"Đến nhà họ Lăng à?"
Người đàn ông trung niên đeo kính chỉ sững sờ một lúc rồi lập tức hiểu ra, nói: "Bố, bố muốn đến cảm ơn thần y Tô à."
"Đúng vậy, thần y Tô hôm qua ra tay chữa bệnh cho bố, xong việc chẳng nói chẳng rằng đã đi rồi."
Lưu lão lên tiếng: "Tuy người ta không cần lợi lộc gì, nhưng chúng ta nợ người ta một món nợ ân tình lớn như trời, thế nào cũng phải đến thăm để tỏ lòng thành chứ."
Thực ra còn một lý do nữa. Hôm qua Lưu lão vẫn chưa chắc chắn mình đã hoàn toàn bình phục hay chưa, nhưng sau khi ngủ một giấc tối qua thì khác.
Lưu lão phát hiện chứng tay chân lạnh buốt của mình cũng biến mất, ông ngủ một mạch đến sáng, nửa đêm cũng không bị giật mình tỉnh giấc. Hơn nữa, sáng sớm thức dậy, Lưu lão còn cảm thấy hơi đói bụng, càng thêm chắc chắn rằng mình đã hoàn toàn khỏi bệnh.
"Đi lấy cây sâm núi tốt nhất của ta dùng hộp quà gói lại, rồi chuẩn bị thêm một ít lễ vật nữa, lát nữa chúng ta đi thẳng đến nhà họ Lăng." Lưu lão tiếp tục dặn dò người đàn ông trung niên đeo kính.
Lưu lão dậy ăn sáng xong xuôi, sau đó bảo người làm mang đồ đến nhà họ Lăng.
Thật ra nhà họ Lăng và nhà họ Lưu cách nhau không xa, đều ở trên sườn núi này, đi bộ chừng mười mấy phút là tới. Người già buổi sáng đi một lát, coi như là tập thể dục.
"Lưu lão đến đấy à, mau vào trong ngồi."
Người phụ nữ ung dung, quý phái, chính là mẹ của Lăng Tử Mạch, vừa thấy Lưu lão đã lập tức nhiệt tình chào hỏi. Lưu lão là khách quen của nhà họ Lăng, hai ông bạn già này vốn dĩ qua lại với nhau quanh năm.
Mẹ Lăng Tử Mạch pha cho Lưu lão một tách trà nóng, Lăng lão và Tô Minh bên này cũng nghe tiếng bước ra. Lăng lão chẳng hề khách sáo mà nói thẳng: "Lão già chết tiệt này, xem ra bệnh của ông khỏi thật rồi nhỉ, sáng sớm đã chạy tới đây, ăn cơm chưa?"
"Hừ!"
Cãi nhau với Lăng lão cả đời, năm xưa lúc mang quân đi đánh giặc hai người cũng toàn đấu khẩu, Lưu lão hừ một tiếng, chẳng thèm nhìn Lăng lão, nói: "Ông tưởng tôi đến tìm ông à, tôi đến đây là để đích thân cảm ơn thần y Tô đấy."
"Thần y Tô, đây là chút quà mọn tôi mang đến, để ở nhà cũng chẳng dùng làm gì, mong cậu đừng chê." Lưu lão bảo người làm đưa quà cho Tô Minh, miệng thì khách sáo nói.
Đừng nhìn Lưu lão tính tình nóng nảy, nhưng người có thể leo lên vị trí ngày hôm nay chắc chắn là một nhân vật có trí tuệ lớn, ông cũng không khoe khoang thứ mình mang đến là đồ tốt gì.
Nói đơn giản là đồ nhà mang sang, khiến Tô Minh không có cách nào từ chối.
Tô Minh nhận lấy quà, liếc nhìn sơ qua, tuy không biết trong mấy cái hộp này đựng gì, nhưng chỉ cần nhìn bao bì cũng biết đồ bên trong chắc chắn có giá trị không nhỏ.
Vì vậy Tô Minh liền khách khí nói một câu: "Lưu lão, ông khách sáo quá rồi, đến là được rồi, còn mang theo những thứ này làm gì."
Với thân phận như Lưu lão mà có thể đích thân đến tận nhà cảm ơn mình, có thể nói đây đã là một chuyện vô cùng ghê gớm, nói ra có khi dọa người ta chết khiếp.
"Cậu cũng đừng khách sáo với lão ta, nếu đến thăm mà không mang theo chút đồ, e rằng mặt lão có dày đến mấy cũng ngại không dám tới." Lăng lão bên này lại trực tiếp cà khịa Lưu lão một phen.
Khiến Lưu lão tức đến trợn tròn mắt, hai người vừa gặp mặt đã tự nhiên đấu khẩu với nhau, dường như chẳng còn liên quan gì đến Tô Minh nữa.
——————————————
"Thần y Tô, tối nay chúng ta không ăn cơm ở nhà đâu, tôi dẫn anh ra ngoài chơi."
