Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 335: CHƯƠNG 335: KHÔNG AI BẰNG TỐC ĐỘ KIẾM TIỀN

Vừa rồi trong cơn nóng giận, Tô Minh đúng là đã định mặc kệ gã người nước ngoài Benjamim này. Thế nhưng, sau khi trêu đùa bọn họ một hồi, Tô Minh lại nghĩ đến nhiệm vụ của mình nên đã thay đổi quyết định.

Gây khó dễ cho ai cũng được, chứ sao có thể đùa với điểm thưởng của nhiệm vụ được chứ? Trước đây, Tô Minh cảm thấy tiền là thứ khó kiếm nhất trên đời.

Sau khi có được Hệ Thống Rút Thưởng Vô Địch Liên Minh Huyền Thoại, Tô Minh mới nhận ra, cái thứ gọi là điểm thưởng này còn khó kiếm hơn tiền gấp bội.

Hơn nữa, không chỉ là bỏ lỡ mấy chục điểm thưởng thì quá đáng tiếc, mà Tô Minh còn lo lắng hơn về hình phạt của hệ thống nếu nhiệm vụ thất bại. Vì vậy, Tô Minh quyết định không thể tùy hứng như vậy được.

Mặc dù Tô Minh quyết định ra tay giải độc cho gã này, nhưng anh cũng không định để gã được hời một cách dễ dàng như thế. Muốn giữ lại cái mạng thì nhất định phải trả một cái giá thật đắt, hơn nữa cái giá này không phải là nhỏ đâu.

"Điều kiện gì?" Benjamim là người lên tiếng đầu tiên, lúc này Tô Minh chính là hy vọng duy nhất của gã.

Cảnh tượng thần kỳ khi Tô Minh giải độc cho ông lão ban nãy đã in sâu vào tâm trí Benjamim.

"Đối với ông thì chắc là đơn giản lắm."

Lúc nói chuyện, Tô Minh lại nở một nụ cười. Tần Tiểu Khả, người khá hiểu Tô Minh, vừa thấy nụ cười này liền lập tức nhận ra, điều kiện này tuyệt đối không đơn giản như lời Tô Minh nói.

Chỉ thấy Tô Minh giơ một ngón tay ra, nói: "Tôi cũng không làm khó ông, đưa ra 100 triệu tiền chữa bệnh, tôi sẽ lập tức giải độc cho ông, đảm bảo ông không còn chút vấn đề nào."

"Bao nhiêu?"

Không chỉ Benjamim, mà tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc. Đặc biệt là khi nghe con số Tô Minh vừa nói ra, đó quả thực là một con số trên trời.

"100 triệu!"

Tô Minh lạnh nhạt lặp lại một lần nữa, thậm chí mí mắt cũng không thèm chớp. Nhìn vẻ mặt ung dung của anh, người không biết còn tưởng anh vừa nói một đồng bạc.

Lần này thì Benjamim đã nghe rõ, vẻ mặt của gã trông như thể vừa bị sỉ nhục nặng nề, gã hét lên như heo bị chọc tiết: "Anh đang lừa đảo!"

"Anh đang lừa tôi, tôi sẽ ra tòa kiện anh, anh cứ chờ trát đòi của tòa án đi!" Gã gào lên thảm thiết.

Vẻ mặt Tô Minh vẫn bình thản như cũ. Anh có lừa đảo không ư? Đương nhiên là có, Tô Minh chính là muốn nhân cơ hội này lừa Benjamim một vố, bắt gã phải trả giá cho hành vi của mình.

Cái giá 100 triệu này cũng là do Tô Minh đã suy nghĩ kỹ lưỡng mới đưa ra. Ngay từ đầu, Tô Minh đã cảm thấy gã người nước ngoài Benjamim này không phải người bình thường.

Đầu tiên là cách ăn mặc của gã không tầm thường, thứ hai là cái giọng điệu đầy ra lệnh và cao ngạo lúc đầu, chỉ đến khi thực sự sợ hãi thì mới mềm mỏng hơn.

Thứ ba là mấy vị lãnh đạo khu du lịch, vừa thấy Benjamim gặp chuyện là lập tức cuống cuồng chạy tới, vẻ mặt vô cùng căng thẳng. Tô Minh không tin một người bình thường có thể khiến họ phản ứng như vậy.

Đồng thời, Tô Minh còn biết được một thông tin quan trọng từ mấy vị lãnh đạo khu du lịch, gã người nước ngoài này đến Ninh Thành để đầu tư. Đã đến để đầu tư thì chắc chắn là kẻ có tiền.

Vì vậy, Tô Minh đoán rằng 100 triệu đối với Benjamim mà nói có lẽ cũng không phải là con số gì to tát.

Tô Minh nhìn phản ứng của Benjamim, cũng không vội, bình tĩnh nói: "Ông muốn kiện thế nào thì tùy, tôi chỉ đưa ra điều kiện của mình thôi."

