Ngày hôm sau, mọi chuyện vẫn diễn ra như thường lệ. Tô Minh ngủ li bì không biết trời đất, mãi đến khi Bàn Tử gọi dậy ăn trưa thì hắn mới lồm cồm bò dậy.
Đêm qua buổi biểu diễn phải hơn chín giờ mới kết thúc, sau khi khán giả và các vị lãnh đạo ra về, Tô Minh và mọi người còn phải ở lại dọn dẹp nốt công việc cuối cùng, vô cùng vất vả, phải đến hơn mười giờ mới xong.
Vì tâm trạng đang vui, giáo viên phụ đạo đã dẫn cả đám ra ngoài ăn khuya, nói là nhất định phải khao mọi người một bữa. Ai cũng uống không ít, trong đó Tô Minh chắc chắn là người uống nhiều nhất.
Một đám người thay nhau đến mời rượu Tô Minh, chủ yếu là vì màn trình diễn của hắn thật sự quá xuất sắc. Không ít cô gái đã nhân cơ hội ăn uống tối qua để sáp lại gần hắn, khiến đám con trai khác chỉ biết vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.
Đến chính Tô Minh cũng không biết mình đã uống bao nhiêu chai, tóm lại là quất cũng hơi nhiều, ít nhất cũng phải mấy chục chai bia, pha thêm chút rượu trắng.
Dù đã có kỹ năng bị động Thùng Rượu Di Động, Tô Minh vẫn bị chuốc cho đến mức cảm thấy phiền phức vãi, đầu óc quay cuồng. Nửa đêm về đến ký túc xá lại không có nước nóng, hắn đành dội vội nước lạnh rồi leo thẳng lên giường ngủ.
Vừa ra khỏi ký túc xá, Tô Minh lại một lần nữa cảm nhận được mặt trái của việc làm người nổi tiếng. Video biểu diễn hôm qua chắc đã bị ai đó đăng lên mạng, kết quả là sau khi xem xong, ai cũng bị chấn động, thế là Tô Minh lại nổi như cồn.
Đúng là người sợ nổi danh, heo sợ béo mà. Vừa ra ngoài đã bị mọi người vây quanh, hắn phải mất một lúc lâu mới thoát ra được. Kinh khủng hơn là còn có một cô gái cầm cả đàn violin chạy tới, nhờ Tô Minh cầm tay chỉ việc.
Đến nhà ăn cũng y như vậy, khiến Tô Minh ăn mà cũng thấy phiền phức. Xung quanh luôn có không ít người vây xem, làm hắn có cảm giác mình như con khỉ đột trong vườn bách thú vậy.
Ăn cơm xong, Tô Minh vội vàng kéo hai thằng bạn cùng phòng, để hai đứa nó một trái một phải hộ tống mình chạy về ký túc xá.
Vừa về đến nơi, Tô Minh lại nằm vật ra giường, vội nói: "Thôi được rồi, tối nay gọi đồ ăn ngoài đi, hoặc là tối tao về nhà luôn chứ không ở đây nữa. Chắc phải đợi vài ngày nữa cho chuyện này lắng xuống rồi tính tiếp."
Bàn Tử nhìn Tô Minh với ánh mắt đầy oán trách, bĩu môi: "Tô Minh, mày đừng có làm màu nữa được không? Nổi tiếng không tốt à? Mày có biết bây giờ mày dễ tán gái đến mức nào không? Tao dám cá, bây giờ mày đi tán gái thì chỉ có bách phát bách trúng."
Tô Minh cười phá lên, hắn cực kỳ thích trêu tức Bàn Tử. Hắn cười rồi nói một câu: "Xin lỗi nhé, tao chỉ thích để con gái theo đuổi thôi."
"Súc sinh! Mày cút cho tao! Tao với mày hết chuyện để nói rồi." Bàn Tử bị đả kích không nhẹ, tức giận mắng Tô Minh một câu.
Mọi người đã quá quen với việc đùa giỡn như vậy nên Tô Minh nghe xong cũng chẳng để bụng.
Lúc này, Vương Đào lên tiếng: "Đúng rồi, chiều nay trường mình có một buổi tọa đàm, chúng ta đi xem thử không?"
Vương Đào đang lướt điện thoại, chắc là vừa thấy tin tức này ở đâu đó nên nói cho mọi người biết.
Bàn Tử nhìn Vương Đào như nhìn thằng dở hơi, nói thẳng: "Vương Đào, mày có bị ấm đầu không đấy? Lại còn nghĩ đến chuyện đi xem tọa đàm? Tụi mình làm bạn học lâu như vậy, tao chưa bao giờ thấy mày đi xem tọa đàm bao giờ. Mày đừng có mà ra vẻ tri thức nữa được không?"
