Trong lúc gã Tần Thọ này vẫn đang lấn tới chỗ Hạ Thanh Thiền, ngay khi cô sắp không chịu nổi nữa thì Tô Minh lên tiếng: "Hiệu trưởng Tần, tôi thấy thầy nói nãy giờ chắc cũng khát nước rồi, hay là để tôi đi rót cho thầy ly nước nhé?"
Công nhận là Tần Thọ cũng hơi khát thật, chủ yếu là vì lèo nhèo với Hạ Thanh Thiền cả buổi, còn mệt hơn cả họp hành bình thường.
"Được, cậu đi rót cho tôi ly nước đi." Tần Thọ gật đầu ngay, lúc này trong lòng gã cũng không còn ác cảm với Tô Minh nhiều như trước.
Gã thầm nghĩ, thằng nhóc này cũng biết điều phết, còn nhìn ra mình đang khát nước.
Tô Minh vừa nghe Tần Thọ thật sự bảo mình đi rót nước thì trong lòng mừng thầm, liền đi tới bên cạnh cây nước tự động trong phòng làm việc.
Bây giờ cây nước trong trường đều là loại thông minh cả rồi, tiên tiến hơn nhiều so với loại cũ, không cần phải vác cả một bình nước lọc to đùng đặt lên trên. Cây nước đời mới này chỉ cần cắm điện, nhấn nút là có thể lấy nước.
Cây nước này có tổng cộng hai nút, một nút nước ấm và một nút nước sôi. Đúng như tên gọi, một bên cho ra nước có thể uống trực tiếp, còn bên kia là nước nóng bỏng tay.
Bình thường mọi người đều lấy nước ấm để uống, trừ khi pha trà hay làm gì đó mới dùng đến nước sôi. Thế mà Tô Minh lại cầm chiếc cốc giấy duy nhất, từ từ rót đầy một ly nước nóng bỏng.
"Hiệu trưởng Tần, nước của thầy đây." Tô Minh hai tay bưng ly giấy, cẩn thận bước tới.
Thực ra Tô Minh vẫn luôn dùng mắt để quan sát vị trí của Tần Thọ. Sau khi bưng ly nước sôi đến trước mặt gã, Tô Minh canh đúng thời cơ, giả vờ vô ý hất nguyên cả ly nước vào người Tần Thọ.
"Áaaaaa!"
Tần Thọ hét thảm lên một tiếng, cả người không ngồi yên được nữa, bật ngay dậy, toàn thân run lên như bị điện giật.
Phải biết đây là nước sôi đấy nhé, mùa hè nóng nực mọi người vốn đã mặc không nhiều, thế mà nguyên một ly nước sôi đổ thẳng vào quần Tần Thọ, có thể tưởng tượng được cảm giác của gã lúc này thế nào rồi đấy.
Hơn nữa, đen đủi thế nào mà ly nước của Tô Minh lại đổ không lệch đi đâu được, trúng ngay vào giữa hai chân Tần Thọ, xem ra đã rơi trúng ngay chỗ hiểm của gã. Lúc này, Tần Thọ vừa ôm đũng quần vừa nhảy tưng tưng, trông cực kỳ hài hước.
Cảnh này khiến Tô Minh cũng phải mắt chữ A mồm chữ O. Cậu thề là mình tuyệt đối không cố ý, chỉ định dọa gã này một chút thôi, ai ngờ vị trí đổ nước lại chuẩn đến thế.
"Hiệu trưởng Tần, xin lỗi, tôi không cố ý!" Tô Minh lập tức trưng ra vẻ mặt "hoảng hốt", như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.
Tần Thọ bị nước sôi làm cho nóng đến nhe răng trợn mắt, vẻ mặt vì quá đau đớn mà méo xệch đi, rồi gã tức giận mắng: "Thằng nhóc cậu có phải cố ý không hả?"
"Hiệu trưởng Tần, bây giờ trọng điểm không phải cái này." Tô Minh cố tình nói: "Trước đây tôi có đọc một tin tức, hình như nói là nếu chỗ đó của đàn ông bị bỏng, mà không đến bệnh viện xử lý kịp thời, hình như sẽ bị liệt dương đó."
"Cái gì?"
Tần Thọ sợ đến tè ra quần, mặc dù lúc này gã đau đến mức không tiểu nổi, nhưng thật sự bị Tô Minh dọa cho khiếp vía.
Đùa à, Tần Thọ là một tên háo sắc nhìn thấy gái là không đi nổi. Đến tuổi trung niên, khả năng phương diện kia của gã vốn đã suy giảm nghiêm trọng, nếu bây giờ mà liệt dương luôn thì còn khó chịu hơn cả lấy mạng gã.
Thà tin là có còn hơn không, Tần Thọ không nói hai lời, lập tức nhảy lò cò ra ngoài, xem bộ dạng này chắc là đến bệnh viện rồi.
