Virtus's Reader
LMHT Vô Địch Rút Thưởng Hệ Thống

Chương 45: CHƯƠNG 45: CHỦ ĐỘNG TÌM TỚI CỬA

Tô Minh cảm thấy cái thứ gọi là nhiệm vụ hệ thống này giống hệt như kỳ kinh nguyệt của con gái vậy, không đến thì phiền, mà đến rồi cũng phiền nốt.

Không có nhiệm vụ thì chẳng có cách nào kiếm điểm để rút thưởng, đối với Tô Minh mà nói thì đây chắc chắn là chuyện rất phiền. Nhưng nếu có nhiệm vụ, Tô Minh cũng thấy phiền không kém, bởi vì bạn sẽ chẳng bao giờ biết được cái hệ thống này sẽ bày ra nhiệm vụ kiểu gì để gài bẫy mình.

"Chúc mừng ký chủ đã kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên [Chinh phục dạ dày của nữ thần]", ngay lúc Tô Minh đang thầm mắng hệ thống thì âm thanh thông báo của hệ thống lại vang lên.

"Chinh phục dạ dày của nữ thần?"

Nghe thấy thông báo này, Tô Minh ngẩn cả người, thầm nghĩ đây là cái nhiệm vụ quái quỷ gì thế này, tên nghe dị vãi. Vì vậy, cậu vội vàng kiểm tra phần giới thiệu nhiệm vụ.

Giới thiệu nhiệm vụ: Tần Thi Âm mỗi ngày đều bận rộn với công việc, thậm chí thường xuyên quên ăn. Tình trạng này kéo dài sẽ không tốt cho sức khỏe, vì vậy hy vọng ký chủ có thể rèn luyện cho Tần Thi Âm thói quen ăn uống đúng giờ, cải thiện sức khỏe cho cô ấy, đồng thời khiến Tần Thi Âm yêu thích món ăn do ký chủ nấu.

"Tần Thi Âm..."

Tô Minh sững sờ khi nhìn thấy cái tên này, không phải là cậu đã quên Tần Thi Âm là ai, chuyện đó là không thể nào.

Chỉ là Tô Minh có chút không hiểu, mấy ngày nay mình và Tần Thi Âm chẳng hề đụng mặt nhau, tại sao hệ thống lại cứ ghép đôi mình với cô ấy thế nhỉ? Tô Minh phát hiện ra phong cách của cái hệ thống này mình càng ngày càng không hiểu nổi.

Vì vậy, Tô Minh hỏi: "Tiểu Na, tôi muốn hỏi một chút, nhiệm vụ của hệ thống đều dựa vào đâu để ban hành vậy?"

"Tất cả nhiệm vụ do hệ thống này ban hành đều là ngẫu nhiên, không có bất kỳ căn cứ nào cả." Tiểu Na nhanh chóng trả lời, câu này cô nàng cũng đã từng nói với Tô Minh trước đây.

"Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy nhiệm vụ của hệ thống cứ luôn gán ghép tôi với Tần Thi Âm vậy?" Tô Minh tiếp tục hỏi.

Tiểu Na lúc này nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi nói: "Chủ nhân, trước tiên cho tôi hỏi ngài một câu, ngài thấy Tần Thi Âm có đẹp không?"

"Đương nhiên là đẹp rồi."

Tô Minh trả lời không chút do dự, cậu cảm thấy Tiểu Na đang nói một câu thừa thãi. Nếu Tần Thi Âm mà không đẹp thì trên đời này còn ai là mỹ nữ nữa?

Chỉ riêng nhan sắc, vóc dáng và khí chất của Tần Thi Âm, những người phụ nữ khác có được một trong số đó thôi cũng đã đủ để nằm mơ cười toe toét rồi. Nhưng Tần Thi Âm lại hội tụ tất cả những ưu điểm đó lại với nhau, một người phụ nữ như vậy chỉ có thể dùng từ "cực phẩm" để hình dung.

"Vậy ngài có nghĩ trên thế giới này có nhiều phụ nữ đẹp hơn Tần Thi Âm không?" Tiểu Na tiếp tục hỏi.

Đây lại là một câu hỏi chẳng có tí giá trị nào. Nếu trên đời này ai cũng là mỹ nữ thì mấy cái viện phẫu thuật thẩm mỹ mở ra để làm gì. Tô Minh không dám chắc trên thế giới này có người phụ nữ nào đẹp hơn không.

Nhưng chắc chắn số người đẹp hơn Tần Thi Âm là rất ít, nhiều lắm cũng chỉ là mỗi người một vẻ. Ví dụ như Thẩm Mộc Khả và Hạ Thanh Thiền, họ cũng đều rất đẹp, nhưng những mỹ nữ này lại không thể so sánh với nhau được.

Tô Minh nói thẳng: "Chắc là chẳng có mấy người đẹp hơn cô ấy đâu."

"Thế thì đúng rồi còn gì." Tiểu Na nói với giọng bực mình: "Một cô gái xinh đẹp như vậy vẫn còn độc thân, ngài không ra tay chẳng lẽ còn đợi người khác ra tay à? Đến lúc đó ngài có hối hận cũng không kịp đâu."

"Chủ nhân ơi là chủ nhân." Tiểu Na nói bằng giọng điệu đầy thâm ý: "Hệ thống chỉ có thể giúp ngài đến đây thôi, phần còn lại phải xem chính ngài rồi."