"Chúng ta thuận mua vừa bán, tôi cũng không ép buộc ông. Ông đồng ý thì trả tiền, không đồng ý thì tôi đi." Dù sao thì Tô Minh cũng chẳng lo lắng.

Anh tin chắc gã Benjamim này nhất định sẽ ngoan ngoãn móc tiền ra. Ai cũng yêu tiền, nhưng đứng trước mạng sống, tiền bạc dường như chẳng đáng nhắc tới, đặc biệt là với người giàu thì mạng sống lại càng quý giá hơn.

"Chúng ta xuống núi thôi, xuống dưới nghỉ ngơi một lát rồi về." Tô Minh bình tĩnh quay người nói với đám nhóc tì.

Đám nhóc tì không nhận ra Tô Minh đang diễn kịch, còn tưởng anh định đi thật nên cũng lập tức nhấc chân chuẩn bị xuống núi.

"Chờ một chút!"

Quả nhiên, đúng lúc này Benjamim lên tiếng, gọi Tô Minh lại: "Anh quay lại đây cho tôi, tôi trả tiền, 100 triệu này tôi đưa!"

Khóe miệng Tô Minh khẽ nhếch lên, quả nhiên giống hệt như mình đã đoán, người nước ngoài cũng chẳng khác người Hoa là mấy, hễ là người thì đều sợ chết.

"Mời trả tiền trước!" Tô Minh dừng bước, quay người lại nói.

Benjamim lộ vẻ mặt như bị sỉ nhục, nói: "Anh nghĩ tôi sẽ quỵt nợ sao? Anh không tin vào nhân phẩm của tôi à?"

"Đúng vậy, tôi không tin ông." Tô Minh thẳng thắn gật đầu.

Benjamim: "..."

Chàng trai Hoa Hạ này khiến Benjamim hoàn toàn cạn lời. Gã có thể quỳ xuống đất thề với Đức Mẹ Maria rằng, đây tuyệt đối là người Hoa kỳ lạ nhất mà gã từng gặp.

"Ở đây không có tín hiệu, tôi không chuyển khoản được." Benjamim khó khăn lôi điện thoại di động ra rồi nói.

"Phía trước, khu vực đã được khai phá có tín hiệu đấy, bảo người phụ nữ của ông cầm điện thoại qua đó chuyển khoản đi." Nguyên tắc của Tô Minh là nhận tiền trước rồi mới ra tay.

Benjamim thực sự hết cách, đành thì thầm to nhỏ với người phụ nữ của mình một hồi. Sau khi cô nàng ghi nhớ số tài khoản ngân hàng của Tô Minh, liền chạy đi tìm tín hiệu để chuyển tiền.

"OK!"

Khoảng mười phút sau, cô nàng ngoại quốc da trắng, xinh đẹp, tóc vàng mắt xanh với đôi chân dài miên man quay lại, giơ điện thoại lên nói.

Trên điện thoại là giao dịch chuyển tiền qua ngân hàng quốc tế, tuy toàn là tiếng Anh nhưng Tô Minh vẫn hiểu được đó là thông báo chuyển khoản thành công.

Tô Minh lúc này mỉm cười, thế này không những dễ dàng kiếm được 100 triệu, mà còn có thể hoàn thành nhiệm vụ để lấy điểm thưởng, lại còn lấy lại được thể diện.

Không phải lúc nãy mày khinh thường Đông y, coi rẻ Đông y lắm sao, giờ thì tao để mày ngoan ngoãn bỏ tiền ra mời tao ra tay.

Cảm giác này phải nói là sướng vãi, Tô Minh sắp bị sự cơ trí của chính mình làm cho khuất phục rồi.

"Chúng ta bắt đầu trị liệu thôi." Tô Minh xin một ít cồn từ vị bác sĩ mặc áo blouse trắng để khử trùng kim châm bạc.

Lúc này, ánh mắt của đám nhóc tì phía sau nhìn Tô Minh đã không thể dùng lời nào để diễn tả được nữa. Dọa một câu nhẹ nhàng đã kiếm được cả trăm triệu, khiến gã người nước ngoài kia không còn cách nào khác ngoài việc ngoan ngoãn móc tiền.

Anh rể đúng là anh rể, ngầu vãi chưởng!

Còn mấy vị lãnh đạo khu du lịch lúc này cũng đang đứng một bên mắt chữ A mồm chữ O. Trong đầu họ lúc này thậm chí không còn nghĩ đến vết thương của Benjamim nữa, mà toàn là con số 100 triệu.

100 triệu đó, cả đời họ có lẽ cũng chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, kết quả là Tô Minh chỉ nói vài câu đã kiếm được.

Tốc độ kiếm tiền này, e là tỷ phú giàu nhất thế giới cũng phải chào thua Tô Minh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!