Lão tổ của gia tộc Công Tôn tuyệt vọng đến cùng cực. Ngay khoảnh khắc bị đánh rơi xuống đất, lão đã biết mình coi như xong đời rồi.
Cách duy nhất để tự cứu chính là bỏ chạy ngay lập tức. Nếu không trốn thoát được thì cũng chẳng khác gì toi mạng, vì lão biết mình không phải là đối thủ của Tô Minh.
"Chạy đâu cho thoát?" Tô Minh bồi thêm một câu.
Sắc mặt lão tổ nhà Công Tôn trắng bệch, cảm giác tuyệt vọng bao trùm. Lão bò dậy, vội vàng van xin: "Xin cậu hãy tha cho tôi lần này, sau này toàn bộ gia tộc Công Tôn sẽ nghe theo lệnh cậu, xin làm một con chó cho cậu."
Lời này vừa thốt ra, tất cả người của gia tộc Công Tôn đều chết lặng. Vị lão tổ vốn là người mạnh nhất, có địa vị cao nhất trong mắt họ vậy mà lại nói ra những lời như thế, đây không phải là chuyện đùa đấy chứ?
Gia tộc Công Tôn đường đường là một trong mấy đại gia tộc cổ võ, lại còn là gia tộc mạnh nhất, vậy mà giờ lại đòi đi làm chó cho người khác, chẳng phải là trò cười hay sao?
Nói là nghe lệnh người ta hay làm chó cho người ta thì cũng cùng một ý nghĩa, đều là biểu đạt sự phục tùng. Chỉ có điều, hai chữ "làm chó" nghe thật khác biệt.
Cảm giác hèn mọn tột cùng, không còn chút tôn nghiêm nào. Tên nhóc này rốt cuộc là ai mà có thể khiến lão tổ Công Tôn phải cúi đầu xưng thần như vậy?
Những lời không ai có thể tin nổi đã được thốt ra từ miệng lão tổ Công Tôn, nhưng Tô Minh trông vẫn dửng dưng, thậm chí có thể nói là khinh thường.
Trong mắt Tô Minh, gia tộc Công Tôn chẳng có tác dụng gì. Bảo họ làm chó, Tô Minh còn chê phiền phức, nuôi loại chó này thì được tích sự gì.
Hơn nữa, hôm nay Tô Minh đã quyết tâm hút nguyên khí của lão, nói gì cũng vô dụng. Thời buổi này, chỉ có nâng cao thực lực của bản thân mới là chân lý.
"Đứng lên cho tôi, đừng nói nhảm nữa," Tô Minh nói thẳng.
Vừa dứt lời, Tô Minh dùng sức tóm lấy lão già. Nhìn bộ dạng của lão, dường như lão chẳng còn ý định chống cự, điều này cũng giúp Tô Minh đỡ phải ra tay thêm.
Hắn trực tiếp sử dụng đại chiêu Cự Ma. Nhưng trước đó, Tô Minh khẽ vận nguyên khí bao bọc quanh mình, tạo ra một lớp sương mờ ảo, trông như ảo ảnh trong sa mạc.
Đây chính là hiệu quả mà Tô Minh muốn. Nói thẳng ra, ở đây có quá nhiều người, hắn cũng không muốn thi triển đại chiêu Cự Ma ngay trước mặt bàn dân thiên hạ, lỡ bị ai nhìn thấy khó tránh khỏi sẽ nảy sinh nghi ngờ.
Tô Minh cũng không thể giết sạch tất cả mọi người ở đây, đó là chuyện không thể nào.
Vì vậy, hắn đã nghĩ ra chiêu này, tạo một lớp sương mờ ảo xung quanh mình. Khung cảnh vốn đã nhá nhem tối, cộng thêm lớp sương này, chắc chắn bọn họ sẽ không thể nhìn rõ.
Tiếp đó, Tô Minh không lãng phí một giây nào, lập tức ra tay hấp thụ. Đây là một hành động khá mạo hiểm, nếu có kẻ nào xông lên phá đám lúc này, Tô Minh sẽ thất bại, thậm chí còn bị phản phệ.
Tuy nhiên, Tô Minh không quá lo lắng về vấn đề này. Hắn biết rõ đám người này đã sợ vỡ mật, trong tình huống không nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra, bọn họ chắc chắn không dám manh động.
Nội tâm bọn họ nhất định sẽ rơi vào trạng thái do dự, không biết nên làm gì. Chỉ cần bọn họ chần chừ một lát là hắn đã xong việc.