Chắc là do bên dưới bị bỏng đau quá, lúc đi Tần Thọ chỉ có thể vừa nhảy vừa lết. Tô Minh nhìn mà không nhịn được cười, rồi cậu hét lớn: "Hiệu trưởng Tần, thầy đi cẩn thận một chút, coi chừng vỡ trứng đấy!"
...
"Tô Minh, hôm nay cảm ơn cậu nhé." Hạ Thanh Thiền thở phào một hơi, rồi nói với Tô Minh bằng giọng cảm kích.
Cô thầm nghĩ hôm nay may mà có Tô Minh ở văn phòng, nếu không thì phiền phức to rồi. Một mình cô chắc chắn không thể giải quyết được tên Tần Thọ đáng ghét này.
Hơn nữa Hạ Thanh Thiền cũng không ngốc, chắc chắn nhìn ra được Tô Minh vừa rồi là cố ý giúp mình.
Tô Minh mỉm cười, không nói nhiều về chuyện này, chỉ đáp: "Không có gì đâu ạ, chủ yếu là bình thường em nhìn ông ta đã thấy ngứa mắt rồi."
"Tối nay tôi mời cậu ăn cơm nhé, xem như cảm ơn cậu đã giúp tôi hôm nay." Hạ Thanh Thiền nói chuyện với nụ cười hiền dịu, gần gũi.
Giáo viên mời học sinh ăn cơm, nghe có vẻ hơi kỳ lạ, nhưng nếu xét tuổi tác của hai người thì việc họ đi ăn cùng nhau cũng khá bình thường.
Vừa rồi Tần Thọ lằng nhằng nửa ngày trời muốn mời Hạ Thanh Thiền đi ăn mà cô không đồng ý, kết quả gã vừa đi khỏi thì cô lại mời Tô Minh. Chắc Tần Thọ mà biết được chuyện này thì phải hộc máu mồm mất.
Nhưng đáng tiếc là Tô Minh không thể nhận lời Hạ Thanh Thiền được. Hai hôm trước cậu đều về nhà lúc nửa đêm, Tô Minh cảm thấy nếu cứ tiếp tục không về nhà đúng giờ thì kỳ quặc quá, hôm nay nói gì thì nói cũng phải về sớm.
Vì vậy Tô Minh nói: "Cô Hạ, hôm nay nhà em có việc, chắc là không đi ăn cơm với cô được rồi ạ."
"Không sao đâu." Hạ Thanh Thiền rất thấu hiểu, nhẹ nhàng nói: "Vậy để lần sau rảnh rỗi tôi lại mời cậu."
Tô Minh vừa nghe vẫn còn có lần sau thì trong lòng không khỏi vui sướng, liền chào tạm biệt Hạ Thanh Thiền rồi nhanh chóng đeo cặp sách về nhà.
Về đến nhà ăn tối xong, Tô Minh trở về phòng mình. Cũng không thể trách cậu vội vàng như vậy, biết làm sao được khi lại hoàn thành thêm một nhiệm vụ nữa.
"Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ [Bảo Vệ Cô Giáo Xinh Đẹp]." Lúc này hệ thống mới vang lên âm thanh thông báo nhiệm vụ thành công.
"Tiểu Na, Tiểu Na, tôi muốn rút thưởng!" Tô Minh chẳng quan tâm nhiệm vụ hoàn thành thế nào, đối với cậu chỉ cần có thể rút thưởng là được.
Tiểu Na khinh bỉ nói: "Ký chủ, tôi không thể không nói, cậu đúng là hết thuốc chữa rồi đấy."
Chế nhạo Tô Minh hai câu xong, Tiểu Na dường như cảm thấy thỏa mãn, lập tức hiện ra giao diện rút thưởng để Tô Minh bắt đầu.
Rút thưởng nhiều lần như vậy, Tô Minh cũng coi như quen tay hay việc, về cơ bản đã nắm rõ các bước.
Quá trình rút thưởng vẫn như cũ, vô số ảnh đại diện tướng lướt nhanh trên màn hình, đồng thời tốc độ quay ngày càng chậm lại.
"Ta dùng đôi tay này để hoàn thành ước mơ của ngươi..."
Khi giọng nói vang lên, Tô Minh biết chắc là đã rút thưởng xong. Quả nhiên, cậu mở mắt ra nhìn, vị tướng dừng lại trên màn hình chính là Thầy Tu Mù - Lee Sin.
"Chúc mừng ký chủ, nhận được chiêu cuối [Nộ Long Cước] của Lee Sin." Trên màn hình hiện ra một dòng chữ nhỏ.
Tô Minh hoàn toàn mất bình tĩnh. Ai chơi Liên Minh Huyền Thoại cũng đều biết Thầy Tu Mù, mà đã biết Thầy Tu Mù thì ai cũng biết chiêu cuối của hắn. Tô Minh lúc này kích động vô cùng, mình lại rút trúng cú đá bay trứ danh của Thầy Tu Mù.