Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 340: CHƯƠNG 340: NGON THÌ TỚI ĐÂY!

Nghe ba chữ "bạn trai" thốt ra từ miệng Vương Sảng, hình bóng của Tô Minh chợt hiện lên trong đầu Hạ Thanh Thiền, khiến gương mặt xinh đẹp của cô bất giác ửng hồng.

Phải biết rằng Tô Minh là học sinh của mình cơ mà, sao mình lại có thể có suy nghĩ như vậy chứ.

Dù vệt hồng trên má Hạ Thanh Thiền chỉ thoáng qua trong chốc lát, nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt của Vương Sảng. Gã ta lập tức cảm thấy cực kỳ khó chịu trong lòng.

"Hừ!"

Vương Sảng hừ lạnh một tiếng rồi khó chịu nói: "Vậy thì tao sẽ đứng đây chờ, để xem bạn trai của cô rốt cuộc là nhân vật tầm cỡ nào."

"Anh đừng nói bậy, đó không phải bạn trai tôi." Hạ Thanh Thiền vội vàng giải thích, cô không muốn người khác hiểu lầm mối quan hệ thầy trò giữa mình và Tô Minh.

Nhưng rõ ràng là Vương Sảng không tin lời giải thích của cô. Trong lòng gã đã mặc định người sắp tới chắc chắn là bạn trai của Hạ Thanh Thiền, nếu không phải bạn trai thì sao cô lại có biểu cảm như vậy được chứ?

"Tao không quan tâm có phải hay không." Vương Sảng nói tiếp: "Tao nhất định phải ở đây xem nó là thằng nào mà dám giành phụ nữ với Vương Sảng tao."

Giọng điệu của gã này toát ra vẻ tự đại nồng nặc. Có vài cô gái sẽ đổ vì chiêu này, nhưng những người có đẳng cấp một chút thì lại cực kỳ ghét kiểu đàn ông như vậy.

Quả nhiên, Hạ Thanh Thiền lại nhíu mày, trong lòng càng thêm không muốn dây dưa với Vương Sảng. Cô vịn vào tay cầm xe đẩy trước mặt rồi nói: "Làm phiền anh tránh ra, tôi muốn đi thanh toán."

Biết Tô Minh sắp tới, Hạ Thanh Thiền cũng không còn quá sợ Vương Sảng tiếp tục làm phiền mình. Kể cả cô không thoát được gã này thì lát nữa Tô Minh đến cũng có thể giải quyết hắn.

Vương Sảng thấy hôm nay khó khăn lắm mới gặp được Hạ Thanh Thiền ở bên ngoài, đương nhiên không thể dễ dàng để cô đi như vậy. Tán gái bao lâu nay, đây là lần đầu tiên gã cảm thấy độ khó cao đến thế.

Đối với đám nhà giàu mà nói, càng khó khăn lại càng kích thích khát khao chinh phục trong lòng họ. Vì vậy, Vương Sảng đã quyết tâm, bất kể tốn bao nhiêu thời gian hay cái giá phải trả, gã đều phải chinh phục được cô giáo trước mặt.

Thế là Vương Sảng lập tức xun xoe tiến lên, định giúp Hạ Thanh Thiền đẩy xe hàng, miệng thì nói: "Để tôi giúp cô thanh toán nhé! Mấy chuyện này cứ giao cho tôi là được rồi."

"Không cần!"

Thấy Vương Sảng tiến tới, Hạ Thanh Thiền giật mình vội né sang một bên, rõ ràng là không muốn để gã chạm vào người mình.

"Cô Hạ..."

Đúng lúc này, Tô Minh và Benjamim cuối cùng cũng đã tới nơi. Trường trung học Ninh Thành vốn không xa siêu thị Nhạc Mã, lái xe chỉ mất hơn mười phút.

Sau khi đến nơi, Benjamim đi thẳng cùng Tô Minh lên tầng, Tô Minh cũng không ngăn cản.

Quả nhiên, vừa lên đến tầng hai, Tô Minh đã lập tức nhìn thấy Hạ Thanh Thiền. Đúng như cậu nghĩ, cô không gặp chuyện gì lớn, chỉ là có chút phiền phức nhỏ mà thôi.

Nhìn Vương Sảng đang cầm bó hoa tươi với vẻ mặt ra vẻ ta đây, Tô Minh dường như đã hiểu ra phiền phức là gì. Đối với một người chuyên trị các thể loại ngứa mắt như Tô Minh, giải quyết phiền phức nhỏ này xem ra khá đơn giản.

"Tô Minh!" Nghe thấy giọng của Tô Minh, Hạ Thanh Thiền ngẩng đầu lên và nhìn thấy cậu, trong giọng nói có chút vui mừng xen lẫn ngạc nhiên.

