Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 33: CHƯƠNG 33: TỚI ĐÁNH TAO NÀY!

Tô Minh thấy Trường Mao đột nhiên xuất hiện thì không hiểu mô tê gì, thầm nghĩ, thằng này bị bệnh à? Tự dưng chạy tới gây sự với mình.

Tô Minh liền cẩn thận lục lại trí nhớ, tên côn đồ mà mình đụng độ gần đây hình như chỉ có thằng du côn bắt nạt ông lão tội nghiệp sáng hôm đó thôi.

Tô Minh có thể khẳng định mình chưa từng chọc vào đám của Trường Mao, lẽ nào thằng du côn bị ông lão đáng thương kia úp cả cái bánh rán vào mặt có quan hệ với gã Trường Mao này, nên hôm nay tìm đến báo thù?

Nhưng trông cũng không giống lắm. Thứ nhất, hôm nay Tô Minh chẳng hề thấy mặt thằng du côn kia. Thứ hai, nói cho cùng thì cũng chỉ là gặp mặt một lần sáng hôm đó, thằng du côn không thể nào điều tra ra tên mình là gì, học trường nào được.

Nói về gã Trường Mao này thì cũng có chút số má. Tên thật của gã là gì Tô Minh không biết, hơn nữa tóc gã cũng chẳng dài, không hiểu sao lại có cái biệt danh Trường Mao, lại còn làm mưa làm gió bao nhiêu năm.

Nghe nói Trường Mao trước đây cũng học ở trường Trung học Ninh Thành, nhưng vì thành tích kém lại không chịu nghe lời, gã đã gây gổ với một giáo viên trong trường, cuối cùng bị nhà trường đuổi học.

Điều kiện gia đình của Trường Mao rất bình thường, không phải dạng phú nhị đại con nhà lính, tính nhà quan, chẳng lo ăn lo mặc, đi học hay không cũng chẳng sao.

Rất nhanh, Trường Mao trở thành một phần tử lêu lổng ngoài xã hội, suốt ngày lân la với đám côn đồ quanh khu vực trường Trung học Ninh Thành.

Mà phải công nhận gã Trường Mao này cũng có vài phần bản lĩnh, tuy học hành không ra gì nhưng lăn lộn giang hồ cũng không tệ, chẳng mấy chốc đã tạo được tên tuổi cho mình. Gã thường xuyên làm oai làm phúc quanh trường, không có việc gì thì bắt nạt học sinh, thu tiền bảo kê các kiểu, biết đâu còn cua được mấy em gái học sinh, cuộc sống kể ra cũng chill phết.

Hôm nay Trường Mao đến đây là do có người nhờ vả, và người đó không ai khác chính là Tống Triết. Sáng sớm thấy Tô Minh mang đồ ăn sáng cho Thẩm Mộc Khả, Tống Triết liền bốc hỏa, thế là hắn ra ngoài gọi điện thoại, tìm Trường Mao đến dạy cho Tô Minh một trận, ít nhất cũng phải cho Tô Minh một bài học.

Nhà Tống Triết có tiền, bình thường cũng có quen biết với Trường Mao. Tống Triết muốn lợi dụng uy thế của Trường Mao để không ai dám động đến mình trong trường, còn Trường Mao thì nhắm vào túi tiền của Tống Triết, biết hắn ra tay rất hào phóng.

Hôm nay nhận được điện thoại của Tống Triết, Trường Mao lập tức dẫn theo vài đứa đàn em tới ngay. Gã thầm nghĩ, chẳng phải chỉ là bắt nạt một thằng học sinh quèn thôi sao, chuyện này trước đây gã làm nhiều rồi.

Chỉ cần động tay động chân một chút là có thể khiến Tống Triết nợ mình một ân tình, sau này nếu cần tiền cũng dễ mở miệng hơn.

Tống Triết đã nói trước tên của Tô Minh cho Trường Mao, nên gã vừa vào lớp đã la lối om sòm tìm Tô Minh.

Nhân tiện giải thích thêm, trường Trung học Ninh Thành là một trường công lập nên khá cởi mở, cổng trường gần như luôn mở rộng.

Vì vị trí của trường khá thuận lợi, nhiều người thường chọn đi tắt qua sân trường để tiết kiệm thời gian. Nhà trường vì muốn tiện cho mọi người nên cũng không cấm người ngoài ra vào, miễn là không ảnh hưởng đến việc học tập là được.

Điều này đã tạo điều kiện cho Trường Mao. Gã dẫn theo mấy người lén lút đi vào từ cổng sau, vừa vào trong khí chất liền thay đổi, vênh váo đi thẳng về phía phòng học.

"Mày là Tô Minh à! Thằng nhãi, mày chết chắc rồi..."

Trường Mao đi tới bên cạnh Tô Minh, cười khà khà một tiếng, giọng điệu ngông cuồng hết mức.

"..."

Tô Minh cảm thấy hôm nay mình đúng là gặp phải thằng thiểu năng rồi. Trước đây Tô Minh thật sự chưa từng gặp loại người như vậy.

