Hôm nay vừa đến trường, Tần Thọ liền cho người điều tra ngay thằng nhãi đã hắt cả cốc nước sôi vào đũng quần mình hôm nọ. Giờ đã có ảnh của Tô Minh, lại biết cậu học lớp nào, việc tìm ra thông tin quá dễ.
Trợ lý Tiểu Lý làm việc rất hiệu quả. Nhiệm vụ Tần Thọ giao cho cô cũng không khó, chỉ cần tra hồ sơ học sinh là xong, nên chẳng mấy chốc đã tìm ra tên của Tô Minh.
"Tô Minh à..."
Tần Thọ liếc qua tập hồ sơ trong tay, hừ lạnh một tiếng rồi quăng nó lên bàn, ra lệnh: "Đi, gọi cả Hạ Thanh Thiền và thằng học sinh tên Tô Minh này đến đây cho tôi!"
"Tô Minh, lát nữa cậu nhớ lựa lời mà nói, cố gắng nhận lỗi trước nhé." Trên đường đến văn phòng phó hiệu trưởng, Hạ Thanh Thiền dặn dò Tô Minh trước một câu.
Ai cũng không ngốc, họ đoán ngay được Tần Thọ gọi hai người đến là muốn kiếm chuyện, mà mục tiêu chắc chắn là Tô Minh.
Tô Minh không nói gì, chỉ gật đầu. Hắn thầm nghĩ bụng dạ của Tần Thọ cũng quá hẹp hòi rồi, mới qua hai ngày đã tìm cách gây sự. Thôi thì cứ tới đâu hay tới đó vậy.
Đến văn phòng phó hiệu trưởng, Hạ Thanh Thiền gõ nhẹ cửa rồi dẫn Tô Minh bước vào.
"Em Tô Minh, em có biết mình đã phạm một sai lầm rất nghiêm trọng, vi phạm nội quy của trường Trung học Ninh Thành không?" Tần Thọ trưng ra bộ mặt nghiêm nghị, nói thẳng vào mặt Tô Minh.
Lần này Tần Thọ còn chẳng thèm nói chuyện với Hạ Thanh Thiền mà nhắm thẳng vào Tô Minh, đủ thấy gã ghét cậu đến mức nào.
Tô Minh bị Tần Thọ mắng xối xả một trận mà ngơ ngác không hiểu gì. Hắn nghĩ bụng, không phải mình chỉ vô tình làm đổ nước sôi lên người ông ta thôi sao? Vi phạm nội quy từ lúc nào vậy?
Nhưng nhớ lại lời Hạ Thanh Thiền dặn lúc nãy, Tô Minh vẫn cố nhịn, nói: "Em xin lỗi thầy Tần, hôm đó em không cố ý đâu ạ, thật sự là do em lỡ tay làm tuột ly nước..."
Tần Thọ vừa nghe Tô Minh chủ động nhắc lại chuyện cũ, trong lòng tức sôi máu, thầm chửi: *Mày mà không cố ý mới là lạ!*
"Hừ!"
Tần Thọ gắt gỏng: "Tôi đang nói chuyện em đánh nhau ở cổng trường ngày hôm qua. Trường chúng ta ghét nhất là hiện tượng học sinh tụ tập ẩu đả!"
"Em Tô Minh à, lần này em đã vi phạm quy định của trường một cách cực kỳ nghiêm trọng!" Tần Thọ cao giọng.
Tô Minh bị Tần Thọ nói cho đần mặt ra, thầm nghĩ chuyện hôm qua mà cũng gọi là ẩu đả sao? Cậu bèn lên tiếng: "Hôm qua là ở ngoài trường mà thầy, hơn nữa là do đám côn đồ đó chủ động gây sự với em trước, em chỉ tự vệ thôi, sao lại tính là ẩu đả được ạ?"
Thấy Tô Minh sắp chết đến nơi còn già mồm, Tần Thọ nói giọng cực kỳ áp đặt: "Ngoài trường cái gì mà ngoài trường? Đã là ở cổng trường thì vẫn thuộc phạm vi quản lý của trường ta."
"Hơn nữa, người ta thường nói không có lửa làm sao có khói. Tại sao đám côn đồ đó chỉ tìm em mà không tìm người khác? Chẳng phải chứng tỏ bản thân em có vấn đề sao?" Phải công nhận Tần Thọ mồm mép cũng lanh lẹ ra phết.
Tô Minh cạn lời toàn tập. Cái lý lẽ của Tần Thọ đúng là kiểu du côn, nói về khoản võ mồm thì cậu đúng là không phải đối thủ của gã.
Thấy Tô Minh im lặng, Tần Thọ đắc ý ra mặt, nói tiếp: "Xét thấy vụ ẩu đả ngày hôm qua của em Tô Minh gây ảnh hưởng vô cùng tồi tệ, nhà trường quyết định kỷ luật em mức khiển trách nặng, đồng thời đưa vào diện theo dõi. Nếu còn tái phạm, sẽ trực tiếp đuổi học!"
