Những người khác còn tưởng Giang Trục Lưu chơi lớn, muốn làm hòa với Tô Minh, dù sao thêm một người bạn vẫn hơn thêm một kẻ thù, ai nấy đều tấm tắc khen Giang Trục Lưu ra tay hào phóng.
Nhưng Tô Minh đâu có đơn giản như vậy, sao lại không biết Giang Trục Lưu đang nghĩ gì. Gã này vừa nhếch mép là Tô Minh đã biết tỏng trong đầu có gì rồi.
Rõ ràng là gã này nghĩ mình mù tịt về rượu, nên mới định dùng cách này để bêu xấu mình. Nói thật, Tô Minh thấy gã này cũng nhạt phèo.
Ngứa mắt mình thì cứ xông lên bem nhau một trận là được, việc gì phải bày vẽ thế này, đúng là vô vị.
Nếu là trước đây, có lẽ Tô Minh đã thật sự bị Giang Trục Lưu dắt mũi, bởi vì uống rượu vốn là điểm yếu của cậu, nhiều nhất cũng chỉ là ra quán xiên nướng quất vài chai bia là cùng.
Còn về mấy thứ như rượu vang, Tô Minh lại càng chưa từng tiếp xúc, đương nhiên không hiểu chút nào, không thể so sánh với dân sành sỏi được.
Thế nhưng đừng quên Tô Minh có hệ thống rút thưởng, một át chủ bài tối thượng. Cách đây không lâu, cậu vừa hay rút trúng nội tại của Gragas, mà vẫn chưa có đất dụng võ.
Tô Minh nhớ rất rõ, khi sử dụng nội tại của Gragas, mình sẽ lập tức biến thành bậc thầy nếm rượu, không chỉ sở hữu tửu lượng biến thái hơn người thường mà còn am tường về các loại rượu ngon.
Có kỹ năng này trong tay, Tô Minh sao phải sợ mấy mánh khóe cỏn con của Giang Trục Lưu. Có điều, cậu không hề biểu lộ ra mặt, chuẩn bị tương kế tựu kế, để cho Giang Trục Lưu này phải nếm mùi “trộm gà không thành còn mất nắm gạo”.
Vì vậy, Tô Minh cố tình tỏ ra vẻ mặt khó xử, lên tiếng: "Tôi không thích uống rượu vang lắm, lòng tốt của anh tôi xin nhận."
"Vãi chưởng, rượu ngon như vậy cho không mà cũng không thèm?"
Không ít người nghe Tô Minh nói vậy liền sốt ruột, thầm nghĩ loại rượu hiếm có thế này, bình thường muốn ngửi một hơi cũng khó, vậy mà có người cho không cũng chẳng cần, có tiền cũng không thể tùy hứng thế chứ?
"Diễn, mày cứ diễn tiếp đi!"
Giang Trục Lưu lúc này thầm cười trong bụng, cho rằng Tô Minh đang luống cuống, càng thêm chắc chắn kế hoạch của mình đã có hiệu quả, sao có thể để Tô Minh được như ý.
Vì vậy, Giang Trục Lưu lập tức nghiêm mặt nói: "Tô Minh, anh làm vậy là coi thường tôi rồi. Anh cũng nói đây là chút lòng thành của tôi, dù anh không thích uống thì mang về nhà cất giữ cũng được mà."
"Ha ha..."
Tô Minh cười khoái chí trong bụng, Giang Trục Lưu này diễn sâu thật, suýt nữa thì cậu cũng tin rồi.
"Vậy được rồi, thấy anh có thành ý như vậy, tôi đành nhận vậy." Tô Minh vốn đã định cầm chai rượu này, chẳng qua là khách sáo với hắn một chút thôi.
Giang Trục Lưu thấy Tô Minh đưa tay nhận chai rượu, liền cho rằng cậu bị mình ép đến không còn cách nào khác, trong lòng không khỏi có chút đắc ý.
Nào ngờ lúc này hắn đã bị Tô Minh xoay như chong chóng. Tô Minh chỉ cần đào một cái hố nhỏ là Giang Trục Lưu đã hớn hở nhảy vào.
"Tô Minh, hay là mở ra nếm thử đi, xem hương vị của nó thế nào. Chai này tôi mua về cất cũng gần hai năm rồi, chính tôi cũng chưa nỡ khui."
Đợi Tô Minh nhận chai rượu, Giang Trục Lưu lại lên tiếng, vẻ như vô tình nói một câu, nhưng thực chất đây là kịch bản hắn đã chuẩn bị sẵn trong đầu.
Tặng Tô Minh chai rượu là để xem cậu xấu mặt, mà điều kiện tiên quyết để bêu xấu chính là Tô Minh phải uống rượu trước mặt mọi người. Việc Giang Trục Lưu cần làm bây giờ là tìm mọi cách ép Tô Minh uống rượu.
"Đúng đó, hay là mở ra nếm thử đi."