"Lần này khác. Là một nữ cảnh sát đến nói chuyện, hình như là về giáo dục an toàn gì đó. Chiều nay chúng ta cũng chẳng có việc gì làm, hay là đi xem thử đi. Nghe nói ai đi cũng được, nếu đến sớm có khi còn chiếm được hàng đầu ấy chứ." Vương Đào nói với vẻ mặt có chút phấn khích.
Tô Minh không khỏi cạn lời nhìn Vương Đào. Hiếm khi hắn có chung suy nghĩ với Bàn Tử, cảm thấy Vương Đào đúng là có vấn đề về đầu óc thật. Một thằng con trai to xác, tự dưng lại đòi đi xem tọa đàm về an toàn.
Ở những trường đại học top đầu, các buổi tọa đàm thường rất được chào đón vì không khí học tập ở đó khá sôi nổi.
Nhưng với những buổi tọa đàm về an toàn như thế này, vì không thu nạp được kiến thức gì nhiều nên mọi người cũng không mấy hứng thú, số người tham gia đương nhiên là không đông.
Thêm nữa, hôm nay ở trường đúng là quá phiền phức, bị cả đám người vây xem khiến Tô Minh chẳng muốn ra ngoài, dứt khoát đợi đến tối rồi tính.
Thường thì nếu trong trường có hoạt động gì, cả ký túc xá sẽ đi cùng nhau. Ngay cả bạn gái chính thức của Tô Minh ở Đại học Ninh Thành là Thẩm Mộc Khả, thời gian cô ở bên hắn trong trường cũng chẳng thể nào so được với mấy thằng bạn cùng phòng.
Vì hắn không muốn đi, nên để Vương Đào đi một mình cũng không hay cho lắm. Cách tốt nhất là mau chóng khuyên Vương Đào từ bỏ ý định đó.
Tô Minh liền nói: "Vương Đào, mày thôi đi. Mấy buổi tọa đàm kiểu này chán phèo, chẳng có gì hay ho đâu. Một thằng đực rựa như mày đi nghe tọa đàm an toàn làm gì, sợ bị mấy bà cô ven đường sàm sỡ à? Tao thấy mấy bà cô thích gu của Bàn Tử hơn đấy."
Vương Đào khinh bỉ nhìn Tô Minh một cái, nói: "Tô Minh, mày ngây thơ quá rồi đấy. Tao nói đi nghe tọa đàm thì đúng là đi nghe tọa đàm à? Rõ ràng là tao đi vì nữ cảnh sát mà."
"Mày còn thích gu nữ cảnh sát nữa à?" Tô Minh không khỏi ngẩn người, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh của Lạc Tiêu Tiêu.
Lạc Tiêu Tiêu cũng là một nữ cảnh sát, chỉ có điều cấp bậc của cô bây giờ đã là Cục phó.
Vương Đào nói như thể đó là điều hiển nhiên: "Đương nhiên rồi! Nữ cảnh sát oai phong lẫm liệt, mặc bộ cảnh phục vào trông ngầu vãi, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi."
Tô Minh bó tay toàn tập, không ngờ Vương Đào lại thích kiểu này, đúng là ngoài sức tưởng tượng của hắn. Vãi chưởng, lại còn là gu bạo lực.
Hắn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Vương Đào, thầm nghĩ sau này mà vớ phải một cô bạo lực thật, bị đánh chết thì đáng đời.
Tô Minh tiếp tục khuyên: "Mày cũng rảnh thật đấy, đi xem nữ cảnh sát thì có gì hay ho? Nữ cảnh sát thì xinh được đến đâu, lỡ là một con khủng long thì sao, dọa mày chết khiếp."
"Cái này thì mày không hiểu rồi, cái tao coi trọng là khí chất của cảnh sát, ngoại hình không quan trọng." Vương Đào tự tin nói.
Tô Minh hoàn toàn chịu thua. Một mình hắn không thuyết phục nổi, phải tìm người giúp sức ngay. Thế là hắn quay sang Bàn Tử: "Bàn Tử, tư tưởng của thằng Vương Đào nguy hiểm quá, mày khuyên nó mau."
"Sao phải khuyên? Tao cũng định đi xem đây." Bàn Tử đáp.
Tô Minh mắt chữ A mồm chữ O, hỏi: "Mày vừa mới bảo tọa đàm thì có gì hay ho cơ mà?"
"Xin lỗi nhé, giờ tao đổi ý rồi. Tao cũng hứng thú với gu nữ cảnh sát."