Trong khoảnh khắc đó, Trường Mao đúng là bó tay thật. Vừa nãy lúc đứng ngoài cửa, hắn còn đang thắc mắc không biết Tô Minh tìm được Trình Nhược Phong từ xó xỉnh nào về, trong đầu còn hiện lên vô số cảnh tượng giang hồ hiểm ác.
Ai ngờ Tô Minh lại phán một câu xanh rờn rằng Trình Nhược Phong đi "vui vẻ" thật. Vãi chưởng, sao khác hẳn với mình nghĩ vậy?
Hắn ngớ người, không nói nên lời, một lúc sau mới hỏi tiếp: "Tại sao đi 'vui vẻ' mà lại bị thương?"
Là một tay anh chị lăn lộn ngoài xã hội, suốt ngày trà trộn với đám người không đứng đắn, sao Trường Mao có thể chưa từng đi "vui vẻ" bao giờ. Nhưng mà cái chuyện "vui vẻ" này không phải nên rất sung sướng sao?
Đi "vui vẻ" mà cũng bị thương được à? Hơn nữa nhìn bộ dạng yếu ớt vừa rồi của Trình Nhược Phong, vết thương còn không nhẹ, đây là... bị vắt kiệt sức à?
Tô Minh nén cơn buồn cười, không ngờ Trường Mao lại tin thật, bèn tiếp tục chém gió: "Lúc trước không phải tôi đã nói với anh là cậu ta không có tiền sao, 'vui vẻ' xong không có tiền trả, thế là bị người ta đánh cho một trận."
"Nếu không phải tôi kịp thời chạy đến thì chắc còn bị đánh cho tơi tả hơn nữa." Tô Minh nghiêm túc nói bậy.
Kết quả là Trường Mao tin sái cổ, mặt lộ vẻ vô cùng nể phục, không kìm được giơ ngón tay cái lên, đầy khâm phục nói: "Ngầu vãi, anh em Trình Nhược Phong đúng là đỉnh của chóp."
"Trước đây tôi chỉ nghe nói có kẻ to gan dám ăn quỵt, chứ chưa bao giờ nghe có người dám chơi gái quỵt. Hôm nay tôi, Trường Mao, thực sự bái phục."
Tô Minh: "..."
————————————
Mấy ngày nay Tô Minh vô cùng kín tiếng, bởi vì hắn cũng bị thương. Tuy vết thương không quá nghiêm trọng nhưng ít nhiều cũng có chút ảnh hưởng.
Điều đắng lòng hơn nữa là, đừng nhìn kỹ năng nhũ mẫu của Tô Minh thần kỳ đến thế, có thể dễ dàng xử lý vô số bệnh tật phức tạp trên đời, nhưng thầy thuốc không tự chữa bệnh cho mình được, kỹ năng này của Tô Minh không thể sử dụng cho bản thân.
Tô Minh cảm thấy đây là một khuyết điểm rõ ràng của kỹ năng nhũ mẫu, cho nên hắn chỉ có thể tự mình từ từ hồi phục. Mấy ngày nay Tô Minh cũng vô cùng cẩn thận, sợ người của nhà họ Tống tìm đến cửa.
May mà chuyện Tô Minh lo lắng đã không xảy ra, mấy ngày trôi qua tương đối yên ổn, cơ thể hắn cũng đã hồi phục gần như hoàn toàn. Thoáng cái đã đến Chủ nhật.
Trường trung học Ninh Thành được xem là một ngôi trường khá nhân văn, ít nhất vẫn cho học sinh cấp ba nghỉ ngày Chủ nhật.
Khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, Tô Minh đương nhiên muốn ngủ một giấc cho đã.
Hắn ngủ gần như cả buổi sáng, trưa dậy tự nấu chút đồ ăn. Buổi chiều buồn chán, Tô Minh rủ Giang Tiểu Quân ra quán net chơi game.
Hai người đều không phải kiểu mọt sách, huống chi Tô Minh bây giờ chẳng có chút áp lực học hành nào, thế là cả hai hẹn nhau ra quán net cày game.
"Reng reng reng..."
Sau khi cùng Giang Tiểu Quân cày liền tù tì hai ván, ván thứ ba vừa bắt đầu chưa được bao lâu, chiếc điện thoại cùi bắp của Tô Minh đặt cạnh màn hình máy tính bỗng vang lên.
Nhìn thấy là Thẩm Mộc Khả gọi tới, lúc này Tô Minh và Giang Tiểu Quân đang đi chung đường dưới, thế là hắn liền tháo tai nghe ra, nói: "Cậu cứ chơi tiếp đi, Thẩm Mộc Khả gọi điện thoại tới."
"Alo, sao thế?" Tô Minh bắt máy rồi hỏi.
"Tô Minh, cậu đang ở đâu? Nhà tớ xảy ra chuyện rồi." Giọng nói dồn dập xen lẫn tiếng nức nở của Thẩm Mộc Khả truyền đến.