Thử nghĩ mà xem, hai người vốn chẳng quen biết hay có lý do gì để đụng độ, thế mà gã này vừa gặp mặt đã phán mày chết chắc rồi, gần như ai cũng sẽ thấy gã là một thằng đần, và Tô Minh lúc này cũng có cảm giác y hệt.

Từ khi lên lớp mười hai, ngày nào Tô Minh cũng ngủ không đủ giấc. Sáng nay trong tiết của "Mụ phù thủy" thì không dám ngủ, khó khăn lắm mới đến giờ nghỉ giữa tiết định ngủ bù một giấc, ai ngờ lại bị thằng đần này phá đám, trong lòng Tô Minh cũng có chút bực bội.

Tô Minh liếc gã một cái, rồi thản nhiên nói: "Mày có bệnh không đấy?"

"Tô Minh gắt vãi!"

Các học sinh trong lớp nghe thấy lời của Tô Minh thì đều giật mình, thầm nghĩ Tô Minh lại dám nói chuyện với Trường Mao như vậy.

Tiếng xấu của Trường Mao thì ít nhiều gì mọi người cũng từng nghe qua, đám học sinh bình thường này thấy Trường Mao, nói không ngoa là phải đi đường vòng để né.

Vậy mà Tô Minh dám nói thẳng vào mặt Trường Mao rằng gã bị bệnh, từ lúc nào mà Tô Minh trở nên mạnh mẽ như vậy? Lẽ nào cậu ta thật sự không sợ Trường Mao?

Trường Mao cũng sững sờ một lúc, trong khoảnh khắc đó gã thậm chí còn nghi ngờ mình có nghe nhầm không, thằng nhãi này lại dám chửi mình?

Trường Mao tức điên lên ngay lập tức, gằn giọng hỏi: "Thằng ranh, mày vừa nói cái gì?"

Quả đúng như mọi người dự đoán, Tô Minh chẳng hề sợ gã này. Chẳng qua chỉ là một tên côn đồ vặt vãnh, đánh thì đánh thôi, ông đây có nội tại của Malphite, sợ đếch gì mày?

Hơn nữa, Tô Minh bây giờ cũng có chút tiền dằn túi rồi, xét về mọi mặt, cậu chẳng có lý do gì phải sợ một tên côn đồ ngoài trường cả.

"Mày nghe cho rõ đây, tao vừa nói..." Tô Minh cao giọng, nói rành rọt từng chữ: "Ông đây vừa nói, mày có phải bị thiểu năng không?"

Ngông cuồng, không sợ phiền phức, thích tìm chết, ngầu lòi, những từ này lập tức hiện lên trong đầu mọi người. Biểu hiện cứng rắn hôm nay của Tô Minh đã khiến tất cả mọi người choáng váng, trước đây sao không phát hiện ra Tô Minh lại mạnh như vậy nhỉ.

"Ha ha..."

Trường Mao bật cười khanh khách, nếu không phải nhìn quần áo của Tô Minh trông rất xoàng xĩnh, có lẽ Trường Mao đã thật sự nghĩ gã này là con ông cháu cha gì đó rồi.

Một thằng học sinh quèn mà dám mắng ông đây như vậy, lẽ nào thầy cô dạy Văn chưa dạy mày chữ "chết" viết thế nào à?

"Tao cho mày ba giây, xin lỗi tao ngay, nếu không... hôm nay tao đánh cho mày hai tháng không xuống được giường!" Trường Mao dùng giọng điệu hung ác.

Lăn lộn ở gần trường học đã lâu, Trường Mao cũng biết cách dọa nạt đám học sinh này, chỉ cần lên giọng hung hãn một chút là được.

Tô Minh không hề bị dọa, nhưng bạn thân của cậu là Giang Tiểu Quân đã lên tiếng trước, vừa cười vừa nói: "Anh Trường Mao, thằng bạn em hôm nay tâm trạng không tốt, nói năng có hơi xốc nổi, em thay mặt nó xin lỗi anh, mong anh đừng để bụng..."

Không phải Giang Tiểu Quân sợ phiền phức, chủ yếu là cậu hiểu rõ, biết thời thế mới là trang tuấn kiệt, lúc này mà đối đầu trực diện với Trường Mao, người chịu thiệt nhất định là Tô Minh.

Mà Giang Tiểu Quân cũng hiểu tính Tô Minh có hơi thẳng, nên mới trực tiếp đứng ra xin lỗi giúp.

Nhưng Trường Mao căn bản không nể mặt, lúc này gã đang tức sôi máu, gắt gỏng nói: "Mày là cái thá gì? Cút sang một bên cho tao, tao muốn chính thằng nhãi này xin lỗi tao!"

Cũng không phải là Tô Minh xin lỗi thì Trường Mao sẽ không đánh cậu, ngược lại, gã vẫn sẽ động thủ. Trường Mao chỉ cảm thấy hơi mất mặt, nên mới bắt Tô Minh phải xin lỗi.

"Xin lỗi nhé, tao đây không giỏi ăn nói cho lắm..." Tô Minh cuối cùng cũng mở miệng.

"Nếu có chỗ nào đắc tội với mày..." Tô Minh nói đến đây, giọng điệu đột ngột thay đổi, gằn lên: "Thì mày ngon thì tới đây đánh tao này!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!