Gã tóc mào gà và đại gia Hermes, hai người dám làm kẻ đầu tiên ăn thử, đã lần lượt thưởng thức món cơm rang trứng giá trên trời của Tô Minh, trong đó giá của gã tóc mào gà còn gấp đôi đại gia Hermes.
Kết quả là sau khi ăn xong, vẻ mặt của cả hai đều khoa trương đến không ngờ, phảng phất còn phê hơn cả lúc thăng hoa trên giường.
Đặc biệt là gã đại gia Hermes, nhìn vẻ mặt đầy hưởng thụ của gã tóc mào gà mà cũng nuốt nước miếng ừng ực, vẻ mặt thèm thuồng không thể tả.
Biểu cảm của hai người khiến những người xung quanh không thể không chú ý, cảm giác chỉ cần nhìn thôi cũng thấy sảng khoái rồi. Nhất thời, ai nấy đều tò mò tột độ, nhìn đĩa cơm rang trứng đặt trên bàn mà lòng ngứa ngáy không yên.
"Anh bạn, đừng có chìm đắm nữa, nói cho bọn tôi nghe xem rốt cuộc món cơm này vị thế nào đi." Cuối cùng cũng có người không nhịn được hỏi.
"Đừng vội..."
Thế nhưng gã tóc mào gà vẫn giữ vẻ mặt hưởng thụ, nói: "Gấp cái gì, để tôi liếm sạch cái bát này đã rồi nói sau."
"..."
"Tôi không chịu nổi nữa, tôi phải xem thử món cơm rang trứng này ngon đến mức nào, cho tôi một phần, quẹt thẻ." Lúc này, một gã đeo dây chuyền vàng khác đứng ra nói.
Sau khi gã đeo dây chuyền vàng này bước ra, lại có thêm hai người nữa cũng đứng dậy định mua cơm rang trứng của Tô Minh, mang tâm lý bỏ ít tiền ra thử xem sao, xem rốt cuộc nó ngon đến cỡ nào.
Con người đều có tâm lý đám đông, nói theo góc độ tâm lý học, có một thói quen tiêu dùng gọi là tâm lý tiêu dùng theo đám đông, đặc biệt là với người có tiền.
"Đây, cho tôi một phần, 20.000 tệ." Thế là lục tục có người bắt đầu lên tiếng.
Chứng kiến cảnh tượng náo nhiệt trước mắt, mọi người không khỏi vui mừng, không ngờ món cơm rang trứng này lại thật sự có nhiều người muốn mua đến vậy. Trong lòng ai nấy vừa kích động vừa càng thêm khâm phục Tô Minh.
Tô Minh làm màu lúc nãy quả là có bài cả. Nếu không phải anh ra vẻ như vậy, cũng sẽ chẳng có ai chịu bỏ ra nhiều tiền thế để ăn một đĩa cơm rang trứng.
Thế nhưng, tiếp đó Tô Minh lại làm một chuyện còn làm màu hơn nữa. Thấy người kéo đến ngày càng đông, Tô Minh lớn tiếng hét lên: "Đừng ồn ào, tất cả xếp hàng ngay ngắn cho tôi, cơm rang trứng số lượng có hạn."
"Hôm nay chỉ bán 100 phần, ai đến trước được trước, mời mọi người nhanh chóng xếp hàng có trật tự." Tô Minh nói.
Kết quả là câu nói này lập tức có tác dụng như chất xúc tác.
Vốn dĩ một số người còn đang do dự, vừa nghe thấy số lượng có hạn thì lập tức không bình tĩnh nổi, sợ chậm chân là hết phần, thế là vội vàng chạy tới xếp hàng ngay.
"Vãi chưởng, nhanh lên xếp hàng, không là hết mua được bây giờ."
"Này cậu kia, đừng có chen hàng chứ, có chút ý thức được không."
"Để tôi đếm xem có bao nhiêu người rồi, không biết có đến lượt mình không nữa."
Trong phút chốc, các nhân viên nhà hàng lại được một phen nhìn đến mắt tròn mắt dẹt, thầm nghĩ công lực làm màu của ông chủ này đúng là thiên hạ vô địch, thật muốn hỏi xem anh có nhận đệ tử không.
"Cậu đứng bên cạnh đếm nhé, đủ 100 phần thì nhắc tôi." Tô Minh nói với một đầu bếp trẻ, anh thật sự định giới hạn số lượng, đến 100 phần là kiên quyết không bán nữa.
Thế là tiếp theo đó, một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ đã diễn ra, rất nhiều người giàu có tranh nhau xếp hàng, tay cầm đủ loại séc và tiền mặt, chỉ chờ để mua một bát cơm rang trứng trông có vẻ bình thường trong tay Tô Minh.
Đến cả Trần Lỗi đứng bên cạnh cũng xem đến ngây người, thậm chí anh cũng không biết phải nói gì, thầm nghĩ đám người này điên hết rồi sao?
"Món cơm rang trứng này rốt cuộc làm kiểu gì mà ngon vãi chưởng vậy!?"