"Xảy ra chuyện gì?"
Nghe vậy, Tô Minh lập tức ngồi không yên, vội hỏi: "Có phải ba cậu lại về tìm hai mẹ con gây sự không?"
"Không phải, là mẹ tớ bị đánh." Lúc Thẩm Mộc Khả nói chuyện, đầu dây bên kia còn vọng lại những âm thanh hỗn loạn.
Tô Minh có thể đoán được, lúc này trong nhà Thẩm Mộc Khả chắc hẳn có không ít người, có lẽ sự việc khá nghiêm trọng.
"Được, cậu chờ tớ, tớ qua ngay đây!"
Tô Minh thậm chí không kịp hỏi Thẩm Mộc Khả rốt cuộc là tình hình thế nào, nói qua điện thoại rất lãng phí thời gian, hắn phải nhanh chóng đến đó.
"Tiểu Quân, nhà Thẩm Mộc Khả xảy ra chuyện rồi, tớ phải qua đó gấp, ván này cậu tự đánh nhé." Tô Minh lập tức đứng dậy nói.
Nếu là bình thường, đang chơi game mà có người đột ngột bỏ ngang chắc chắn sẽ bị chửi, nhưng Giang Tiểu Quân nghe nói nhà Thẩm Mộc Khả xảy ra chuyện, cũng hiểu rằng sự việc có lẽ rất nghiêm trọng, liền nhanh chóng nói: "Cậu đi nhanh đi, việc chính quan trọng hơn."
"Cậu em, đi xe không?"
Tô Minh lao ra khỏi quán net như một cơn gió, đang định bắt taxi thì đột nhiên một chiếc taxi màu xanh lam thắng gấp ngay trước mặt hắn.
Tô Minh ngẩng đầu lên, phát hiện ra đúng là vị tài xế mình từng gặp trước đây. Bác tài này có ấn tượng vô cùng sâu sắc với Tô Minh, người có thể drift xe cực ngầu, nên đã nhận ra hắn từ xa.
Đối với Tô Minh mà nói, bác tài này xuất hiện đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Hắn gần như không do dự mà mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ, đọc địa chỉ nhà Thẩm Mộc Khả cho bác tài rồi nói: "Bác tài, phiền bác chạy nhanh một chút."
"Được rồi, cậu ngồi cho vững."
Bác tài thấy Tô Minh có vẻ rất gấp, liền nhấn mạnh chân ga, chiếc xe vọt đi, tốc độ cực nhanh.
Xuống xe, Tô Minh ném thẳng một tờ một trăm nghìn cho bác tài, bảo không cần thối. Không phải hắn ra vẻ đại gia gì, mà là hắn cảm thấy lúc này đến việc chờ tiền thối cũng vô cùng lãng phí thời gian.
Tô Minh bước vào khu chung cư kiểu cũ nơi nhà Thẩm Mộc Khả ở, thấy có mấy chiếc máy xúc và các loại công cụ khác, đồng thời có không ít người đang tụ tập ở đây.
Nhìn cảnh tượng này, Tô Minh có thể đoán được, chắc là khu dân cư này sắp bị giải tỏa.
Đi lên tầng nhà Thẩm Mộc Khả, điều khiến Tô Minh khá bất ngờ là, nhà cô lại không giống như hắn tưởng tượng, không có nhiều người, chỉ có Thẩm Mộc Khả và mẹ cô là bà Lưu Quế Lan.
"Dì sao rồi ạ?" Tô Minh vừa vào nhà đã hỏi ngay.
"Tô Minh đến rồi à, dì không sao, vừa rồi bị bọn họ đánh vào đầu một cái." Lưu Quế Lan nói.
Tô Minh lại gần xem, phát hiện đầu bà Lưu Quế Lan quả nhiên bị đánh chảy máu, trên sàn nhà có không ít vết máu, một phần tóc của bà cũng bị máu làm cho bết lại.
Thẩm Mộc Khả rõ ràng đã sợ đến luống cuống, lúc này đang cầm một bịch khăn giấy giúp Lưu Quế Lan cầm máu.
Tô Minh hỏi: "Trong nhà có cồn sát trùng, băng gạc các thứ không ạ?"
Vết thương của bà Lưu Quế Lan chỉ là vết thương ngoài da, băng bó một chút là được, Tô Minh không cần phải dùng đến kỹ năng nhũ mẫu.
Thẩm Mộc Khả lúc này mới hoàn hồn, vội vàng tìm hộp thuốc của gia đình. Tô Minh lấy băng gạc và cồn sát trùng ra, giúp bà Lưu Quế Lan băng bó vết thương trên đầu.
"Bọn chúng đâu rồi?"
Sau khi xử lý xong vết thương, Tô Minh hỏi với giọng không mấy thiện cảm. Ngay cả một phụ nữ trung niên cũng ra tay đánh được, chuyện này chắc chắn không thể bỏ qua như vậy.