyện tập vài năm thì e là chẳng kéo ra được cái gì nên hồn.
Chỉ cần chơi là có thể nhìn ra trình độ cao thấp ngay. Nếu trình độ của bạn không tốt, âm thanh kéo ra có khi lại giống như tiếng cưa gỗ, ken két cực kỳ chói tai.
Mà các bạn học vừa thấy Tô Minh cầm cây violin lên, sắc mặt cũng thay đổi, trong lòng thầm nghĩ Tô Minh định chơi thật hay giả vờ đây, pha ra vẻ này hơi bị khó đấy...
↬ Thiên Lôi Trúc . com ↫ Truyện dịch AI