"Chả trách hai gã kia ăn xong lại có vẻ mặt như lên tiên, hóa ra là ngon thật."
"Tôi sai rồi, thật sự sai rồi, lúc nãy còn dám nói ai mua là đồ ngốc, giờ tôi thừa nhận mình chính là đồ ngốc."
Không ít người mua cơm đã ăn xong, đủ loại tiếng xuýt xoa khen ngợi vang lên không ngớt trong đám đông, khiến lòng những người khác càng thêm ngứa ngáy, đặc biệt là những người đang xếp hàng, chỉ ước gì có thể ăn ngay lập tức.
"Được rồi, vừa đúng 100 phần, hôm nay cơm rang trứng ngừng bán." Tô Minh lên tiếng, đồng thời đặt cái muôi múc cơm trong tay xuống.
"Cái gì? Thế mà đã hết rồi á?" Người đứng thứ 101 nhất thời ngẩn tò te, đợi gần nửa tiếng đồng hồ, kết quả đến lượt mình thì vừa hay hết bán, cũng bi thảm quá rồi đấy!
Tô Minh mỉm cười nói: "Xin lỗi, vừa bán hết 100 phần rồi."
"Cậu em, cậu không thể làm thế được, bọn tôi đâu phải không có tiền."
"Đúng đấy, đã xếp hàng lâu như vậy rồi, cậu phá lệ bán thêm một phần đi!"
"Hôm nay mà không ăn được món cơm rang trứng này, sau này tôi biết lấy gì ra ngoài chém gió nữa?"
"Tôi trả giá gấp ba, bán cho tôi một phần đi."
Nhất thời, những người xếp hàng phía sau kẻ nói ra người nói vào vây lấy Tô Minh, muốn anh phá lệ chiếu cố, bán cho họ một phần, thậm chí có người lắm tiền còn điên rồ ra giá gấp ba.
Nhưng dù vậy Tô Minh vẫn không hề lay chuyển, kiên quyết nói: "Đã nói 100 phần là 100 phần, tuyệt đối không bán thêm. Ai không ăn được chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi, lần sau các vị có thể đến sớm hơn."
Trong phút chốc, vẻ mặt thất vọng hiện rõ trên mặt rất nhiều người, ai nấy đều vỗ đùi than thở, hối hận không thôi, thầm nghĩ lúc nãy không ai ăn, mình mà qua mua thì tốt rồi.
Nhìn đám người đã ăn xong cơm rang trứng với vẻ mặt hưởng thụ, những người không mua được càng thêm mất cân bằng, liền hỏi: "Ông chủ, ngày mai mấy giờ bắt đầu bán, cũng giờ này sao?"
"Ngày mai?"
Tô Minh mở vòi nước đơn giản của bếp để rửa tay, nghe câu này thì ngẩn ra, thầm nghĩ ngày mai sao được, mình còn phải đi học nữa chứ.
Thế là Tô Minh lập tức nói: "Ngày mai không được, tôi không có thời gian."
"..."
Mọi người đã hơi quen với thái độ làm màu này của Tô Minh. Nếu là người bình thường mà dám kinh doanh kiểu này thì sớm đã lỗ sổng vó rồi, nhưng Tô Minh lại có tài nấu nướng siêu phàm, không sợ không có khách, các người thích ăn thì ăn không ăn thì thôi.
Vì vậy, mọi người đành nhịn thái độ này của anh, lại có người hỏi: "Vậy khi nào thì anh rảnh?"
Tô Minh suy nghĩ một chút, hôm nay anh đột nhiên nổi hứng rang cơm cũng chỉ là nhất thời mà thôi, chắc chắn không thể cả ngày làm việc này được, dù sao còn phải đi học.
Nhưng đã thu hút được đám người này, nếu nói sau này không làm nữa thì công sức hôm nay chẳng phải đổ sông đổ biển sao. Tô Minh cân nhắc một lát rồi nói: "Khoảng thời gian này e là đều không rảnh."
"Cơm rang trứng của nhà hàng chúng tôi là phiên bản giới hạn, gạo và trứng gà đều được tuyển chọn kỹ lưỡng, cực kỳ quý hiếm, cho nên không phải muốn làm là làm được, chắc khoảng một tháng mới làm một lần."
"Một tháng mới có một lần?" Nghe vậy, lòng của rất nhiều người đã ăn cơm rang trứng như vỡ tan.
Các nhân viên nhà hàng thì thầm bĩu môi, nghĩ bụng gạo với trứng này đều là của nhà hàng cả, sao lại biến thành cực kỳ quý hiếm được chứ.
Đối với một Tô Minh tùy hứng, mọi người cũng chẳng có cách nào, không thể xông vào đánh anh một trận được. Vì vậy lại có người hỏi: "Vậy xin hỏi tháng sau khi nào mở bán, để chúng tôi còn tới."
"Tháng sau à..."
Cái này thì Tô Minh thật sự chưa nghĩ ra, thế là anh nói: "Còn tùy tâm trạng của tôi đã."
Mọi người: "..."