Lão già gầy gò có ấn tượng vô cùng sâu sắc với chiêu này của Tô Minh. Dù không phải lần đầu tiên chứng kiến, lão vẫn không khỏi biến sắc. Năng lực kiểu này đã vượt xa tầm hiểu biết của lão rồi.
Trong khi đó, Tống Cát Cát lại chẳng biết Tô Minh giở trò mèo gì, hắn còn tưởng vệ sĩ của mình mắc sai lầm.
"Thứ vô dụng!"
Tống Cát Cát định thần lại, bực bội liếc nhìn tên vệ sĩ áo đen bị thương nặng rồi ra lệnh: "Lên cho tao! Giết chết hai thằng trời đánh này đi."
Trước đây Tô Minh cũng từng đối mặt với kẻ có súng, và lần nào cũng được hóa giải bằng kỹ năng W của Fiora.
Kỹ năng của Fiora cực kỳ hữu dụng khi đối phó với những thứ có lực sát thương mạnh như đạn, lại còn có hiệu ứng phản đòn nữa chứ, pro vãi!
Nhưng lần này Tống Cát Cát lại khác. Với thân phận chủ nhà họ Tống hiển hách của hắn, lực lượng bảo vệ vô cùng hùng hậu, trong đám vệ sĩ đương nhiên không chỉ có một khẩu súng lục.
Lúc này, mấy tên vệ sĩ áo đen khác mặt mày sa sầm, thò tay vào trong áo, rõ ràng là định rút thứ gì đó ra.
Tô Minh bắt đầu lo sốt vó, vì hắn biết mình không còn kỹ năng của Fiora nữa. Skill này là độc nhất, sau khi dùng sẽ rơi vào trạng thái hồi chiêu rất lâu.
Điều này cũng có nghĩa là Tô Minh không còn cách nào chống lại đám vệ sĩ áo đen này. Một phát súng bắn tới, e rằng dù hắn có bật cả chiêu cuối của Malphite cũng không đỡ nổi, đá làm sao cản được đạn.
"Vút..."
Tô Minh hiểu rõ đạo lý "bắt giặc phải bắt vua trước", hắn lập tức kích hoạt kỹ năng Q của Zed, tức thì có được năng lực sử dụng ám khí. Hắn móc một đồng xu từ trong túi ra, búng thẳng về phía tên vệ sĩ áo đen đầu tiên đang rút súng.
Trong khoảnh khắc, đồng xu như biến thành Lưỡi Dao Vô Hình, bay thẳng vào cổ tay phải của tên vệ sĩ. Gã còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã cảm thấy một cơn đau nhói buốt từ cổ tay truyền đến.
"Cạch..."
Chỉ nghe vệ sĩ hét thảm một tiếng, khẩu súng lục đen ngòm trong tay liền rơi xuống đất. Cùng lúc đó, gã gập người về phía trước, ôm lấy cổ tay đau đớn, trông như một con tôm luộc.
Tô Minh đã nương tay rồi. Hiệu quả của kỹ năng Q Zed thực sự quá bá đạo. Hệ thống từng giải thích rằng kỹ năng này có thể biến Tô Minh thành cao thủ ám khí, đến mức lá rụng tơ bay cũng có thể gây sát thương.
Huống chi thứ Tô Minh vừa ném ra là một đồng xu vốn đã cứng. Nếu hắn không nương tay, e rằng cánh tay phải của tên vệ sĩ này đã phế rồi.
"Cái này..."
Đây đã là tên vệ sĩ thứ hai kêu la thảm thiết. Diễn biến trên sân khiến người ta kinh hãi tột độ, chủ yếu là vì chẳng ai thấy rõ chuyện gì đã xảy ra mà tên vệ sĩ đã ré lên như vậy.
Mãi cho đến khi một đồng xu tròn vo rơi xuống đất, mọi người mới bừng tỉnh, nhận ra rằng vừa rồi Tô Minh đã dùng một đồng xu để hạ gục tên vệ sĩ áo đen.
Trình Nhược Phong đang bị thương cũng phải nheo mắt lại. Dùng một đồng xu mà có thể gây ra thương tích như vậy, không chỉ đơn giản là sức mạnh thuần túy là làm được.
"Cẩn thận, tên đó biết dùng ám khí!"
Không biết ai đó đã hét lên một tiếng. Ngay lập tức, ánh mắt mọi người nhìn về phía Tô Minh trở nên khác thường. Tống Cát Cát thì nhanh như chớp lủi ra sau lưng một tên vệ sĩ, sợ bị Tô Minh dùng đồng xu ám toán.
