"Năm vạn tệ này là cậu đáng được nhận, mau cầm lấy đi."
Tần Thọ cười toe toét dúi tiền vào tay Hồ Văn, đây là lần đầu tiên lão chi tiền mà thấy thoải mái và cam tâm tình nguyện đến vậy.
Nào ngờ lúc nhận năm vạn tệ này từ tay Tần Thọ, Hồ Văn còn thầm cầu nguyện cho lão một chút, vẻ mặt có vẻ không đành lòng, cuối cùng ngậm ngùi nhận lấy số tiền này rồi nói: "Vậy tôi không khách sáo nữa, sau này cần gì cứ liên hệ tôi nhé."
Cầm tiền xong, Hồ Văn chuồn thẳng. Dù sao lần này hắn cũng không thiệt, vừa hoàn thành nhiệm vụ Tô Minh giao, lại còn lừa được một mớ tiền.
Chuyện tiếp theo không còn liên quan đến hắn nữa, vì lúc nãy trên đường đến đây hắn đã gọi cho Tô Minh rồi, việc cần làm cũng đã làm xong, giờ cứ thế cầm tiền biến là đẹp.
Hồ Văn có đánh chết cũng không ngờ rằng, thật ra lúc này Tô Minh đã đến nơi, đang đứng ngay trong văn phòng của Tần Thọ. Cả hai người đều không hề hay biết, bởi vì Tô Minh đang sử dụng skill nội tại của Teemo, ở trong trạng thái tàng hình.
Skill nội tại của Teemo sau khi được nâng cấp thì pro vãi, khi ở trong trạng thái tàng hình, chỉ cần không bị người khác va phải thì hành động của Tô Minh tuyệt đối không thể bị phát hiện.
Lúc này, Tô Minh đang thích thú quan sát nhất cử nhất động của Tần Thọ và Hồ Văn. Thấy Hồ Văn quả nhiên làm theo lời mình dặn, trong lòng cậu khá hài lòng, tiếp theo là đến lượt Tô Minh ra tay.
"Có mấy tấm ảnh này, Tô Minh à, lần này tao mà không khiến mày thân bại danh liệt, cút khỏi trường Trung học Ninh Thành thì tao không phải người! Nhóc con mà cũng dám đối đầu với tao à!" Đợi Hồ Văn đi khỏi, Tần Thọ đóng cửa văn phòng lại rồi lẩm bẩm một mình.
Tô Minh đang tàng hình đương nhiên nghe được những lời này của Tần Thọ, không khỏi nhếch mép đầy ẩn ý, thầm nghĩ: "Ai xui xẻo còn chưa biết đâu."
Chỉ thấy Tần Thọ lại dùng máy tính mở mấy tấm ảnh đó ra xem lại lần nữa, càng xem nụ cười trên mặt lão càng tươi, cuối cùng mặt cười toe toét như hoa cúc, đủ thấy lúc này Tần Thọ vui sướng đến mức nào.
Cũng khó trách Tần Thọ lại vui như vậy, cuối cùng cũng tìm được cách hay để đối phó với kẻ thù, chắc hẳn ai cũng sẽ vui như vậy thôi.
Tần Thọ lúc này ngồi im tại chỗ, dường như đang suy tính điều gì đó, rõ ràng là lão đang nghĩ cách tận dụng mấy tấm ảnh quý giá trong tay.
Bây giờ đã nắm trong tay con át chủ bài, không thể lãng phí được, phải tận dụng thật tốt, phát huy sức sát thương của nó đến mức tối đa. Giống như một người có vốn trong tay, việc đầu tư cụ thể thế nào cũng phải tính toán kỹ lưỡng.
Nhưng với cái đầu toàn ý nghĩ nham hiểm của Tần Thọ, lão ta thoáng cái đã nghĩ ra cách hay. Lão mở lịch trình trên trang web của trường ra xem, xem xét kế hoạch trong ngày.
Sau đó, Tần Thọ lôi điện thoại di động ra gọi, vừa kết nối đã nói: "Cao chủ nhiệm à, đúng rồi, là tôi, Tần Thọ đây."
"Chuyện là thế này, sáng mai không phải có một buổi họp toàn trường sao? Tôi có vài lời muốn nói, không biết có thể sắp xếp cho tôi một chút thời gian được không?" Tần Thọ hỏi.
"Yên tâm đi, tôi chỉ muốn nói vài câu thôi, sẽ không làm mất nhiều thời gian đâu. Dù gì trước đây tôi cũng là phó hiệu trưởng, đám học sinh vẫn sẽ nể mặt tôi một chút chứ." Tần Thọ nói tiếp.
Không biết đầu dây bên kia nói gì, nhưng chỉ hơn mười giây sau, Tô Minh đã thấy Tần Thọ lộ vẻ vui mừng, vội nói: "Được rồi, vậy cảm ơn Cao chủ nhiệm nhé, hôm nào tôi mời thầy bữa cơm."
