"Hừ!"
Nghe ông nội mình đánh giá Tô Minh cao như vậy, Ô Cừu nhất thời cảm thấy có chút không phục, hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Con thừa nhận cổ thuật của hắn quả thật rất lợi hại, con không bằng hắn, nhưng nói hắn sâu không lường được thì khoa trương quá rồi."
"Trên đời này còn nhiều người lợi hại hơn hắn, chẳng lẽ ông nội cũng không trị được hắn sao?" Ô Cừu nói tiếp.
Vẻ mặt Cổ Vương thoáng chút lúng túng, ông nở một nụ cười khổ rồi mới lên tiếng: "Cừu nhi, ta không phải là đối thủ của hắn!"
"Cái gì?"
Ô Cừu kinh hãi tột độ, thậm chí bật ngay dậy khỏi giường, vẻ mặt không thể tin nổi: "Sao có thể? Ông nội sao có thể không phải là đối thủ của hắn được?"
Phải biết rằng, ông nội của hắn chính là Cổ Vương danh chấn khắp vùng Miêu Cương cơ mà. Cũng vì thế mà hắn, Ô Cừu, mới có thể ngang dọc ở Miêu Cương. Từ nhỏ đến lớn, hình tượng Cổ Vương trong lòng Ô Cừu luôn vĩ đại và bất khả chiến bại.
"Con có biết tại sao hôm nay người đó lại đồng ý qua đây giải cổ trùng cho con không?" Cổ Vương hỏi tiếp.
Với vẻ mặt còn đang sững sờ, Ô Cừu nhất thời không biết nói gì. Ban đầu, hắn còn tưởng Cổ Vương đã dùng thực lực hùng mạnh để ép buộc Tô Minh tới đây.
Thế mà Cổ Vương vừa lại nói, chính ông cũng không phải là đối thủ của Tô Minh. Vậy thì vấn đề nằm ở đâu, tại sao Tô Minh lại chịu đến giúp hắn giải cổ? Ô Cừu không tin Tô Minh là người lương thiện, không nỡ nhìn mình bị cổ trùng hành hạ đến chết.
Cổ Vương biết Ô Cừu chắc chắn không đoán ra được, chuyện này ông cũng không định giấu cháu mình, bèn nói thẳng: "Là do ta đã ký huyết khế chủ tớ với hắn, nên hắn mới đồng ý đến giúp con giải cổ."
"Huyết khế chủ tớ?!"
Lần này Ô Cừu hoàn toàn chết lặng. Ánh mắt hắn đờ đẫn mất hai giây, sau đó vội vàng kích động nói: "Ông nội, đó có phải là loại huyết khế đã thất truyền mà mấy năm trước ông từng kể với con không?"
Thấy Cổ Vương già nua gật đầu, Ô Cừu không kìm được, nói tiếp: "Ông nội, tại sao ông lại phải ký loại huyết khế đó với hắn? Như vậy chẳng phải sau này tính mạng của ông sẽ nằm trong tay hắn sao?"
"Bốp!"
Ô Cừu đang kích động bỗng tự tát mình một cái, rồi tức giận nói: "Đều tại con vô dụng, còn làm liên lụy cả ông nội."
Vừa nghĩ đến việc tính mạng của cả hai ông cháu đều bị Tô Minh nắm trong tay, sự căm hận trong lòng Ô Cừu dâng trào, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Tô Minh, sau này tao nhất định sẽ khiến mày phải hối hận."
"Làm càn!"
Cổ Vương lại quát lớn, nói thẳng: "Ta đã nói với con rồi, sau này tuyệt đối đừng đi gây sự với hắn nữa."
"Người đó không phải là người mà hai ông cháu ta có thể chọc vào đâu. Hắn không chỉ tinh thông cổ thuật mà y thuật cũng cực kỳ cao siêu, ta hoàn toàn nhìn không thấu hắn. Nếu con đi tìm hắn gây sự, chẳng khác nào tự đi tìm chết."
"Cừu nhi..."
Cổ Vương nhìn Ô Cừu một cái rồi nói tiếp: "Sau này nhất định phải buông bỏ hận thù trong lòng. Đợi vết thương lành lại thì trở về Miêu Cương chuyên tâm tu luyện, nhớ kỹ không được tìm Tô Minh gây phiền phức."
"Hơn nữa, hiện tại hắn là chủ nhân của ta, con đối đầu với hắn cũng đồng nghĩa với việc đối đầu với ta." Cổ Vương sợ nhất là tình huống Tô Minh bắt hai ông cháu họ tự giết lẫn nhau.
Lúc này, sự oán hận trong mắt Ô Cừu đã tan đi không ít. Hắn đột nhiên hiểu ra, một khi đã ký huyết khế chủ tớ, tính mạng của ông nội sẽ không còn do chính ông kiểm soát nữa.