Vốn dĩ Tần Thọ muốn đuổi thẳng cổ Tô Minh, nhưng nghĩ lại thì lý do này chưa đủ thuyết phục, nên ghi một lỗi nặng vào học bạ là đủ cho cậu điêu đứng rồi.
Nghe thấy hình phạt này, sắc mặt Tô Minh lập tức thay đổi. Đây không phải chuyện đùa, một khi bị ghi vào học bạ, sau này dù là lên đại học hay ra ngoài xã hội cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.
Không đợi Tô Minh kịp phản ứng, Hạ Thanh Thiền đã lên tiếng trước: "Thầy Tần, nhà trường làm việc phải có chứng cứ chứ ạ? Sao có thể vô cớ ghi lỗi nặng cho Tô Minh như vậy được?"
Hạ Thanh Thiền không rõ chuyện đánh nhau hôm qua của Tô Minh là thế nào, nhưng cô biết chắc chắn đây là Tần Thọ đang cố tình gây sự để trả thù cậu.
"Sao lại không có chứng cứ? Cô xem đi, ảnh nó đánh nhau hôm qua đã bị người ta đăng lên diễn đàn rồi đây này!" Tần Thọ xoay màn hình máy tính về phía Hạ Thanh Thiền.
Hạ Thanh Thiền liếc qua màn hình, lúc này ảnh ọt không còn quan trọng nữa, cô nói thẳng: "Bức ảnh này thì nói lên được điều gì ạ? Chẳng lẽ trong ảnh có ghi là họ bị Tô Minh đánh sao?"
Để bảo vệ Tô Minh, Hạ Thanh Thiền bỗng trở nên vô cùng mạnh mẽ. Cô biết rõ Tô Minh bị Tần Thọ nhắm vào hoàn toàn là vì mình, nên lúc này cô nhất định phải đứng ra bảo vệ cậu.
Kiểu lý sự cùn này lại có tác dụng thật, vì Tần Thọ đúng là chỉ xem vài tấm ảnh trên diễn đàn chứ cũng chẳng có bằng chứng xác thực nào.
Nhưng Tần Thọ dù gì cũng là kẻ lõi đời, gã lập tức nghĩ ra cách, gọi trợ lý vào lần nữa và ra lệnh: "Tiểu Lý, cô ra ngoài trường gọi thằng Trường Mao vào đây cho tôi."
Trường Mao trước đây cũng là học sinh của trường Trung học Ninh Thành, lại có chút tiếng tăm ở khu vực gần trường nên Tần Thọ cũng biết hắn.
Sắc mặt Hạ Thanh Thiền và Tô Minh đột nhiên biến sắc. Họ đã đoán ra Tần Thọ định làm gì, chắc chắn là gọi Trường Mao đến làm nhân chứng. Nếu có Trường Mao đứng ra làm chứng, Tô Minh phen này nguy to.
Tần Thọ thầm đắc ý, đây chính là kế hoạch của gã. Bọn mày không phải nói tao không có bằng chứng sao? Giờ tao gọi thẳng nhân chứng tới, xem chúng mày còn chối được không.
Hơn nữa, nếu Trường Mao thật sự bị đánh, chắc chắn hắn sẽ một mực khẳng định là do Tô Minh làm. Cơ hội trả thù ngon ăn thế này, sao hắn có thể bỏ qua được.
Khoảng nửa tiếng sau, Trường Mao bước vào văn phòng phó hiệu trưởng. Đối với hắn, nơi này đã lâu lắm rồi chưa quay lại.
"Ông tìm tôi có chuyện gì?" Trường Mao vừa vào đã vênh váo hỏi. Hắn không còn là học sinh nữa, hiệu trưởng hay giáo viên gì đối với hắn cũng chỉ là mây bay.
Ngay sau đó, Trường Mao nhìn thấy Tô Minh, cả người lập tức sợ đến tè ra quần, suýt chút nữa thì quay đầu bỏ chạy.
Đúng lúc này, Tần Thọ thân thiết kéo tay Trường Mao lại, cười nói: "Trường Mao, cậu cứ nói thật cho tôi biết, có phải hôm qua Tô Minh đã đánh cậu ở ngoài trường không? Nhà trường đang định xử lý nó đây."
Tần Thọ bình tĩnh chờ đợi câu trả lời của Trường Mao. Chỉ cần hắn gật đầu, hình phạt dành cho Tô Minh chắc chắn không thể thoát được.
Nào ngờ Trường Mao ngớ người ra một lúc rồi đáp: "Đâu có, cậu ta không đánh tôi."
"Hả??"
Tần Thọ đứng hình tại chỗ. Hắn không thể ngờ Trường Mao lại nói như vậy, kịch bản này sai quá sai rồi! Tần Thọ sốt ruột gào thét trong lòng: *Mẹ kiếp, sao mày không diễn theo kịch bản hả?*