Tên Benjamin này đừng thấy hắn đi cà nhắc, thế mà vừa trông thấy Tô Minh, mặt hắn đã rạng rỡ nụ cười, cả khung cảnh trông vui phải biết.
Nhưng Tô Minh nhìn thấy gã này xong lại chẳng vui nổi chút nào. Thằng cha này sao dai như đỉa đói vậy, mình đến tận nhà mà nó còn bám theo được.
"Sao cậu lại bám theo tới đây?" Tô Minh vừa thấy gã đã hỏi thẳng, chẳng buồn hỏi hắn đến đây làm gì nữa, vì không cần nói cũng biết chắc chắn là để tiếp tục bái sư rồi.
Thôi thì không nói nhiều, riêng cái nghị lực này của gã thì Tô Minh cũng phải nể phục. Chẳng lẽ người nước ngoài mặt dày hơn một chút sao? Hay nói mỹ miều hơn là có tính kiên trì cực mạnh?
Benjamin ngượng ngùng gãi đầu, cười nói: "Thực ra sau khi sư phụ đi, con đã bảo tài xế lái xe bám theo suốt chặng đường."
"Cũng mong sư phụ bỏ qua cho, con thật lòng muốn bái người làm thầy để học hỏi nền y học Trung Hoa bác đại tinh thâm này, dù chỉ lĩnh hội được chút ít thôi cũng mãn nguyện rồi." Benjamin lại một lần nữa thành khẩn nói.
Tô Minh lúc này thấy cách đó không xa có một chiếc xe limousine màu đen trông rất đặc biệt, đó hẳn là xe của Benjamin. Xem ra thân phận của cậu nhóc này đúng là không đơn giản.
Nhưng nghĩ lại cũng phải, cậu ta chuyển cho mình 100 triệu mà trông chẳng có vẻ gì là xót của, đủ để chứng minh thân phận của cậu ta còn ghê gớm hơn mình tưởng.
Lúc về, vì Tô Minh đang trong trạng thái mệt mỏi rã rời, cộng thêm Tần Tiểu Khả mở nhạc nhẹ trong xe nên hắn đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Nếu Tô Minh không ngủ thì chắc chắn đã phát hiện ra Benjamin bám theo từ lâu rồi, sức quan sát của đám nhóc này vẫn còn non lắm.
"Sư phụ, nhà người ở đây ạ?" Benjamin ngẩng đầu nhìn khu tập thể công nhân nơi Tô Minh ở, vẻ mặt trông như một em bé hiếu kỳ.
Chắc là bình thường quen ở biệt thự cao cấp rồi, nên khi nhìn thấy kiểu nhà ở cấp này lại cảm thấy mới lạ.
"Đừng gọi tôi là sư phụ, tôi chưa đồng ý nhận cậu làm đệ tử."
Tô Minh từ đầu đến cuối chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nhận đệ tử. Đùa à, bản thân hắn vẫn còn là học sinh, lấy đâu ra võ vẽ mà đi dạy người khác.
"Vâng, sư phụ." Benjamin gật đầu cung kính đáp.
Tô Minh: "..."
"Này cậu bạn, tôi nói nghiêm túc đấy, cậu mau từ bỏ ý định đi! Tôi thật sự không có ý định nhận đệ tử đâu."
Tô Minh liếc nhìn gã, đau cả đầu, nói: "Cậu ra mấy cái cột điện ngoài kia mà xem, đầy quảng cáo của mấy lão trung y đấy. Cứ gọi đại một số mà bái sư, người ta chuyên trị đủ thứ bệnh nan y, pro hơn tôi nhiều."
"Không không không..."
Benjamin lắc đầu lia lịa như trống bỏi, nói: "Con thấy ở Trung Hoa không ai có y thuật vượt qua sư phụ đâu, con chỉ muốn bái người làm thầy thôi."
Câu này nghe sao cũng thấy có vấn đề, đã gọi người ta là sư phụ rồi mà còn đòi bái sư. Nhưng nghĩ lại thì cậu ta là người nước ngoài, cũng có thể thông cảm được.
Tô Minh thấy phiền phức chết đi được, độ khó nhằn của thằng cha này vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
"Sư phụ, con có thể vào nhà người xem một chút được không ạ?" Benjamin mở to mắt, làm vẻ bán manh nói với Tô Minh.
Tiếc là bị Tô Minh thẳng thừng từ chối: "Đương nhiên là không!"
Nếu để bố hắn đột nhiên thấy mình dắt một người nước ngoài về nhà, chắc chắn sẽ được một phen luống cuống tay chân. Quan trọng hơn là Tô Minh không muốn nhận gã này làm đệ tử, nếu mang về nhà thì hắn chẳng phải sẽ được nước lấn tới hay sao.