Quả nhiên, mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi. Lão tổ Công Tôn bị Tô Minh dọa cho đến mức không nói nên lời, đây cũng là điều Tô Minh cố ý làm, để tránh lão la hét kêu cứu trong quá trình bị hấp thụ.
Sau khi bị hút cạn, lão tổ Công Tôn đã không còn là lão tổ Công Tôn nữa, trông lão chỉ như một ông già đã trải qua bao sương gió cuộc đời.
Tô Minh không có chút thiện cảm nào với lão, hắn ra tay dứt khoát. Lão tổ Công Tôn lập tức mất mạng, biến thành một cái xác.
Lão già này cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Trước đây nhà họ Lâm suýt chút nữa đã bị lão diệt tộc, đó là chuyện sau này, dù Tô Minh cũng không ưa gì nhà họ Lâm. Quan trọng là trước kia Tô Minh cũng từng bị lão uy hiếp, nếu không có thực lực bảo vệ, người chết chính là hắn.
Vì vậy, lúc giết lão, Tô Minh không hề nhân từ nương tay, trực tiếp ra tay đoạt mạng. Nhân vật chí cao vô thượng của gia tộc Công Tôn cứ thế trở thành quá khứ.
Người của gia tộc Công Tôn trố mắt nhìn nhau, dường như không dám tin vào những gì mình vừa thấy. Thật quá mức khoa trương, lão tổ của họ lại bị giết một cách dễ dàng như vậy, trước mặt Tô Minh, lão trông chẳng khác gì một đứa trẻ.
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều không rét mà run. Một người cảnh giới Thiên Kiếp Cảnh mà cũng có thể bị giết như vậy, tên nhóc này rốt cuộc có cảnh giới và thực lực gì?
Đến lúc này, Công Tôn Diệt Phách mới bừng tỉnh, nhận ra mình đã bị tên nhóc này cho ăn một cú lừa ngoạn mục. Cái gì mà mới đột phá Thiên Kiếp Cảnh được hai ngày chứ, toàn là nói phét! Với thực lực thế này, hắn ta rõ ràng là sâu không lường được.
Tại vô số ánh mắt sợ hãi bên trong, Tô Minh cứ như vậy đứng ở nơi đó, qua vài giây đồng hồ về sau, Tô Minh trên mặt, bắt đầu xuất hiện một tia khó chịu.
Nguyên khí trong cơ thể hắn bắt đầu cuộn trào dữ dội như uống phải rượu dởm, chúng nó ngỗ ngược và điên cuồng, chỉ chực phá tan mọi gông cùm xiềng xích.
Tô Minh hiểu rõ, nguyên khí trong cơ thể mình đã quá đủ, thậm chí đã vượt mức.
Vốn dĩ sau lần hấp thụ trước, nguyên khí trong cơ thể Tô Minh đã gần đạt đến giới hạn, chỉ cách đột phá một bước chân.
Thực tế, nếu muốn, Tô Minh cũng có thể cưỡng ép đột phá, nhưng làm vậy sẽ có chút rủi ro. Tô Minh muốn cho chắc cú nên đã không làm vậy.
Lần này lại hấp thụ một cao thủ Thiên Kiếp Cảnh tầng một, tuy chỉ là tầng một nhưng lượng nguyên khí cũng tương đối dồi dào, đối với Tô Minh mà nói, hoàn toàn đủ để đột phá.
Hơn nữa, đây không phải là tình huống nguyên khí đủ để đột phá, mà là nguyên khí đã tràn đầy đến mức bắt buộc phải đột phá, nếu không ngược lại sẽ gặp nguy hiểm.
Đây cũng là một điểm không tốt của đại chiêu Cự Ma, bạn không thể khống chế được lượng nguyên khí hấp thụ, hút bao nhiêu là có bấy nhiêu, khi quá nhiều sẽ rất khó chịu.
Tô Minh biết lần đột phá này là thế bắt buộc phải làm, mục đích của hắn cũng là vì điều này. Chỉ có điều, hắn không thích nơi này cho lắm, đây là địa bàn của người khác.
Bây giờ muốn rời đi ngay lập tức dường như cũng không kịp. Suy đi tính lại, đám người này hẳn cũng không gây ra uy hiếp gì cho mình, thế là Tô Minh quyết định sẽ đột phá ngay trước mặt mọi người.
Sau khi quyết định, Tô Minh không chút do dự, trực tiếp tìm một tảng đá lớn, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu nhắm mắt lại để đột phá cảnh giới tiếp theo...