Nếu sau này hắn muốn hại Tô Minh, thì cũng tương đương với việc hại chính ông nội mình. Sau khi nghĩ thông suốt mối quan hệ lợi hại bên trong, Ô Cừu đành phải gật đầu, trong lòng không dám có ý nghĩ gì khác về Tô Minh nữa.
*
Bên này, Tô Minh vừa ra khỏi công trường đã cạn lời phát hiện ra, nơi này vắng tanh, đừng nói là bắt xe, đến một bóng người cũng chẳng có.
Cái nơi khỉ ho cò gáy này, có dùng app gọi xe chắc cũng chẳng có tài xế nào chịu đến đây. Hết cách, Tô Minh đành phải chạy bộ một đoạn, đến nơi có xe cộ qua lại rồi mới bắt xe đến chỗ Tần Thi Âm.
"Tiểu Na, xem thử giờ có bao nhiêu điểm rồi."
Sau khi giải quyết xong mọi việc, Tô Minh về đến nhà liền gọi Tiểu Na ra.
Lần này Tô Minh không hỏi nhiệm vụ có hoàn thành hay không, bởi vì yêu cầu nhiệm vụ chỉ là ký kết huyết khế chủ tớ với Cổ Vương, khỏi phải nói chắc chắn là đã hoàn thành.
Quả nhiên, sau khi Tiểu Na xuất hiện liền nói: "Chúc mừng ký chủ, hoàn thành nhiệm vụ bốn sao [Ký kết huyết khế], nhận được 40 điểm thưởng."
"Cộng thêm 20 điểm dư của ký chủ từ trước, vậy hiện tại ký chủ còn lại 60 điểm," Tiểu Na nói tiếp.
"60 điểm à."
Tô Minh nghe xong thì vui hẳn lên, con số này quá đẹp, vừa đủ 60 điểm cho một lần rút thưởng. Vì vậy, Tô Minh liền mở miệng: "Tiểu Na, không kịp giải thích nữa, mau lên xe."
"Lên xe? Lên xe gì?"
"Khụ khụ..."
Tô Minh lúng túng ho khan hai tiếng, sau đó nói: "Nói nhầm, lâu rồi chưa rút thưởng, chúng ta rút thưởng cho vui nào."
"Rút thưởng thì rút thưởng, nói gì mà lái xe!"
Tô Minh thậm chí có thể cảm nhận được Tiểu Na, với trí tuệ nhân tạo vô cùng nhân tính hóa, đang lườm mình. Tiểu Na nói tiếp: "Xin hỏi ký chủ có xác nhận rút thưởng không?"
"Xác nhận rút thưởng!"
Giao diện rút thưởng vẫn không có gì thay đổi. Tô Minh nhấn nút "Xác nhận", sau khi 60 điểm bị trừ đi, trước mặt hắn liền xuất hiện một vòng quay chuyển động cực nhanh, trông vô cùng ngầu.
Cảnh này Tô Minh đã xem qua rất nhiều lần, nhưng không thể không thừa nhận rằng, mỗi lần nhìn thấy, hắn đều không có cảm giác nhàm chán, ngược lại lần nào cũng thấy mới mẻ.
"Vô Hình Chi Nhận, Tối Vi Trí Mệnh!"
Đúng lúc này, vòng quay từ từ dừng lại, một giọng nói khàn khàn, lạnh lùng cô độc truyền vào tai Tô Minh.
"Vô Hình Chi Nhận?"
Tô Minh nghe câu này xong thì giật cả mình. Câu này nghe quen quá, chẳng lẽ mình lại rút trúng vị tướng tủ của bọn trẻ trâu trong truyền thuyết... Zed?
Quả nhiên, Tô Minh ngẩng đầu nhìn lên màn hình lớn, liền thấy một Ninja cực ngầu tay cầm song kiếm, dĩ nhiên đó chính là ông trùm của những pha outplay đỉnh cao trong game – Zed.
"Chúc mừng ký chủ, rút trúng kỹ năng Q [Phi Tiêu Sắc Lẻm] của Chúa Tể Bóng Tối," giọng nói của hệ thống lập tức vang lên.
"Kỹ năng Q à?"
Nói về kỹ năng này, Tô Minh vẫn còn chút ấn tượng. Trước đây xem video, hắn khá là nghiện vị tướng Zed này, thế là cũng vào chơi thử vài trận.
Vì vậy, hắn khá rõ kỹ năng Q này là phóng phi tiêu. Giai đoạn đầu game đi đường khi bị đè ép, chủ yếu dựa vào kỹ năng này để farm lính từ xa.
"Không biết kỹ năng này trong thực tế có tác dụng gì nhỉ."
Lòng Tô Minh tràn đầy mong đợi, hắn lập tức nói: "Cho ta xem giới thiệu kỹ năng này."