"Nghe nói loại rượu này chỉ cần mở nắp là đã có một mùi hương thơm nức rồi, mở ra cho chúng tôi ngửi một chút cũng được."
"Chúng tôi không uống, chỉ xem cho đã ghiền thôi cũng được, rất muốn xem thứ ‘vàng lỏng’ trong truyền thuyết rốt cuộc trông như thế nào."
"Tô tiên sinh, mở ra cho chúng tôi mở mang tầm mắt đi."
Trong phút chốc, không ít người lên tiếng hùa theo Giang Trục Lưu. Thật ra họ không cố ý giúp hắn, mà hoàn toàn là do hứng thú bị hắn khơi dậy, rất muốn biết loại rượu Romanée-Conti được mệnh danh là “vàng lỏng” này uống vào sẽ có cảm giác gì.
Thấy nhiều người lên tiếng như vậy, Tô Minh lại tiếp tục màn kịch của mình.
Cậu làm ra vẻ mặt bất đắc dĩ, đắn đo một lúc rồi nói: "Nếu mọi người đã nhiệt tình như vậy, thì tôi sẽ mở ra uống thử một chút."
"Tô Minh, để em mở cho anh."
Trong số những người ở đây, nếu nói ngoài Tô Minh ra còn có người thứ hai nhìn ra ý đồ xấu xa của Giang Trục Lưu, thì không nghi ngờ gì chính là Tần Thi Âm. Bởi vì lần trước Tô Minh chính là đi cùng cô đến nhà hàng xoay Thiên Lan ăn cơm.
Kỹ năng diễn xuất thần sầu của Tô Minh đã lừa được cả Tần Thi Âm. Cô cứ ngỡ Tô Minh bị ép đến không xuống đài được, đành cố đấm ăn xôi giữ thể diện.
Đồng thời, Tần Thi Âm cũng biết rõ trình độ của Tô Minh, một người uống rượu vang như uống rượu đế, hoàn toàn là một tay mơ, có lẽ đến mở chai cũng không biết.
E rằng lát nữa Tô Minh mới mở chai thôi đã bị người ta cười nhạo, vì không muốn cậu mất mặt, Tần Thi Âm liền định đứng ra giúp một tay.
"Thi Âm, chuyện cỏn con này sao phải để em ra tay, yên tâm đi, Tô Minh đâu phải không biết làm?"
Giang Trục Lưu vô cùng nham hiểm, nhìn ra Tần Thi Âm định làm gì liền lập tức ngăn cản. Lời này nói ra khiến Tần Thi Âm cũng cảm thấy khó xử.
"Để tôi tự làm được rồi." Lúc này Tô Minh mỉm cười với Tần Thi Âm, ra hiệu cho cô yên tâm.
"Hừ!"
Giang Trục Lưu nở một nụ cười nhẹ trên môi, nhưng trong ánh mắt lại có chút lạnh lẽo, thầm nghĩ: "Thằng nhãi ranh, cứ diễn tiếp đi, để tao xem mày diễn được đến bao giờ."
Mà Tô Minh lúc này đã kích hoạt nội tại của Gragas. Quả nhiên sau khi bật kỹ năng, cảm giác mọi thứ đều khác hẳn. Nhìn chai rượu vang trong tay, Tô Minh cảm thấy quen thuộc lạ thường.
"Đồ khui của anh đây!" Lúc này, một người giúp việc nhà họ Tần đang phục vụ tại bữa tiệc sinh nhật đã mang một cái khui rượu vang đến.
Bia cần đồ khui, rượu vang cũng vậy, đặc biệt là rượu vang dùng nút bần, không có đồ khui thì căn bản không thể mở được.
"Cảm ơn, tôi không cần đồ khui, anh cầm về đi." Ai ngờ lúc này Tô Minh lại nói một câu với người giúp việc.
"Không cần đồ khui?"
Tức thì, ánh mắt của không ít người nhìn Tô Minh đã khác trước. Ngay cả người giúp việc đang cầm đồ khui trong tay cũng đứng hình, thầm nghĩ mở rượu vang mà không cần đồ khui, đúng là lần đầu tiên nghe nói.
Còn Tần Thi Âm thì tối sầm mặt mũi, chỉ muốn xông lên véo mạnh vào tai Tô Minh. Không biết thì cũng phải giả vờ biết chứ, ai lại đi mở rượu vang mà không cần đồ khui, diễn không chuyên nghiệp chút nào.
"Thằng nhóc này, cuối cùng cũng sắp lòi đuôi rồi." Khóe miệng Giang Trục Lưu khẽ nhếch lên, kế hoạch của hắn xem chừng sắp thành công.
Lúc Giang Trục Lưu đang cười thì không ai để ý, thực ra Tô Minh cũng đang cười. Dùng đồ khui thì tầm thường quá, Tô Minh còn làm màu thế nào được nữa?