"Ồ?"
Ông cụ Tần nghe Tô Minh nói xong thì lập tức hứng thú, lên tiếng: "Cậu nói thử xem nào."
"Quản gia ra tay với ông rõ ràng không phải ý của ông ta, chắc chắn là có kẻ đứng sau giật dây." Tô Minh nói: "Cho nên cháu thấy ông cụ Tần nên tương kế tựu kế, tóm gọn kẻ chủ mưu đứng sau, sau đó nhân cơ hội ổn định lại cục diện hiện tại của nhà họ Tần."
Thực ra Tô Minh còn một câu chưa nói, đó là đến lúc đó có thể để Tần Thi Âm trở lại nhà họ Tần, xử lý từng kẻ đã nhắm vào cô năm xưa.
Ông cụ Tần lộ vẻ đăm chiêu, sau đó nói: "Ý cậu là bảo ta cố tình giả bệnh?"
"Chính xác!"
Tô Minh gật đầu, nói: "Lát nữa ra ngoài, chúng ta có thể tuyên bố với bên ngoài là tôi bất lực trước bệnh tình của ông, không chữa khỏi được."
"Trong khoảng thời gian tiếp theo, ông cứ phối hợp một chút, cứ giả vờ hấp hối, trông như sắp ngủm đến nơi. Cháu đoán là bọn người đứng sau sẽ sớm không nhịn được đâu." Tô Minh nói.
Ông cụ Tần nghe xong liền gật đầu, rõ ràng là ý tưởng này của Tô Minh rất hợp ý ông. Trước đây ông thật sự chưa từng nghĩ đến, thoáng chốc ánh mắt nhìn Tô Minh đã mang theo vài phần tán thưởng.
"Ông cụ, diễn xuất của ông không thành vấn đề chứ ạ? Đừng để lúc đó bị người khác nhìn thấu, đặc biệt là lão quản gia kia, ngày nào cũng kè kè bên cạnh ông." Tô Minh lúc này có chút lo lắng về khả năng diễn xuất của ông cụ Tần.
Lỡ như ông cụ Tần là người thẳng tính, không biết diễn thì toang, đây cũng là yếu tố không chắc chắn quan trọng nhất trong toàn bộ kế hoạch của Tô Minh.
"A..."
Tô Minh còn chưa nói dứt lời, chỉ thấy vẻ mặt ông cụ Tần đột ngột thay đổi, tay ôm lấy ngực, cả khuôn mặt nhăn nhó lại, hơi thở cũng trở nên dồn dập trong nháy mắt.
Sự thay đổi đột ngột này làm Tô Minh giật cả mình. Cậu lập tức đứng dậy, bước nhanh về phía trước, lao đến bên giường ông cụ Tần và hỏi: "Ông cụ, ông sao thế? Trong ngực khó chịu ạ?"
"Sao nào, diễn kỹ của ta cũng được đấy chứ!?"
Ai ngờ Tô Minh còn chưa nói xong, vẻ mặt của ông cụ Tần đã lập tức trở lại bình thường, rồi bình thản hỏi.
Tô Minh: "..."
Cứ tưởng ông cụ Tần là nhân vật thẳng thắn thế nào, ai ngờ ông lão này càng già càng cáo, độ mặt dày vượt xa sức tưởng tượng của Tô Minh.
Tô Minh giơ ngón tay cái lên với ông cụ Tần, không nói thêm lời nào. Nhưng như vậy cậu cũng yên tâm rồi, với diễn xuất này của ông cụ Tần thì chắc chắn không thành vấn đề.
"Được rồi, kế hoạch này tạm thời đừng nói cho hai chị em Thi Âm biết." Vẻ mặt ông cụ Tần lúc này có chút nghiêm túc, nói với Tô Minh: "Chuyện này chỉ trời biết đất biết, cậu biết ta biết."
Tô Minh gật đầu, hiểu ý của ông cụ Tần. Chuyện thế này càng nhiều người biết thì càng thêm một phần rủi ro, hơn nữa với tính cách của Tần Tiểu Khả, không chừng ngày nào đó lỡ miệng nói ra mất.
"Vậy kế hoạch cứ tạm thời quyết định như vậy, cháu ra ngoài đây." Tô Minh nói với ông cụ Tần.
Ai ngờ đúng lúc Tô Minh chuẩn bị đi, ông cụ Tần lại lên tiếng: "Chờ một chút, cậu ngồi xuống đã."
"Có chuyện gì ạ?" Tô Minh kỳ quái liếc nhìn ông cụ Tần, thầm nghĩ còn có thể có chuyện gì nữa.
