Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 349: CHƯƠNG 349: TÔ MINH RA TAY

"Anh về rồi đấy à, sao hôm nay lại tan làm muộn thế?" Thẩm Lập Quân vừa đẩy cửa vào nhà, Lưu Quế Lan đã cất giọng cằn nhằn.

Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên mặt Thẩm Lập Quân, ông cố nặn ra một nụ cười rồi nói: "Hôm nay công ty có chút việc gấp, cơm nước xong cả chưa em?"

"Sao hôm nay lại nấu thịnh soạn thế này, Tết còn chưa tới mà?" Thẩm Lập Quân liếc nhìn bàn ăn đầy ắp thức ăn, cảm thấy khá kỳ lạ nên hỏi một câu.

"Anh cũng không nhìn xem hôm nay có ai tới à."

Nghe vậy, Thẩm Lập Quân mới để ý thấy Tô Minh đang ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt ông lập tức mừng rỡ: "Tô Minh đến đấy à, thảo nào hôm nay em lại chuẩn bị nhiều món ngon như vậy."

"Cháu chào chú ạ!" Tô Minh cũng mỉm cười chào lại Thẩm Lập Quân.

Nhìn người cha trước mặt của Thẩm Mộc Khả, quả thực là một trời một vực so với gã trung niên nghiện rượu mà Tô Minh gặp lần trước. Bây giờ trên người Thẩm Lập Quân đã không còn cái mùi rượu nồng nặc nữa.

Bộ vest trên người tuy có hơi nhàu nhĩ, nhưng lại cho người ta cảm giác rất tốt, ít nhất trông ông đã giống một người đàng hoàng, hơn hẳn cái vẻ say xỉn ăn vạ đòi tiền trước kia.

"Anh mau đi rửa tay rồi vào ăn cơm đi." Lưu Quế Lan nói với cha của Thẩm Mộc Khả.

Tuy giọng điệu của Lưu Quế Lan có vẻ mất kiên nhẫn, nhưng Tô Minh có thể nhận ra ánh mắt bà nhìn Thẩm Lập Quân lại vô cùng dịu dàng.

"Sao em không nói sớm với anh là tối nay Tô Minh đến ăn cơm, nói trước một tiếng thì lúc về anh đã mua chai rượu ngon rồi." Thẩm Lập Quân ngồi xuống bàn rồi nói.

Nào ngờ câu nói này lại bị Lưu Quế Lan phản bác kịch liệt: "Thôi đi ông ơi! Người ta Tô Minh vẫn còn là học sinh, ông nghĩ ai cũng là sâu rượu như ông à."

Vừa nghe Lưu Quế Lan gọi mình là sâu rượu, Thẩm Lập Quân không khỏi cười ngượng ngùng, sau đó cả nhà bắt đầu dùng bữa.

Bàn ăn trong nhà Thẩm Mộc Khả không lớn, Lưu Quế Lan và Thẩm Lập Quân ngồi một bên, còn Tô Minh và Thẩm Mộc Khả ngồi đối diện, không khí bữa ăn khá là ấm cúng.

"Em là quả táo nhỏ của anh, yêu em thế nào cũng không thấy nhiều------"

Khi mọi người đang ăn được nửa bữa, điện thoại trong túi quần Thẩm Lập Quân đột nhiên vang lên. Ông vội vàng đặt đũa xuống rồi nghe máy.

"Tôi biết rồi, đợi mai tôi đến công ty rồi nói với họ sau." Sau khi nghe điện thoại, sắc mặt Thẩm Lập Quân có chút khó coi, ông nói vài câu rồi cúp máy.

"Có chuyện gì vậy anh?"

Sau cuộc điện thoại, cả ba người còn lại đều đổ dồn ánh mắt về phía Thẩm Lập Quân, Lưu Quế Lan không nhịn được liền lên tiếng hỏi.

"Chút chuyện ở công ty thôi." Thẩm Lập Quân thở dài một hơi, rồi nói tiếp: "Thôi đừng nói chuyện này nữa, chúng ta mau ăn cơm đi."

Vốn dĩ cả ngày hôm nay tâm trạng của Thẩm Lập Quân đã không tốt, về nhà thấy Tô Minh mới khá lên một chút, ai ngờ một cuộc điện thoại lại phá hỏng tất cả.

Đặt điện thoại lên bàn, Thẩm Lập Quân bực bội uống một ngụm rượu đế.

Dù Thẩm Lập Quân không muốn nói, nhưng ai cũng nhìn ra ông đang gặp phải chuyện phiền phức gì đó nên tâm trạng mới tệ như vậy.

"Chú ơi, bây giờ chú đang làm công việc gì ạ?"

Tô Minh không hỏi thẳng mà đi đường vòng, hy vọng có thể khai thác được chút thông tin.