"Cậu mau đi làm việc của mình đi, trông cậu cũng không giống người rảnh rỗi, đừng lãng phí thời gian cả ngày vì mấy chuyện y học này nữa."
Tô Minh bỏ lại một câu rồi không thèm để ý đến Benjamin nữa, quay người đi thẳng vào khu tập thể.
"Về rồi à con."
Khi Tô Minh về đến nhà, bố hắn là Tô Khải Sơn đã ở nhà rồi. Tô Khải Sơn ở cái thời đại này vẫn còn giữ thói quen đọc báo.
Thấy Tô Minh về, Tô Khải Sơn gập tờ báo lại, nói: "Con nghỉ ngơi một lát đi, bố đi chuẩn bị bữa tối, hôm nay vừa hay mua được cá đù vàng tươi lắm."
Sau khi ăn tối xong, Tô Minh tắm rửa như thường lệ rồi trở về phòng, sau đó gọi Tiểu Na ra hỏi: "Tiểu Na, bây giờ tôi có thể rút thưởng được rồi đúng không?"
"Ký chủ hôm nay hoàn thành nhiệm vụ nhận được 40 tích phân, hiện tại còn lại 80 tích phân, đủ điều kiện để rút thưởng." Tiểu Na nói với Tô Minh.
"Tốt!"
Tô Minh chỉ chờ câu này của Tiểu Na, không kìm được mà hét lên trong lòng: "Phép Bổ Trợ ơi, ta tới đây!", sau đó liền nói với Tiểu Na: "Mau mở giao diện rút thưởng ra cho tôi, tôi muốn rút thưởng."
"Lần rút thưởng này sẽ tiêu hao 80 tích phân, xin hỏi ký chủ có xác nhận rút thưởng không?"
"Xác nhận rút thưởng!"
Tô Minh không chút do dự nhấn xác nhận, ngay lập tức 80 tích phân biến mất, sau đó giao diện rút thưởng cực kỳ hào nhoáng hiện ra trước mắt.
Trên màn hình lớn bắt đầu xuất hiện vô số tướng, đồng thời không ngừng xoay chuyển. Tốc độ xoay của giao diện không chậm, nhưng Tô Minh vẫn có thể để ý được.
So với trước đây, đúng là trong giao diện xoay chuyển đã có thêm các Phép Bổ Trợ.
Trong phút chốc, lòng Tô Minh càng thêm mong đợi. Dịch Chuyển, Tốc Biến, Hồi Máu, Kiệt Sức, Thiêu Đốt... Rốt cuộc mình sẽ rút trúng cái nào đây?
"Mi trả tiền, ta tới liền!"
Mười mấy giây sau, một giọng nói cực kỳ phóng khoáng, bất cần nhưng có chút trầm dày vang lên, khiến Tô Minh ngẩn cả người, thầm nghĩ cái quái gì đang xảy ra vậy? Rút trúng Phép Bổ Trợ mà cũng có lời thoại à?
"Chúc mừng ký chủ, rút trúng nội tại [Giờ Khuyến Mãi] của Gragas." Lúc này, âm thanh thông báo của hệ thống vang lên.
"Gragas?"
Tô Minh đứng hình, nhìn chằm chằm gã Gragas bụng phệ trên màn hình lớn, hắn có cảm giác mình bị troll rồi. Rõ ràng bảo là Phép Bổ Trợ cơ mà? Sao lại lòi ra Gragas thế này?
Đây là lần đầu tiên sau khi rút thưởng xong mà Tô Minh không lập tức kích động xem giới thiệu kỹ năng, mà là hoàn toàn ngu người.
Sau khi hoàn hồn, Tô Minh lập tức hỏi: "Tiểu Na, chuyện này là sao? Phép Bổ Trợ đâu?"
"Phép Bổ Trợ gì?"
"Không phải cô nói sau khi thăng cấp là có thể rút trúng Phép Bổ Trợ sao?"
"Anh có chắc là đã nghe kỹ lời tôi nói không?" Tiểu Na dùng giọng điệu có chút khinh bỉ: "Tôi nói là sau khi thăng cấp CÓ THỂ rút trúng Phép Bổ Trợ."
"Rút thưởng vốn dĩ là chuyện xác suất, không thể nào chắc chắn rút trúng được."
Tô Minh: "..."
Tô Minh dở khóc dở cười, lúc này mới nhận ra, hóa ra nãy giờ là do mình nghĩ nhiều quá rồi. "Có thể" và "chắc chắn" rút trúng đúng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Con đường dài nhất mà Tô Minh từng đi trong đời này, chính là sáo lộ của hệ thống.