Cao chủ nhiệm ở đầu dây bên kia là thầy chủ nhiệm của trường Trung học Ninh Thành. Trường Trung học Ninh Thành về cơ bản mỗi cuối tuần đều có một buổi họp toàn trường, sẽ sắp xếp một vài học sinh và giáo viên tiêu biểu lên phát biểu.
Nội dung phát biểu phần lớn là những điều tích cực, tràn đầy năng lượng, nhiều khi lãnh đạo nhà trường cũng sẽ lên nói chuyện. Việc ai sẽ phát biểu cụ thể đều do thầy chủ nhiệm sắp xếp.
Theo lý mà nói, với thân phận trông coi thiết bị thể dục hiện tại của Tần Thọ, lão không đủ tư cách lên phát biểu. Nhưng trước đó cũng đã đề cập, Tần Thọ vẫn có chút ô dù trong ngành giáo dục.
Hơn nữa trước đây lão còn là phó hiệu trưởng, nếu không phải vì sự cố bất ngờ, e rằng đã chắc suất lên làm hiệu trưởng. Thầy chủ nhiệm cũng không muốn đắc tội Tần Thọ, vì vậy đã đồng ý yêu cầu này, dù sao cũng chẳng mất mát gì.
"Vãi chưởng!"
Tô Minh đứng bên cạnh không nhịn được thầm chửi một tiếng. Rõ ràng cậu đã đoán ra ý đồ của Tần Thọ, gã này chắc chắn định công bố chuyện này trước mặt toàn thể học sinh trong buổi họp.
Thử tưởng tượng xem, nếu mấy tấm ảnh này được tung ra trước mặt toàn trường thì sẽ gây ra hiệu ứng đáng sợ đến mức nào? Chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến Tô Minh cảm thấy da đầu tê dại.
"Cốc cốc cốc!"
Đúng lúc này, cửa văn phòng của Tần Thọ đột nhiên bị gõ vang. Mắt Tô Minh sáng lên, không cần nói cũng biết người gõ cửa chắc chắn là Giang Tiểu Quân, đây là chuyện Tô Minh đã bàn bạc với cậu ta lúc đến đây.
"Ai đấy?" Tần Thọ nhíu mày, lão đang suy nghĩ xem ngày mai lên đài nên nói thế nào thì bị tiếng gõ cửa này cắt ngang mạch suy nghĩ.
Giang Tiểu Quân bên ngoài cửa nói: "Xin hỏi chủ nhiệm Tần có ở đây không ạ, em tìm chủ nhiệm có chút việc."
Tần Thọ bây giờ tuy chỉ là người trông coi thiết bị thể dục, nhưng chức danh vẫn là chủ nhiệm. Lão hoàn toàn không nhận ra Giang Tiểu Quân, càng đừng nói là nhận ra giọng của cậu ta.
Vì vậy Tần Thọ liền nói thẳng: "Vậy cậu vào đi."
"Em không vào đâu ạ, chủ nhiệm Tần ra ngoài một chuyến đi, em tìm thầy có việc ở bên ngoài." Giang Tiểu Quân ở ngoài cố tình nói theo kế hoạch.
"Được!"
Tần Thọ nghe xong không khỏi thầm chửi một câu, bụng bảo dạ không biết là đứa nào phiền phức thế. Bất đắc dĩ, lão đành phải đứng dậy đi mở cửa, muốn xem rốt cuộc có chuyện gì.
Tô Minh lúc này đang đứng cách Tần Thọ không xa, hai mắt dán chặt vào hành động của lão. Thấy Tần Thọ đứng dậy mà không hề động đến cái đầu đọc thẻ và thẻ nhớ trên máy tính, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Kế hoạch đối phó Tần Thọ của Tô Minh rất đơn giản, chính là dùng thẻ nhớ của mình để tráo thẻ nhớ của lão. Vì vậy, cậu mới để Giang Tiểu Quân đến đây thực hiện kế "Điệu hổ ly sơn", cố tình dụ Tần Thọ ra ngoài.
Đợi Tần Thọ ra khỏi cửa, Tô Minh đang trong trạng thái tàng hình liền hành động. Cậu lập tức cẩn thận từng li từng tí rút đầu đọc thẻ ra, sau đó thay bằng chiếc thẻ nhớ mình đã chuẩn bị sẵn.
Nếu lúc này có người nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn sẽ bị dọa cho ngất xỉu. Người bình thường lúc này chỉ có thể thấy đầu đọc thẻ và thẻ nhớ lơ lửng giữa không trung, hoàn toàn không nhìn thấy Tô Minh đang tàng hình.
Tần Thọ đang chìm trong vui sướng có lẽ đánh chết cũng không ngờ được rằng, chỉ một chút lơ là của lão, chiếc thẻ nhớ đã bị Tô Minh treo đầu dê bán thịt chó.