Tối hôm đó, Lăng Dật mặc một thân quân phục trở về. Đây là lần đầu tiên Tô Minh thấy Lăng Dật mặc quân phục, kết hợp với vóc dáng cao lớn thẳng tắp trông rất có khí thế.
Lăng Dật vừa về đến nhà đã gọi Tô Minh mấy tiếng. Vì tuổi tác khá tương đồng, cộng thêm tính cách Lăng Dật cởi mở nên quan hệ giữa Tô Minh và anh ta cũng không tệ.
"Con lại định đi đâu đấy? Vừa về nhà đã đi, còn ra thể thống gì nữa!" Quả nhiên, Lăng Dật vừa dứt lời, cha anh ta là Lăng Vệ Quân liền lên tiếng quở trách.
Ở nhà họ Lăng mấy ngày nay, Tô Minh cũng phát hiện ra một hiện tượng khá thú vị, đó là hiện tượng trọng nữ khinh nam rất rõ rệt.
Lăng Tử Mạch bị bệnh được cả nhà họ Lăng nâng niu trong lòng bàn tay, sợ cô xảy ra chuyện gì.
Còn anh cả Lăng Dật thì có vẻ thảm hơn nhiều, về cơ bản cứ về nhà là bị Lăng Vệ Quân mắng, ngược lại ông nội Lăng lão thì thường không mắng anh ta.
Lăng Dật đã quen bị mắng, cười hề hề nói: "Bố, hôm nay bố thật sự không mắng con được đâu. Bố có biết hôm nay là sinh nhật Đại Ngưu cùng đội với con không, nên cậu ấy đặc biệt mời bọn con đi ăn một bữa."
"Sinh nhật Đại Ngưu thì con tìm thần y Tô làm gì, không biết thần y Tô cả ngày chữa bệnh cho em gái con rất mệt à?" Lăng Vệ Quân nói tiếp.
"Bố, cái này thì bố không biết rồi."
Lăng Dật mở miệng nói một câu: "Thần y Tô và đám người Đại Ngưu quan hệ rất tốt, Đại Ngưu đặc biệt dặn con, nhất định phải đưa thần y Tô đi cùng, nếu không sẽ không cho con qua uống rượu."
"Chú Lăng, không sao đâu ạ, cháu đi chơi với anh ấy một lát, cháu sẽ trông chừng anh ấy." Tô Minh lúc này cười nói với Lăng Vệ Quân.
Địa vị của Tô Minh ở nhà họ Lăng bây giờ tương đối cao, lời nói thậm chí còn có trọng lượng hơn cả Lăng lão. Quả nhiên Tô Minh vừa nói một câu, Lăng Vệ Quân lập tức không còn ý kiến gì nữa.
Ngược lại còn cười nói: "Vậy được, thần y Tô cậu giúp tôi trông chừng thằng nhóc thối này, bảo nó uống ít rượu thôi, không thì về tôi không tha cho nó đâu."
Lăng Dật đứng bên cạnh nghe mà phiền phức chết đi được, thầm nghĩ không biết mình có phải con đẻ không nữa, tại sao đãi ngộ lại chênh lệch lớn như vậy.
"Còn ngẩn ra đó làm gì, thần y Tô đang đợi đi cùng con kìa, con còn đứng đó làm gì, mau lên lầu thay quần áo đi." Lăng Vệ Quân lại trừng mắt nhìn Lăng Dật.
Lăng Dật: "..."
Tối nay, địa điểm Đại Ngưu mời khách sinh nhật không phải là quán rượu lần trước, mà là một nhà hàng tử tế, đặt một bàn tiệc.
Hơn nữa cấp bậc nhà hàng cũng không thấp, chủ yếu là vì cân nhắc Tô Minh lần đầu đến Kinh Thành nên đã tìm một nhà hàng khá cao cấp.
"Thần y Tô đến rồi à, mau vào ngồi đi, anh em đang đợi mỗi hai người thôi đấy." Vừa thấy Lăng Dật tới, Đại Ngưu lập tức nhiệt tình hô.
Sau khi ngồi xuống, Lăng Dật có chút kỳ quái hỏi: "Ủa, thằng cha Thanh Sơn sao không tới?"
"Ai biết nó, nghe nói có việc nên không tới được." Đại Ngưu nói một câu.
Tô Minh hỏi ra mới biết, "Thanh Sơn" trong miệng Lăng Dật chính là anh chàng đầu trọc hôm nọ.
Lúc ăn cơm chủ yếu vẫn là uống rượu, Tô Minh rất mừng vì mình có kỹ năng của Gragas, nếu không chắc cũng bị đám cầm thú này chuốc cho chết ngắc.
"Mọi người đợi chút nhé, tôi đi vệ sinh một lát." Tô Minh tuy uống không say, nhưng uống nhiều như vậy cũng cảm thấy hơi buồn đi vệ sinh.
"Chúc mừng anh Thôi, một tuần nữa là có thể hái được đóa hồng gai Lạc Tiêu Tiêu kia rồi."
Lúc Tô Minh đi vệ sinh trở về, đột nhiên nghe thấy trong phòng bao truyền ra một câu như vậy.