Chỉ vài giây sau, con chó hoang không chỉ co giật đơn thuần nữa, nó bắt đầu co quắp liên hồi, thậm chí ngã vật ra đất.
Chẳng mấy chốc, miệng nó đã sùi bọt mép, mắt cũng bắt đầu dại đi, trắng dã không thấy cả tròng đen.
Đến kẻ ngốc cũng nhìn ra đây rõ ràng là dấu hiệu trúng độc. Xem ra cậu trai trẻ kia nói không sai, cây Linh Chi này là đồ có độc!
Tô Minh cũng hơi kinh ngạc. Dù biết thứ này có độc nhưng hắn không ngờ độc tính lại mạnh đến vậy, mới vài giây đã phát tác rồi.
Hơn nữa đừng quên, con chó kia mới chỉ ăn một mẩu tí tẹo thôi, nếu mà táp cả miếng lớn thì chắc toi mạng ngay tại chỗ rồi.
Dĩ nhiên, Tô Minh sẽ không để con chó chết ngay tại chỗ. Hắn lặng lẽ truyền một chút tinh thần lực vào người nó để giữ lại mạng sống.
Tuy nhiên, con chó vẫn rơi vào hôn mê. Đây cũng là chủ ý của Tô Minh, nếu nó tỉnh lại ngay lập tức, e là gã đạo sĩ kia lại có cớ để ăn vạ, hắn không định cho gã cơ hội đó.
"Hay thật, dám mang đồ có độc ra bán, coi bọn này dễ bắt nạt lắm à?"
"May mà có cậu em này chỉ ra, không thì ai mua phải người đó xui tận mạng."
"Đúng là đồ khốn nạn, mau báo cảnh sát đi! Loại người này phải giao cho công an xử lý mới biết sợ."
"..."
Trong chốc lát, đám đông vây lấy gã đạo sĩ, thi nhau chỉ trích. Có thể thấy mọi người vẫn còn đầy tinh thần chính nghĩa, chủ yếu là vì gặp phải chuyện này ai cũng thấy tức giận.
Gã đạo sĩ thì đơ cả người, chính gã cũng vừa mới biết thứ này có độc, khiến gã thoáng hoảng loạn, phen này có chuyện to rồi.
May là gã kịp trấn tĩnh lại, vội nói: "Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, Linh Chi của tôi sao có thể là giả được."
"Chắc chắn là thằng nhãi này vừa giở trò trên người con chó hoang đó, chắc chắn là vậy rồi."
Gã này vẫn còn cố cãi chày cãi cối, thậm chí còn định đổ tội cho Tô Minh. Lời giải thích này nghe gượng ép vãi, đương nhiên chẳng ai tin.
Tô Minh khinh thường liếc gã một cái, rồi đột nhiên chú ý tới một chi tiết: bàn tay phải của gã ta đang mơ hồ chuyển sang màu đen.
Nghĩ đến việc vừa rồi gã dùng tay đó bẻ cây Linh Chi độc, đúng là bị Tô Minh nói trúng phóc, gã này coi bộ cũng trúng độc rồi.
Có thể thấy độc tính này mạnh đến mức nào, chỉ dùng tay chạm vào thôi mà đã ra nông nỗi này.
Tô Minh nói thẳng: "Đừng có nói nhảm nữa, chính ông cũng trúng độc rồi kìa, nhìn tay mình đi."
"Chuyện... chuyện gì thế này?"
Gã đạo sĩ liếc nhìn, cả người chết lặng, không thể tin nổi đây là tay của mình, sao lại biến thành thế này được.
Tô Minh nhìn bộ dạng của gã mà bất giác thấy hơi buồn cười, rồi nói: "Lúc nãy đã bảo ông đeo găng tay vào rồi, ông lại không tin tôi."
Thứ này nếu chỉ chạm vào da thì có lẽ không sao, nhưng dịch bên trong lại chứa độc tính cực mạnh, nếu dính phải thì hậu quả khó mà lường được.
Ai ngờ gã này cứ thích đối đầu với Tô Minh, nhất quyết không tin, giờ gặp chuyện cũng là đáng đời.
Thấy gã cũng trúng độc, đám đông đang vây quanh liền tự động lùi lại, tản ra bốn phía, rõ ràng là sợ bị gã chạm phải.