"Mày chính là bạn trai của Thanh Thiền à?" Ai ngờ gã Vương Sảng này lại chặn ngay trước mặt Tô Minh.

Tô Minh bị gã này làm cho đứng hình, thầm nghĩ: "Bạn trai là cái quái gì vậy?" Lúc này Hạ Thanh Thiền lên tiếng, quát Vương Sảng: "Anh đừng có nói hươu nói vượn."

Chỉ tiếc là Hạ Thanh Thiền vẫn quá hiền lành, bình thường mắng học sinh cũng chỉ dùng giọng điệu này, làm sao dọa được Vương Sảng. Gã tiếp tục hỏi Tô Minh: "Hỏi mày đấy, mày rốt cuộc có phải bạn trai của cô ấy không?"

"Mẹ kiếp!"

Câu nói này làm Tô Minh khó chịu. Cái giọng điệu của gã này khiến người ta ngứa tai kinh khủng, Tô Minh cũng chẳng buồn cho hắn sắc mặt tốt đẹp gì, lạnh lùng đáp thẳng: "Mắc mớ gì tới mày?"

"Ối chà, nhóc con nói chuyện cũng cứng miệng phết nhỉ."

Gã Vương Sảng này không những không tức giận mà còn cười khẩy, sau đó nói với Tô Minh: "Tao không cần biết mày có thừa nhận hay không, nhưng từ hôm nay trở đi, mày phải cút khỏi Thanh Thiền cho tao."

"Phụt..."

Tô Minh thật sự không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng. Gã này nói chuyện hài vãi chưởng.

Cười hai tiếng xong, Tô Minh nói thẳng: "Mày bị bệnh à?"

"Mày nói ai bị bệnh?"

"Tao nói mày đấy."

Tô Minh chẳng hề ngán gã, đáp lại ngay lập tức.

"Hừ!"

Lần này thì Vương Sảng không cười nổi nữa, rõ ràng là đã bị Tô Minh chọc cho tức điên, gã nói: "Tao lười lải nhải với mày, chỉ muốn mày nhận rõ một sự thật: một thằng nghèo như mày không xứng với Thanh Thiền. Nếu biết thân biết phận thì cút nhanh lên."

"Tao cảnh cáo mày lần cuối, sau này còn lảng vảng bên cạnh Thanh Thiền thì coi chừng tao không khách sáo đâu." Vương Sảng tiếp tục nói với Tô Minh, mặt vênh lên trông ngầu lắm, người bình thường có khi bị gã dọa cho chạy mất dép thật.

Nhưng tiếc là Tô Minh không phải người bình thường. Người có thể dọa được cậu thật sự chẳng có mấy ai. Giờ phút này, Vương Sảng đã bị Tô Minh định nghĩa thành một thằng ngáo.

"Sư phụ, gã này có phải bị thần kinh không ạ?" Benjamim, người nãy giờ im lặng, nhỏ giọng hỏi Tô Minh.

"Ha ha..."

Tô Minh nghe vậy liền bật cười, nói: "Nhóc con, tinh mắt đấy, mày có tiền đồ lắm."

"Cảm ơn sư phụ, cảm ơn sư phụ đã khen!"

Benjamim nghe vậy liền sướng rơn, mừng rỡ đến mức khoa chân múa tay tại chỗ.

"Mẹ kiếp..."

Tô Minh và Benjamim kẻ tung người hứng, khiến Vương Sảng tức sôi máu. Đây là lần đầu tiên có người dám mắng gã bị thần kinh ngay trước mặt, mà người mắng lại còn là một thằng Tây.

"Hai đứa bây bay xong chưa?" Vương Sảng lúc này đã nổi giận thật sự, khiến không ít khách hàng xung quanh phải ngoái lại nhìn.

"Tao nói thẳng luôn nhé, Hạ Thanh Thiền là người phụ nữ của tao. Sau này mày mà còn dám bén mảng đến gần thì biết tay tao." Vương Sảng vênh váo tuyên bố.

Tô Minh nhíu mày, cậu cực kỳ ghét cái giọng điệu và cách nói chuyện của gã này, động một tí là "người phụ nữ của tao", mày là cái thá gì chứ?

"Vậy tao cũng nói thẳng luôn đây."

Tô Minh thu lại nụ cười, đáp: "Tao ngày nào cũng ở bên Thanh Thiền đấy, mày làm gì được tao?"

"Mày định 'không khách sáo' với tao đúng không?"

"Vậy thì nhào vô lẹ đi chứ! Mau tới đây mà 'không khách sáo' với tao này, người ta hóng lắm đó nha~"

Tô Minh nói với Vương Sảng, vẻ mặt... phải nói là cà khịa hết nấc.

★ Thiên Lôi Trúc . com ★ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!