Sau khi Tô Minh ngồi xuống lại, ông cụ Tần mới hỏi: "Cậu với cháu gái ta tiến triển đến đâu rồi?"
"Hả?"
Tô Minh ngẩn cả người, không ngờ ông lão này lại hóng hớt đến vậy, hỏi mình cả vấn đề này.
"Hả cái gì mà hả? Cậu tưởng lúc nãy ở dưới lầu ta không nghe thấy gì à, đừng có giả nai với ta." Ông cụ Tần lập tức tức giận trừng mắt nhìn Tô Minh. Lúc nãy ở dưới lầu ông cũng nghe Tần Tiểu Khả gọi Tô Minh là "anh rể" rồi, còn tưởng Tô Minh đang giả vờ với mình.
Ai ngờ Tô Minh lại nói: "Không không không, ông cụ hiểu lầm cháu rồi."
"Ý của cháu là..." Trên mặt Tô Minh lộ ra một nụ cười xấu xa khó nhận ra, rồi nói tiếp: "Ông đang hỏi là cô cháu gái nào ạ?"
"Cháu gái nào?"
Ông cụ Tần nghe câu này xong lập tức trợn tròn mắt, sau đó ho sặc sụa mấy tiếng, suýt chút nữa bị Tô Minh làm cho tức hộc máu.
Đợi đến khi ông cụ Tần hoàn hồn, ông lập tức trợn mắt chỉ vào Tô Minh với vẻ mặt bi phẫn: "Cầm thú, cậu đúng là đồ cầm thú!"
Tô Minh: "..."
------------
"Sao rồi anh rể?"
Vừa ra khỏi phòng ông cụ Tần, Tần Tiểu Khả đã lập tức chạy tới hỏi. Tần Thi Âm lúc này cũng vô cùng căng thẳng nhìn Tô Minh, mong chờ cậu có thể gật đầu.
Ai ngờ Tô Minh lại lắc đầu, sau đó nói với vẻ mặt tiếc nuối: "Xin lỗi, anh đã cố hết sức rồi, nhưng tình hình của ông cụ quá nghiêm trọng, anh bất lực."
"Cái gì?"
Hai chị em Tần Thi Âm và Tần Tiểu Khả lập tức sững sờ, mặt mày lộ rõ vẻ không thể tin nổi. Trước khi Tô Minh vào, cả hai đều rất tin tưởng vào cậu.
Dù sao thì sự thần kỳ trên người Tô Minh cả hai đều đã chứng kiến không chỉ một lần, cứ ngỡ lần này Tô Minh vẫn có thể tạo ra kỳ tích, hoàn thành chuyện không thể, ai ngờ cậu cũng đành bó tay.
Nhìn vẻ mặt đau khổ và thất vọng của Tần Thi Âm và Tần Tiểu Khả, thực ra trong lòng Tô Minh cũng có chút khó chịu, cậu không muốn làm hai người họ thất vọng vì bất cứ chuyện gì.
Nhưng lần này không còn cách nào khác, vì kế hoạch với ông cụ Tần, Tô Minh đành phải tạm thời nhẫn nhịn, lừa gạt hai người họ.
Mà lão quản gia thì không nói một lời, trông có vẻ vội vã quay trở lại phòng của ông cụ Tần.
Tô Minh giả vờ như không thấy gì, với diễn xuất của ông cụ Tần thì đối phó với lão quản gia kia không thành vấn đề. Hơn nữa, theo phán đoán của Tô Minh về tình trạng cơ thể của ông cụ, lão quản gia gần đây hẳn đã ngừng hạ độc, vì lượng độc trong cơ thể đã tích lũy đủ rồi.
"Sao nào, không chữa được à?"
"Nhìn vẻ mặt của họ là biết ngay, vừa nãy còn ở đây khoác lác, nói gì mà thần y."
Vừa xuống lầu, đám người nhà họ Tần đã lập tức xông tới, đồng loạt chĩa mũi dùi vào ba người Tô Minh.
"Tôi không chữa khỏi bệnh mà các người vui thế à? Có phải mong ông cụ Tần chết sớm không?" Tô Minh lúc này mỉm cười nói.
Trong nháy mắt, không ai dám hó hé gì nữa. Một câu nói của Tô Minh đã gài bẫy tất cả mọi người, cho dù trong lòng họ thật sự có ý nghĩ đó, cũng không thể nào trực tiếp nói ra được.
"Chúng ta đi thôi."
Tô Minh quay đầu nói với Tần Thi Âm và Tần Tiểu Khả. Lúc rời đi, khóe miệng cậu nhếch lên một nụ cười. Cứ để đám người kia đắc ý một lúc đi, đợi lần sau quay lại, nhất định phải vả mặt từng đứa một.