Gã đạo sĩ sợ mất mật, mặt mày hoảng hốt, đâu còn tâm trí đâu mà thanh minh cho bản thân, lúc này mạng nhỏ là quan trọng nhất.
Gã lập tức ba chân bốn cẳng bỏ chạy, xem ra là vội đến bệnh viện. Vì gã đang trúng độc nên cũng chẳng ai dám xông lên cản lại.
Ngay cả cây Linh Chi mà gã coi như báu vật, cả cái hộp cũng bị vứt chỏng chơ trên đất, chẳng thèm ngó ngàng tới, xem ra lúc nãy chỉ là diễn kịch mà thôi.
Tô Minh không ra tay ngăn cản, cũng chẳng cần thiết. Dù sao gã này cũng đã bị trừng phạt rồi. Trúng phải thứ độc này, e là không dễ chữa. Kể cả giữ được mạng thì cũng phải vật vã một phen, sau này đi lừa người chắc cũng ám ảnh tâm lý luôn.
Cây Linh Chi trên đất không ai dám đụng vào, nhất là sau khi thấy gã kia chỉ bẻ một miếng đã trúng độc, ai mà dám rớ vào thứ này chứ, chẳng ai chê mình sống quá lâu cả.
Hơn nữa cũng hết chuyện vui để xem, mọi người tự nhiên tản đi, ai làm việc nấy.
Tô Minh liếc nhìn cây Linh Chi trên đất, tạm gọi là Linh Chi độc đi. Dù sao cũng không ai cần, thứ này vẫn phải xử lý, nếu không sẽ lại là một mối họa ngầm.
Ví dụ như công nhân vệ sinh không biết chuyện mà dọn dẹp, có thể sẽ mất mạng. Vì vậy, Tô Minh tiện tay thu dọn một chút, ném thẳng vào không gian hệ thống.
Dù sao với thể chất của Tô Minh thì chẳng sợ thứ này.
"Anh bạn, vừa rồi thật sự cảm ơn cậu nhiều."
Lúc này, cậu trai trẻ ban nãy bước tới nói với Tô Minh.
Có thể thấy vẻ mặt cậu ta vẫn còn kinh hãi. May mà Tô Minh kịp thời nhắc nhở, nếu không mà mua thứ này về thì hậu quả đúng là không dám tưởng tượng.
1 triệu không phải vấn đề lớn, vấn đề là cậu ta sẽ tự tay hại chết ông nội mình, đến lúc đó chắc chắn sẽ trở thành tội nhân.
Vì vậy, lúc này cậu ta nhất định phải đến cảm ơn Tô Minh. Từ tận đáy lòng, giờ phút này cậu ta vô cùng biết ơn hắn.
Tô Minh mỉm cười, thấy cậu ta biết cảm ơn mình thì cũng khá vui, bèn nói: "Không có gì, chỉ là tiện tay thôi, tôi ngứa mắt với mấy trò này."
Ai ngờ cậu trai trẻ này rõ ràng là người có giáo dục, còn khách sáo hơn Tô Minh nghĩ, cậu ta nói thẳng: "Số tài khoản của cậu là bao nhiêu, tôi gửi cậu chút tiền cảm ơn."
"Vừa hay 1 triệu định mua Linh Chi lúc nãy, tôi chuyển thẳng cho cậu, coi như là lời cảm ơn." Cậu ta nói.
Tô Minh nghe mà ngớ cả người, đúng là lần đầu thấy chuyện như vậy. Giúp một tay thôi mà được trả công hẳn 1 triệu, bộ cậu nhiều tiền lắm à?
Dù đối với Tô Minh, 1 triệu này chẳng đáng là bao, nhưng gặp phải chuyện này vẫn thấy khá mới lạ.
Ngay cả Tần Thi Âm đứng bên cạnh cũng sững sờ.
Tô Minh dĩ nhiên không nhận, hắn nói: "Không cần đâu, tôi chỉ nói vài câu thôi, cầm 1 triệu này thấy áy náy lắm."
"Không không không, cậu đã giúp tôi một việc lớn. Nếu không tôi đã mua thật rồi, đến lúc đó xảy ra chuyện gì thì đúng là nghĩ thôi đã thấy sợ, tôi nhất định phải cảm ơn cậu."
✺ Dịch AI độc quyền - Thiên Lôi Trúc . com ✺