Thẩm Lập Quân đáp: "Tầm tuổi của chú thì còn làm được gì nữa. Đợt trước nhờ bạn bè giới thiệu, chú vào làm nhân viên kinh doanh cho một công ty thực phẩm ở thành phố Ninh Thành, cũng chính là đi chào hàng."

Nghe vậy, Tô Minh liền hiểu. Công việc này tương tự như kiểu bán bảo hiểm tận nhà, thời buổi này nghề sale là đông nhất rồi.

Công việc nhân viên kinh doanh không đòi hỏi gì cao, chỉ cần nhanh nhẹn, có đầu óc một chút, cộng thêm tài ăn nói thì chắc chắn sẽ có được doanh số nhất định.

Với độ tuổi của Thẩm Lập Quân, làm một nhân viên kinh doanh cũng khá tốt, nhưng nghề này phải bôn ba bên ngoài quanh năm nên cũng tương đối vất vả.

Đôi khi nếu không chốt được hợp đồng nào, lương sẽ thấp đến đáng thương, hoàn toàn sống bằng hoa hồng.

"Có phải có hợp đồng nào đó không đàm phán được không ạ?" Tô Minh tiếp tục hỏi.

Bị Tô Minh dẫn dắt từng bước, Thẩm Lập Quân lập tức trúng kế, ông nói: "Cũng không hẳn là không đàm phán được, chỉ là công ty chú có một hợp đồng cần thương lượng, nhưng độ khó cực kỳ lớn."

"Hai năm gần đây chưa từng có ai đàm phán thành công, có lẽ nó đã trở thành hợp đồng khó nhằn nhất công ty. Mỗi lần thấy nhiệm vụ này là mọi người đều né như né tà."

Tô Minh và mọi người gật đầu sau khi nghe. Đối với loại hợp đồng khó nhằn này, chắc chắn chẳng ai muốn làm, vừa tốn công vô ích, không kiếm được tiền lương thì thôi, có khi về công ty còn bị phê bình.

Nói đến đây, Tô Minh dường như hiểu ra ngay, cậu hỏi: "Chú Thẩm, hợp đồng này không phải rơi vào đầu chú rồi chứ ạ?"

Thẩm Lập Quân nghe vậy, mặt lộ vẻ cười khổ rồi nói tiếp: "Hợp đồng này đúng là không ai muốn làm, nhưng lãnh đạo cấp trên cứ liên tục thúc giục, thế là quản lý phòng kinh doanh của chúng tôi đành phải tìm bừa một người đi hứng đạn."

"Tôi mới vào công ty chưa được bao lâu, nên loại chuyện tốn công vô ích này đương nhiên rơi vào đầu tôi rồi."

Thẩm Lập Quân nói tiếp: "Hôm nay tôi nói chuyện cả buổi cũng chẳng có tác dụng gì, đối phương cứ nhất quyết không đồng ý, thái độ lại còn rất tệ."

"Vừa rồi quản lý lại gọi điện đến, nói nếu ngày mai vẫn không đàm phán được thì sẽ sa thải tôi."

"Quản lý của các người cũng quá đáng thật!"

Lưu Quế Lan là người đầu tiên nổi nóng, bà ném đôi đũa xuống bàn rồi nói: "Rõ ràng là hợp đồng không ai làm được, tại sao lại giao cho ông, còn dọa không xong thì sa thải, đây rõ ràng là đang chèn ép ông mà."

Thẩm Lập Quân không nói gì, chỉ có thể tiếp tục cười khổ. Ai bảo ông mới vào công ty chứ, người mới ở đâu cũng bị bắt nạt, huống chi ông đã lớn tuổi thế này mà vẫn chỉ là một nhân viên quèn, người ta càng thêm coi thường.

Đối với Thẩm Lập Quân mà nói, ngày mai chẳng khác nào tối hậu thư. Ông đã rất vất vả mới có được công việc này, làm chưa đầy một tháng, ông không muốn từ bỏ dễ dàng như vậy.

Nhưng hợp đồng này thực sự không có cách nào, Thẩm Lập Quân thật sự không biết phải làm sao, nếu có thể đàm phán được thì người ta đã xong từ lâu rồi, sao còn để tới tận hôm nay.

"Chú ơi, chú làm ở công ty nào vậy ạ? Hay là ngày mai cháu đi cùng chú xem thử nhé." Tô Minh lúc này lên tiếng.

Có thể thấy Thẩm Lập Quân rất trân trọng công việc này, cũng thật sự có quyết tâm hối cải làm lại cuộc đời. Tô Minh rất sợ ông bị chuyện này đả kích rồi lại sa ngã như trước.

Vì vậy, cậu quyết định sẽ đích thân ra tay giúp Thẩm Lập Quân một phen.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!