Tô Minh: "..."

Chẳng hiểu sao, Tô Minh luôn cảm thấy giọng điệu của Tiểu Na có chút gian xảo, đặc biệt giống lão già biến thái mà cậu tình cờ gặp hôm nọ.

Thế nhưng sau khi biết được mục đích của hệ thống, trong lòng Tô Minh vẫn có chút phấn khích. Nếu mình thật sự có thể nhờ sự trợ giúp của hệ thống mà tán đổ được Tần Thi Âm, đó chẳng phải là một chuyện sướng rơn người hay sao?

Tiếp theo, Tô Minh xem những thông tin khác của nhiệm vụ. Điều khiến cậu hơi kinh ngạc là thời gian yêu cầu của nhiệm vụ này lại là một tháng.

Một tháng được xem là khoảng thời gian dài nhất trong tất cả các nhiệm vụ mà Tô Minh từng nhận, xem ra đây là một nhiệm vụ dài hạn rồi, không thể hoàn thành trong một sớm một chiều được.

Nhưng thực ra nhiệm vụ này đối với Tô Minh cũng không quá khó khăn. Tô Minh dần dần phát hiện ra một đặc điểm của hệ thống, tuy những nhiệm vụ được ban hành trông có vẻ nhiệm vụ nào cũng hố người.

Nhưng hệ thống sẽ không dồn mình vào đường cùng, về cơ bản mỗi nhiệm vụ Tô Minh đều có thể sử dụng kỹ năng để hoàn thành. Cho đến bây giờ, nhiệm vụ nào cậu cũng thành công.

Vừa rồi Tô Minh mới nhận được nội tại của kỹ năng con cóc, sau đó liền kích hoạt nhiệm vụ này. Rất rõ ràng, nhiệm vụ này cần sử dụng bị động của con cóc để nấu ăn, bây giờ Tô Minh cũng không còn là một tay mơ không biết gì nữa.

Tuy nhiên, hôm nay Tô Minh chắc chắn không thể làm nhiệm vụ này được, vì bây giờ cũng đã muộn rồi, giờ này chắc Tần Thi Âm đã ăn cơm xong.

Dù sao thì thời gian nhiệm vụ cũng khá dài, Tô Minh cũng không vội lắm.

--------

Ngày hôm sau, Tô Minh vẫn đến trường đi học như thường lệ. Mặc dù đã là triệu phú, nhưng bữa sáng của Tô Minh vẫn là bánh rán kẹp, đơn giản mà đủ chất.

Một ngày ở trường trôi qua vô cùng yên bình, cũng không có ai đến gây sự với cậu. Rõ ràng cú đá ngày hôm qua ở cổng trường đã tạm thời dọa cho đám Tống Triết sợ mất mật rồi.

Nhưng Tô Minh muốn tiếp tục khiêm tốn ở trường cũng không thể nào nữa. Màn thể hiện bá đạo ngày hôm qua của cậu đã bị không ít người nhìn thấy, hôm nay ở trường cứ một đồn mười, mười đồn trăm, Tô Minh đã biến thành đại ma vương hung tàn có thể lấy mạng người từ ngàn dặm.

Đối với chuyện này, Tô Minh tỏ ra rất bình tĩnh, người pro thì lúc nào cũng phải tỏa sáng thôi.

Hôm nay cha của Tô Minh là Tô Khải Sơn vừa hay phải làm ca đêm, nên cậu không cần phải về nhà ngay. Nghĩ bụng nhân lúc này nên đi làm nhiệm vụ.

Nhưng làm thế nào để thực hiện nhiệm vụ này lại khiến Tô Minh cảm thấy khá đau đầu. Mình muốn nấu cơm cho Tần Thi Âm thì cũng phải có cơ hội chứ, bây giờ còn chẳng gặp được mặt cô ấy, làm sao mà nấu cho cô ấy ăn được?

Suy nghĩ một hồi, Tô Minh cảm thấy mình vẫn phải chủ động tấn công, đến thẳng nhà Tần Thi Âm, cơ hội đều là do mình tự tranh thủ mà có.

Vừa hay Tô Minh biết nhà Tần Thi Âm ở đâu. Cậu ra khỏi cổng trường, gọi một chiếc taxi rồi đi đến khu biệt thự cao cấp nơi Tần Thi Âm ở.

Trên đường đi, bác tài xế cứ nhìn Tô Minh bằng ánh mắt kỳ quái, thầm nghĩ thanh niên này có vấn đề gì không vậy, lần đầu tiên nghe nói có người đi đến khu biệt thự mà còn phải bắt taxi. Mấy người có tiền ở đây chắc bảo mẫu đi chợ cũng có xe riêng mà lái ấy chứ.

Đúng lúc là giờ cao điểm tan học tan làm, tình hình giao thông trên đường không được tốt lắm, mất khoảng hơn nửa tiếng mới đến nơi.

Sau khi xuống xe, Tô Minh bấm chuông cửa sắt bên ngoài nhà Tần Thi Âm. Điều khiến cậu thở phào nhẹ nhõm là giờ này Tần Thi Âm đã tan làm về nhà rồi.

Khoảng hơn mười giây sau, Tần Thi Âm mang dép lê từ trong nhà đi ra mở cửa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!