"Rắc..."
Đám vệ sĩ của Tống Cát Cát đều được huấn luyện bài bản. Dù có chút sững sờ nhưng họ không hề bị Tô Minh dọa sợ. Tất cả đồng loạt lên đạn, ngay lập tức, vài họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Tô Minh.
Tình hình vô cùng bất lợi, trong lòng Tô Minh cũng bắt đầu nóng như lửa đốt. Thậm chí có thể nói, hắn chưa bao giờ căng thẳng đến thế.
Vừa rồi, Tô Minh đã dùng kỹ năng Q của Zed để xử lý thêm một tên vệ sĩ.
Kỹ năng Q của Zed khác với kỹ năng của Fiora, trong thực tế nó là một kỹ năng có thể sử dụng liên tục.
Nói cách khác, Tô Minh hoàn toàn có thể dùng ám khí để giải quyết hết đám vệ sĩ áo đen xung quanh. Nhưng vấn đề lớn nhất là, Tô Minh đã hết ám khí trong tay.
Lá rụng tơ bay có thể đả thương người, câu này nghe thì oách thật, nhưng với điều kiện là trong tay phải có cái gì đó để ném chứ.
Tô Minh chỉ mang theo đúng một đồng xu, và nó đã được dùng rồi. Bây giờ trong tay hắn chẳng còn gì cả. Tức là có bản lĩnh điều khiển ám khí nhưng lại không có ám khí, tình huống này đúng là khó đỡ.
Tô Minh cảm nhận được hơi thở của tử thần, lần đầu tiên hắn cảm thấy mình gần cái chết đến vậy. Hôm nay nếu xử lý không tốt, cả hắn và Trình Nhược Phong đều sẽ bỏ mạng tại đây.
"Haiz..."
Trong lúc căng thẳng tột độ, Tô Minh lại thở dài một hơi. Không ngờ cuối cùng mình lại phải chết chung với một thằng đàn ông, đúng là cay thật sự.
"Tất cả dừng tay!"
Ngay lúc Tô Minh không biết phải làm sao, lão già gầy gò đứng cách Tống Cát Cát không xa bỗng lên tiếng.
Nghe thấy giọng nói này, Tô Minh lập tức biết là ai, sắc mặt không khỏi thay đổi. Trong số tất cả những kẻ địch hắn từng gặp, không nghi ngờ gì nữa, lão già võ cổ truyền này là kẻ khó nhằn nhất.
Lần trước nếu không phải kỹ năng W của Fiora dọa được lão, có lẽ Tô Minh đã toi đời rồi.
Lão già gầy gò bước đi có vẻ chậm chạp, lão từ từ tiến đến trước mặt Tống Cát Cát, dùng đôi mắt đục ngầu nhìn Tô Minh rồi nói tiếp: "Bảo chúng nó lui đi, tên này không phải là người mà chúng nó đối phó nổi đâu."
Lão già gầy gò biết rõ thực lực kinh khủng của Tô Minh. Thấy hắn không tốn chút sức lực nào đã giải quyết được hai tên vệ sĩ, lão liền nhận ra rằng cả đám vệ sĩ này gộp lại cũng chưa chắc là đối thủ của Tô Minh, cùng lắm chỉ là lên nộp mạng mà thôi.
Nhưng lão đâu biết rằng, thực tế thì lúc này Tô Minh đã đến bước đường cùng, lão già gầy gò này chẳng khác nào đã cứu hắn một mạng.
Sắc mặt Tống Cát Cát không có gì thay đổi lớn, bởi vì hắn vô cùng tin tưởng lão già gầy gò. Hắn thậm chí không chút do dự, lập tức ra lệnh: "Tất cả lui ra, để đại sư ra tay."
Đám vệ sĩ áo đen cũng biết địa vị của lão già gầy gò ở Tống gia, lại thêm lệnh của Tống Cát Cát, nên họ liền thu súng lại và lui xuống.
Tô Minh hơi sững sờ, thầm nghĩ chuyện quái gì đang xảy ra vậy. Vốn đã tuyệt vọng rồi, ai ngờ lão già này lại cho mình một tia hy vọng.
"Đến đây..."
Chỉ thấy lão già gầy gò tiến thêm hai bước về phía trước, trong mắt đột nhiên lóe lên tinh quang. Lão nhìn chằm chằm Tô Minh, tuyên bố: "Đối thủ của ngươi là ta."